Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 965: “Phương Chấn!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có người hừ lạnh: “Cô Tu La cũng thật là, để một người không hiểu gì về đánh giặc quản chúng ta?” Giọng nói không lớn, nhưng rất nhiều người nghe được, là Chu Diệu Tông. Một trong những chiến tướng đắc lực của Tu La mặt ngọc Liễu Như Khanh. Là người tính tình nóng nảy, Tu La mặt ngọc không có ở bộ chỉ huy, bây giờ không ai có thể áp chế được ông ta. Bên cạnh có người nhắc nhở: “Ông bớt nói mấy câu đi, để Long Soái nghe thì không hay”. Chu Diệu Tông mặt đầy ngạo mạn, hất cằm: “Sợ cái gì? Một thằng nhóc con miệng còn hôi sữa thôi mà”. “Thời điểm ông đây dẫn binh, hắn còn chưa ra đời đâu!” Giây tiếp theo. Diệp Bắc Minh dừng bước. Quay đầu nhìn Chu Diêu Tông: “Ông không phục hả?” Mọi người thầm kêu không ổn, Chu Diệu Tông phiền phức rồi. Nhưng Chu Diệu Tông vẫn thờ ơ: “Long Soái, tôi nào dám không phục chứ!” “Cậu chỉ 23 tuổi, là Long Soái của Long Quốc, hơn nữa thanh danh hiển hách ở giới võ đạo”. “Tôi cũng chỉ là một Thượng tướng, sao có thể không phục với cậu chứ?” Ông ta nói chuyện rất quái gở. Nhưng lại khiến người khác không đào ra được tật xấu. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Nếu ông phục, vậy tốt!” “Phương Chấn!” Phương Chấn ở bên cạnh ngây ra: “Có thuộc hạ”. Diệp Bắc Minh chỉ vào Chu Diệu Tông: “Thu hồi cấp bậc của ông ta, tước bỏ quân tịch, cách chức làm dân thường”. “Cái gì?” Lời này vừa nói ra, tất cả tướng lĩnh đều ngơ ngác. Soạt! Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn vào Diệp Bắc Minh. Phương Chấn cũng không tưởng tượng nổi. Chu Diệu Tông hét lớn: “Long Soái, cho tôi một lời giải thích!” Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Long Soái tôi làm việc không cần giải thích với người khác”. Thái độ này của Diệp Bắc Minh khiến Chu Diệu Tông bùng nổ. Ông ta tức giận nhìn Diệp Bắc Minh: “Long Soái, cậu biết mình đang làm gì không?” “Chu Diệu Tông tôi tay nắm một trăm ngàn thủy quân, là cánh tay phải cánh tay trái của cô Tu La!”
Có người hừ lạnh: “Cô Tu La cũng thật là, để một người không hiểu gì về đánh giặc quản chúng ta?”
Giọng nói không lớn, nhưng rất nhiều người nghe được, là Chu Diệu Tông.
Một trong những chiến tướng đắc lực của Tu La mặt ngọc Liễu Như Khanh.
Là người tính tình nóng nảy, Tu La mặt ngọc không có ở bộ chỉ huy, bây giờ không ai có thể áp chế được ông ta.
Bên cạnh có người nhắc nhở: “Ông bớt nói mấy câu đi, để Long Soái nghe thì không hay”.
Chu Diệu Tông mặt đầy ngạo mạn, hất cằm: “Sợ cái gì? Một thằng nhóc con miệng còn hôi sữa thôi mà”.
“Thời điểm ông đây dẫn binh, hắn còn chưa ra đời đâu!”
Giây tiếp theo.
Diệp Bắc Minh dừng bước.
Quay đầu nhìn Chu Diêu Tông: “Ông không phục hả?”
Mọi người thầm kêu không ổn, Chu Diệu Tông phiền phức rồi.
Nhưng Chu Diệu Tông vẫn thờ ơ: “Long Soái, tôi nào dám không phục chứ!”
“Cậu chỉ 23 tuổi, là Long Soái của Long Quốc, hơn nữa thanh danh hiển hách ở giới võ đạo”.
