Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 969: Thủ đô Gia Quốc.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vô số chiến hạm lái tới, máy b** ch**n đ** trên bầu trời vang dội. Vừa nhìn liền không thấy bờ! Đạn đại bác giống như hạt mưa, liều mạng bắn tới, nổ bùm trong nước. Vốn là tàu sân bay nghỉ phép, trong nháy mắt biến thành địa ngục nhân gian. ... “Long Soái, đại quân Hùng Quốc phía đông bị thất bại, đang rút lui về phía Gia Quốc!” “Long Soái, tàu sân bay Lang Quốc phía nam bị thương nặng, bây giờ đang rời khỏi vùng biển của chúng ta”. Diệp Bắc Minh đứng ở đầu thuyền, vung tay: “Đừng bỏ qua cho người Lang Quốc, đánh chìm bọn họ!” “Rõ!” Quan truyền lệnh kích động đến mức toàn thân run rẩy. Trong mắt đều là ánh sáng sùng bái!!! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Anh ta chỉ muốn hét lớn một tiếng, Long Soái lợi hại! “Long Soái, chiến hạm của Thúy Quốc tan rã, đã thất bại hoàn toàn!” Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chém chết hết, không chừa một mống!” “Rõ!” “Long Soái, Tượng Quốc đầu hàng!” “Gió chiều nào xoay chiều đó, kẻ đầu hàng chém đầu hết, treo trên cột buồm!” Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh băng: “Đồng thời, thông báo cho Tượng Hoàng, trong ba ngày đích thân đến gặp tôi giải thích hẳn hỏi”. “Nếu không sáu trăm ngàn đại quân chiến đội Tu La lập tức chiếm Tượng Đô!” Vang dội, ăn nói có khí phách! Vô số các tướng sĩ của chiến đội Tu La cơ thể run rẩy, toàn thân nổi da gà. Mặt đỏ tới mang tai, miệng thở hổn hển! Trong lòng lẩm bẩm hai chữ ‘Long Soái’. Chiến hạm phá nước, nhanh chóng tiến về phía trước. Đám người Phương Chấn đứng phía sau toàn thân run rẩy nhìn bóng lưng người đàn ông. Bọn họ biết hôm nay sắp tạo nên lịch sử! “Trời ơi, Long Soái… còn cứng rắn hơn cô Tu La! Loại khí phách này đến cô Tu La cũng không dám làm như vậy?” Trong lòng Phương Chấn kêu gào. Trong lòng toàn thể tướng sĩ chiến đội Tu La đều ở đây gào thét. Cuộc chiến hôm nay quả thật sảng khoái chưa từng có. Tất cả phẫn uất trong lòng đều phát tiết ra ngoài. ... Lúc này. Thủ đô Gia Quốc. Một đám tầng lớp cấp cao Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc đang tổ chức một tiệc rượu cao cấp. Đột nhiên. Một tướng quân lảo đảo xông vào: “Báo! Chuyện lớn không ổn rồi, Long Quốc ra tay”. “Bốn nước liên quân thất bại toàn bộ!”
Vô số chiến hạm lái tới, máy b** ch**n đ** trên bầu trời vang dội.
Vừa nhìn liền không thấy bờ!
Đạn đại bác giống như hạt mưa, liều mạng bắn tới, nổ bùm trong nước.
Vốn là tàu sân bay nghỉ phép, trong nháy mắt biến thành địa ngục nhân gian.
...
“Long Soái, đại quân Hùng Quốc phía đông bị thất bại, đang rút lui về phía Gia Quốc!”
“Long Soái, tàu sân bay Lang Quốc phía nam bị thương nặng, bây giờ đang rời khỏi vùng biển của chúng ta”.
Diệp Bắc Minh đứng ở đầu thuyền, vung tay: “Đừng bỏ qua cho người Lang Quốc, đánh chìm bọn họ!”
“Rõ!”
Quan truyền lệnh kích động đến mức toàn thân run rẩy.
