Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 966: “Chu Diệu Tông chính là kết quả!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Không sai!” “Xin Long Soái thu hồi của cả chúng tôi nữa!” Mấy người đồng thanh. Đây là đang ép cung! Không ngờ Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý: “Được, cùng thu hồi của năm người này!” “Cái gì?” Năm Thiếu tướng ngây người. Con mẹ nó tình huống gì đây? Bọn họ không phải thật sự muốn bị thu hồi cấp bậc! Chỉ là để ép cung, khiến Diệp Bắc Minh lùi bước, không ngờ anh lại mạnh miệng như vậy! Trực tiếp cắt chức năm người bọn họ? Phương Chấn cũng không ngờ rằng lại náo loạn ra cảnh tượng này, vội vàng đè thấp giọng: “Long Soái, danh tiếng của Đại tướng Chu trong quân đội rất cao”. “Dưới tay có một trăm ngàn thủy quân, nếu cậu phế bỏ ông ta, e rằng sẽ dẫn đến các tướng sĩ không phục”. “Đúng vậy, Long Soái, Đại tướng Chu chỉ là khiến cậu khó chịu chút, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề như thế”. “Cậu thuận miệng dạy dỗ vài câu là được”. Mấy vị tướng quân khác cũng bắt đầu nói. Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lời của tôi không phải mệnh lệnh sao?” “Người đâu, bắt lại!” “Rõ!” Mười mấy cảnh vệ lập tức tiến lên. Những người này đều là cận vệ của Liễu Như Khanh, đương nhiên rất nghe lời Diệp Bắc Minh. “Tôi không phục!!!” “Diệp Bắc Minh, đây là cậu đang làm dụng quyền lợi của mình, tôi phải đến chỗ Long Chủ báo cáo cậu!!!” Chu Diệu Tông gào thét, bị người ta giữ lại, tháo cấp bậc xuống. Năm Thiếu tướng vừa rồi giúp Chu Diệu Tông cũng bị khống chế tháo cấp bậc. Sắc mặt trắng bệch! Diệp Bắc Minh vậy mà lại làm thật! Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn Chu Diệu Tông: “Chu Diệu Tông, mượn đồ dùng chút!” Chu Diệu Tông theo bản năng hỏi: “Đồ gì?” “Đầu ông!” Lời vừa dứt. Trong tay Diệp Bắc Minh xuất hiện thanh kiếm Đoạn Long.Một kiếm chém ra! Dứt khoát! Phốc! Đầu Chu Diệu Tông bay lên cao, rơi bịch xuống cửa phủ Long Soái. Đôi mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt! Diệp Bắc Minh xoay người lên máy bay, giọng nói nhàn nhạt truyền đến: “Treo đầu Chu Diệu Tông lên”.
“Không sai!”
“Xin Long Soái thu hồi của cả chúng tôi nữa!”
Mấy người đồng thanh.
Đây là đang ép cung!
Không ngờ Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý: “Được, cùng thu hồi của năm người này!”
“Cái gì?”
Năm Thiếu tướng ngây người.
Con mẹ nó tình huống gì đây?
Bọn họ không phải thật sự muốn bị thu hồi cấp bậc!
Chỉ là để ép cung, khiến Diệp Bắc Minh lùi bước, không ngờ anh lại mạnh miệng như vậy!
Trực tiếp cắt chức năm người bọn họ?
Phương Chấn cũng không ngờ rằng lại náo loạn ra cảnh tượng này, vội vàng đè thấp giọng: “Long Soái, danh tiếng của Đại tướng Chu trong quân đội rất cao”.
“Dưới tay có một trăm ngàn thủy quân, nếu cậu phế bỏ ông ta, e rằng sẽ dẫn đến các tướng sĩ không phục”.
“Đúng vậy, Long Soái, Đại tướng Chu chỉ là khiến cậu khó chịu chút, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề như thế”.
“Cậu thuận miệng dạy dỗ vài câu là được”.
Mấy vị tướng quân khác cũng bắt đầu nói.
Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lời của tôi không phải mệnh lệnh sao?”
“Người đâu, bắt lại!”
“Rõ!”
Mười mấy cảnh vệ lập tức tiến lên.
