Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 970: “Võ giả giới thế tục?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khi ở Gia Quốc đang chấn động. Dưới chân núi Côn Luân. Cuồng phong gào thét, tuyết rơi phủ kín núi. Một đám lão giả đang vội vã bước đi giữa vách núi, bên cạnh chính là vách đá vạn trượng, bọn họ như đứng trên đất bằng. Một cô gái trong đám người kích động nói: “Ông nội, chúng ta thật sự có thể tiến vào Côn Luân Khư sao?” Côn Luân Khư. Nơi vô số võ giả mơ ước. Nghe nói, tiến vào nơi đó, võ đạo mới bắt đầu. Ngàn năm qua, điều vô số gia tộc ẩn thế, gia tộc Cổ Võ mơ ước chính là tiến vào Côn Luân Khư! Nhưng tiến vào Côn Luân Khư quả thật còn khó hơn lên trời. Đoàn người bọn họ cũng vì nhận được tin tức nơi này có cửa vào của Côn Luân Khư, cho nên mới tới điều tra. Lão giả bên cạnh cau mày: “Ở đây tìm chút đi”. Thiếu nữ chu miệng nhỏ nhắn: “Ông nội, chúng ta đã tìm nửa tháng rồi”. “Cứ tiếp tục tìm như vậy, cũng chưa chắc có kết quả”. Ánh mắt lão giả ảm đạm: “Chẳng lẽ võ giả bình thường như chúng ta thật sự không có cơ duyên tiến vào Côn Luân Khư sao?” Bỗng nhiên. Một giọng nói kích động truyền tới: “Ông cụ, người, có người!!!” Một võ giả run rẩy chỉ vào một hướng. Soạt! Mọi người nhìn sang, con ngươi co rút kịch liệt, chỉ thấy không khí phía trước chập chờn. Lại bốn năm bóng người đi ra. “Côn Luân Khư!!!” “Là người từ trong Côn Luân Khư đi ra!!!” Đám người kích động, điên cuồng xông tới. Khoảng cách mấy trăm mét, lập tức phóng đến. Lão giả túm bả vai thiếu nữ, xông đến bên cạnh những bóng người kia. Lúc này mới phát hiện, trước mặt là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo bào tím, còn có bốn lão giả đội mũ rộng vành. Ánh mắt Diệp Phi Phàm lạnh băng: “Võ giả giới thế tục?” Lão giả bước nhanh về phía trước, mặt đầy cung kính: “Đại nhân, mọi ngươi chính là cường giả từ trong Côn Luân Khư đi ra?” “Nhà họ Lưu tôi muốn tiến vào Côn Luân Khư, xin các đại nhân tác thành!” “Chỗ này là ba mươi viên đan dược thượng phẩm, mời đại nhân vui vẻ nhận lấy”. Ông ta lấy từ trong ngực một hộp gỗ đàn tử.Cẩn thận mở ra. Bốn lão giả đội mũ rộng vành còn chẳng buồn nhìn. Giống như những đan dược thượng phẩm này là rác rưởi vậy. “Phụt!” Diệp Phi Phàm cười giễu cợt, bả vai rung kịch liệt: “Ha ha ha ha, đan dược thượng phẩm, oa!” “Đan dược thượng phẩm, đuổi ăn mày sao?” 

Khi ở Gia Quốc đang chấn động.

 

Dưới chân núi Côn Luân.

 

Cuồng phong gào thét, tuyết rơi phủ kín núi.

 

Một đám lão giả đang vội vã bước đi giữa vách núi, bên cạnh chính là vách đá vạn trượng, bọn họ như đứng trên đất bằng.

 

Một cô gái trong đám người kích động nói: “Ông nội, chúng ta thật sự có thể tiến vào Côn Luân Khư sao?”

 

Côn Luân Khư.

 

Nơi vô số võ giả mơ ước.

 

Nghe nói, tiến vào nơi đó, võ đạo mới bắt đầu.

 

Ngàn năm qua, điều vô số gia tộc ẩn thế, gia tộc Cổ Võ mơ ước chính là tiến vào Côn Luân Khư!

 

Nhưng tiến vào Côn Luân Khư quả thật còn khó hơn lên trời.

 

Đoàn người bọn họ cũng vì nhận được tin tức nơi này có cửa vào của Côn Luân Khư, cho nên mới tới điều tra.

 

Lão giả bên cạnh cau mày: “Ở đây tìm chút đi”.

 

Thiếu nữ chu miệng nhỏ nhắn: “Ông nội, chúng ta đã tìm nửa tháng rồi”.

 

“Cứ tiếp tục tìm như vậy, cũng chưa chắc có kết quả”.

 

Ánh mắt lão giả ảm đạm: “Chẳng lẽ võ giả bình thường như chúng ta thật sự không có cơ duyên tiến vào Côn Luân Khư sao?”

 

Bỗng nhiên.

 

Một giọng nói kích động truyền tới: “Ông cụ, người, có người!!!”

 

Một võ giả run rẩy chỉ vào một hướng.