“Tôi cũng chỉ là một Thượng tướng, sao có thể không phục với cậu chứ?”
Ông ta nói chuyện rất quái gở.
Nhưng lại khiến người khác không đào ra được tật xấu.
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Nếu ông phục, vậy tốt!”
“Phương Chấn!”
Phương Chấn ở bên cạnh ngây ra: “Có thuộc hạ”.
Diệp Bắc Minh chỉ vào Chu Diệu Tông: “Thu hồi cấp bậc của ông ta, tước bỏ quân tịch, cách chức làm dân thường”.
“Cái gì?”
Lời này vừa nói ra, tất cả tướng lĩnh đều ngơ ngác.
Soạt!
Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn vào Diệp Bắc Minh.
Phương Chấn cũng không tưởng tượng nổi.
Chu Diệu Tông hét lớn: “Long Soái, cho tôi một lời giải thích!”
Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Long Soái tôi làm việc không cần giải thích với người khác”.
Thái độ này của Diệp Bắc Minh khiến Chu Diệu Tông bùng nổ.
Ông ta tức giận nhìn Diệp Bắc Minh: “Long Soái, cậu biết mình đang làm gì không?”
“Chu Diệu Tông tôi tay nắm một trăm ngàn thủy quân, là cánh tay phải cánh tay trái của cô Tu La!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Có người hừ lạnh: “Cô Tu La cũng thật là, để một người không hiểu gì về đánh giặc quản chúng ta?” Giọng nói không lớn, nhưng rất nhiều người nghe được, là Chu Diệu Tông. Một trong những chiến tướng đắc lực của Tu La mặt ngọc Liễu Như Khanh. Là người tính tình nóng nảy, Tu La mặt ngọc không có ở bộ chỉ huy, bây giờ không ai có thể áp chế được ông ta. Bên cạnh có người nhắc nhở: “Ông bớt nói mấy câu đi, để Long Soái nghe thì không hay”. Chu Diệu Tông mặt đầy ngạo mạn, hất cằm: “Sợ cái gì? Một thằng nhóc con miệng còn hôi sữa thôi mà”. “Thời điểm ông đây dẫn binh, hắn còn chưa ra đời đâu!” Giây tiếp theo. Diệp Bắc Minh dừng bước. Quay đầu nhìn Chu Diêu Tông: “Ông không phục hả?” Mọi người thầm kêu không ổn, Chu Diệu Tông phiền phức rồi. Nhưng Chu Diệu Tông vẫn thờ ơ: “Long Soái, tôi nào dám không phục chứ!” “Cậu chỉ 23 tuổi, là Long Soái của Long Quốc, hơn nữa thanh danh hiển hách ở giới võ đạo”. “Tôi cũng chỉ là một Thượng tướng, sao có thể không phục với cậu chứ?” Ông ta nói chuyện rất quái gở. Nhưng lại khiến người khác không đào ra được tật xấu. Diệp Bắc Minh gật đầu: “Nếu ông phục, vậy tốt!” “Phương Chấn!” Phương Chấn ở bên cạnh ngây ra: “Có thuộc hạ”. Diệp Bắc Minh chỉ vào Chu Diệu Tông: “Thu hồi cấp bậc của ông ta, tước bỏ quân tịch, cách chức làm dân thường”. “Cái gì?” Lời này vừa nói ra, tất cả tướng lĩnh đều ngơ ngác. Soạt! Ánh mắt tất cả mọi người đều nhìn vào Diệp Bắc Minh. Phương Chấn cũng không tưởng tượng nổi. Chu Diệu Tông hét lớn: “Long Soái, cho tôi một lời giải thích!” Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: “Long Soái tôi làm việc không cần giải thích với người khác”. Thái độ này của Diệp Bắc Minh khiến Chu Diệu Tông bùng nổ. Ông ta tức giận nhìn Diệp Bắc Minh: “Long Soái, cậu biết mình đang làm gì không?” “Chu Diệu Tông tôi tay nắm một trăm ngàn thủy quân, là cánh tay phải cánh tay trái của cô Tu La!”