Những người này đều là cận vệ của Liễu Như Khanh, đương nhiên rất nghe lời Diệp Bắc Minh.
“Tôi không phục!!!”
“Diệp Bắc Minh, đây là cậu đang làm dụng quyền lợi của mình, tôi phải đến chỗ Long Chủ báo cáo cậu!!!”
Chu Diệu Tông gào thét, bị người ta giữ lại, tháo cấp bậc xuống.
Năm Thiếu tướng vừa rồi giúp Chu Diệu Tông cũng bị khống chế tháo cấp bậc.
Sắc mặt trắng bệch!
Diệp Bắc Minh vậy mà lại làm thật!
Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn Chu Diệu Tông: “Chu Diệu Tông, mượn đồ dùng chút!”
Chu Diệu Tông theo bản năng hỏi: “Đồ gì?”
“Đầu ông!”
Lời vừa dứt.
Trong tay Diệp Bắc Minh xuất hiện thanh kiếm Đoạn Long.
Một kiếm chém ra!
Dứt khoát!
Phốc!
Đầu Chu Diệu Tông bay lên cao, rơi bịch xuống cửa phủ Long Soái.
Đôi mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt!
Diệp Bắc Minh xoay người lên máy bay, giọng nói nhàn nhạt truyền đến: “Treo đầu Chu Diệu Tông lên”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Không sai!” “Xin Long Soái thu hồi của cả chúng tôi nữa!” Mấy người đồng thanh. Đây là đang ép cung! Không ngờ Diệp Bắc Minh gật đầu đồng ý: “Được, cùng thu hồi của năm người này!” “Cái gì?” Năm Thiếu tướng ngây người. Con mẹ nó tình huống gì đây? Bọn họ không phải thật sự muốn bị thu hồi cấp bậc! Chỉ là để ép cung, khiến Diệp Bắc Minh lùi bước, không ngờ anh lại mạnh miệng như vậy! Trực tiếp cắt chức năm người bọn họ? Phương Chấn cũng không ngờ rằng lại náo loạn ra cảnh tượng này, vội vàng đè thấp giọng: “Long Soái, danh tiếng của Đại tướng Chu trong quân đội rất cao”. “Dưới tay có một trăm ngàn thủy quân, nếu cậu phế bỏ ông ta, e rằng sẽ dẫn đến các tướng sĩ không phục”. “Đúng vậy, Long Soái, Đại tướng Chu chỉ là khiến cậu khó chịu chút, không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề như thế”. “Cậu thuận miệng dạy dỗ vài câu là được”. Mấy vị tướng quân khác cũng bắt đầu nói. Sắc mặt Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Lời của tôi không phải mệnh lệnh sao?” “Người đâu, bắt lại!” “Rõ!” Mười mấy cảnh vệ lập tức tiến lên. Những người này đều là cận vệ của Liễu Như Khanh, đương nhiên rất nghe lời Diệp Bắc Minh. “Tôi không phục!!!” “Diệp Bắc Minh, đây là cậu đang làm dụng quyền lợi của mình, tôi phải đến chỗ Long Chủ báo cáo cậu!!!” Chu Diệu Tông gào thét, bị người ta giữ lại, tháo cấp bậc xuống. Năm Thiếu tướng vừa rồi giúp Chu Diệu Tông cũng bị khống chế tháo cấp bậc. Sắc mặt trắng bệch! Diệp Bắc Minh vậy mà lại làm thật! Diệp Bắc Minh lạnh nhạt nhìn Chu Diệu Tông: “Chu Diệu Tông, mượn đồ dùng chút!” Chu Diệu Tông theo bản năng hỏi: “Đồ gì?” “Đầu ông!” Lời vừa dứt. Trong tay Diệp Bắc Minh xuất hiện thanh kiếm Đoạn Long.Một kiếm chém ra! Dứt khoát! Phốc! Đầu Chu Diệu Tông bay lên cao, rơi bịch xuống cửa phủ Long Soái. Đôi mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt! Diệp Bắc Minh xoay người lên máy bay, giọng nói nhàn nhạt truyền đến: “Treo đầu Chu Diệu Tông lên”.