 

Soạt!

 

Mọi người nhìn sang, con ngươi co rút kịch liệt, chỉ thấy không khí phía trước chập chờn.

 

Lại bốn năm bóng người đi ra.

 

“Côn Luân Khư!!!”

 

“Là người từ trong Côn Luân Khư đi ra!!!”

 

Đám người kích động, điên cuồng xông tới.

 

Khoảng cách mấy trăm mét, lập tức phóng đến.

 

Lão giả túm bả vai thiếu nữ, xông đến bên cạnh những bóng người kia.

 

Lúc này mới phát hiện, trước mặt là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo bào tím, còn có bốn lão giả đội mũ rộng vành.

 

Ánh mắt Diệp Phi Phàm lạnh băng: “Võ giả giới thế tục?”

 

Lão giả bước nhanh về phía trước, mặt đầy cung kính: “Đại nhân, mọi ngươi chính là cường giả từ trong Côn Luân Khư đi ra?”

 

“Nhà họ Lưu tôi muốn tiến vào Côn Luân Khư, xin các đại nhân tác thành!”

 

“Chỗ này là ba mươi viên đan dược thượng phẩm, mời đại nhân vui vẻ nhận lấy”.

 

Ông ta lấy từ trong ngực một hộp gỗ đàn tử.

Cẩn thận mở ra.

 

Bốn lão giả đội mũ rộng vành còn chẳng buồn nhìn.

 

Giống như những đan dược thượng phẩm này là rác rưởi vậy.

 

“Phụt!”

 

Diệp Phi Phàm cười giễu cợt, bả vai rung kịch liệt: “Ha ha ha ha, đan dược thượng phẩm, oa!”

 

“Đan dược thượng phẩm, đuổi ăn mày sao?”

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Khi ở Gia Quốc đang chấn động. Dưới chân núi Côn Luân. Cuồng phong gào thét, tuyết rơi phủ kín núi. Một đám lão giả đang vội vã bước đi giữa vách núi, bên cạnh chính là vách đá vạn trượng, bọn họ như đứng trên đất bằng. Một cô gái trong đám người kích động nói: “Ông nội, chúng ta thật sự có thể tiến vào Côn Luân Khư sao?” Côn Luân Khư. Nơi vô số võ giả mơ ước. Nghe nói, tiến vào nơi đó, võ đạo mới bắt đầu. Ngàn năm qua, điều vô số gia tộc ẩn thế, gia tộc Cổ Võ mơ ước chính là tiến vào Côn Luân Khư! Nhưng tiến vào Côn Luân Khư quả thật còn khó hơn lên trời. Đoàn người bọn họ cũng vì nhận được tin tức nơi này có cửa vào của Côn Luân Khư, cho nên mới tới điều tra. Lão giả bên cạnh cau mày: “Ở đây tìm chút đi”. Thiếu nữ chu miệng nhỏ nhắn: “Ông nội, chúng ta đã tìm nửa tháng rồi”. “Cứ tiếp tục tìm như vậy, cũng chưa chắc có kết quả”. Ánh mắt lão giả ảm đạm: “Chẳng lẽ võ giả bình thường như chúng ta thật sự không có cơ duyên tiến vào Côn Luân Khư sao?” Bỗng nhiên. Một giọng nói kích động truyền tới: “Ông cụ, người, có người!!!” Một võ giả run rẩy chỉ vào một hướng. Soạt! Mọi người nhìn sang, con ngươi co rút kịch liệt, chỉ thấy không khí phía trước chập chờn. Lại bốn năm bóng người đi ra. “Côn Luân Khư!!!” “Là người từ trong Côn Luân Khư đi ra!!!” Đám người kích động, điên cuồng xông tới. Khoảng cách mấy trăm mét, lập tức phóng đến. Lão giả túm bả vai thiếu nữ, xông đến bên cạnh những bóng người kia. Lúc này mới phát hiện, trước mặt là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo bào tím, còn có bốn lão giả đội mũ rộng vành. Ánh mắt Diệp Phi Phàm lạnh băng: “Võ giả giới thế tục?” Lão giả bước nhanh về phía trước, mặt đầy cung kính: “Đại nhân, mọi ngươi chính là cường giả từ trong Côn Luân Khư đi ra?” “Nhà họ Lưu tôi muốn tiến vào Côn Luân Khư, xin các đại nhân tác thành!” “Chỗ này là ba mươi viên đan dược thượng phẩm, mời đại nhân vui vẻ nhận lấy”. Ông ta lấy từ trong ngực một hộp gỗ đàn tử.Cẩn thận mở ra. Bốn lão giả đội mũ rộng vành còn chẳng buồn nhìn. Giống như những đan dược thượng phẩm này là rác rưởi vậy. “Phụt!” Diệp Phi Phàm cười giễu cợt, bả vai rung kịch liệt: “Ha ha ha ha, đan dược thượng phẩm, oa!” “Đan dược thượng phẩm, đuổi ăn mày sao?” 

Chương 970: “Võ giả giới thế tục?”