Trong mắt đều là ánh sáng sùng bái!!!
Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp!
Anh ta chỉ muốn hét lớn một tiếng, Long Soái lợi hại!
“Long Soái, chiến hạm của Thúy Quốc tan rã, đã thất bại hoàn toàn!”
Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chém chết hết, không chừa một mống!”
“Rõ!”
“Long Soái, Tượng Quốc đầu hàng!”
“Gió chiều nào xoay chiều đó, kẻ đầu hàng chém đầu hết, treo trên cột buồm!”
Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh băng: “Đồng thời, thông báo cho Tượng Hoàng, trong ba ngày đích thân đến gặp tôi giải thích hẳn hỏi”.
“Nếu không sáu trăm ngàn đại quân chiến đội Tu La lập tức chiếm Tượng Đô!”
Vang dội, ăn nói có khí phách!
Vô số các tướng sĩ của chiến đội Tu La cơ thể run rẩy, toàn thân nổi da gà.
Mặt đỏ tới mang tai, miệng thở hổn hển!
Trong lòng lẩm bẩm hai chữ ‘Long Soái’.
Chiến hạm phá nước, nhanh chóng tiến về phía trước.
Đám người Phương Chấn đứng phía sau toàn thân run rẩy nhìn bóng lưng người đàn ông.
Bọn họ biết hôm nay sắp tạo nên lịch sử!
“Trời ơi, Long Soái… còn cứng rắn hơn cô Tu La! Loại khí phách này đến cô Tu La cũng không dám làm như vậy?”
Trong lòng Phương Chấn kêu gào.
Trong lòng toàn thể tướng sĩ chiến đội Tu La đều ở đây gào thét.
Cuộc chiến hôm nay quả thật sảng khoái chưa từng có.
Tất cả phẫn uất trong lòng đều phát tiết ra ngoài.
...
Lúc này.
Thủ đô Gia Quốc.
Một đám tầng lớp cấp cao Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc đang tổ chức một tiệc rượu cao cấp.
Đột nhiên.
Một tướng quân lảo đảo xông vào: “Báo! Chuyện lớn không ổn rồi, Long Quốc ra tay”.
“Bốn nước liên quân thất bại toàn bộ!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vô số chiến hạm lái tới, máy b** ch**n đ** trên bầu trời vang dội. Vừa nhìn liền không thấy bờ! Đạn đại bác giống như hạt mưa, liều mạng bắn tới, nổ bùm trong nước. Vốn là tàu sân bay nghỉ phép, trong nháy mắt biến thành địa ngục nhân gian. ... “Long Soái, đại quân Hùng Quốc phía đông bị thất bại, đang rút lui về phía Gia Quốc!” “Long Soái, tàu sân bay Lang Quốc phía nam bị thương nặng, bây giờ đang rời khỏi vùng biển của chúng ta”. Diệp Bắc Minh đứng ở đầu thuyền, vung tay: “Đừng bỏ qua cho người Lang Quốc, đánh chìm bọn họ!” “Rõ!” Quan truyền lệnh kích động đến mức toàn thân run rẩy. Trong mắt đều là ánh sáng sùng bái!!! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp! Anh ta chỉ muốn hét lớn một tiếng, Long Soái lợi hại! “Long Soái, chiến hạm của Thúy Quốc tan rã, đã thất bại hoàn toàn!” Diệp Bắc Minh lạnh lùng nói: “Chém chết hết, không chừa một mống!” “Rõ!” “Long Soái, Tượng Quốc đầu hàng!” “Gió chiều nào xoay chiều đó, kẻ đầu hàng chém đầu hết, treo trên cột buồm!” Con ngươi Diệp Bắc Minh lạnh băng: “Đồng thời, thông báo cho Tượng Hoàng, trong ba ngày đích thân đến gặp tôi giải thích hẳn hỏi”. “Nếu không sáu trăm ngàn đại quân chiến đội Tu La lập tức chiếm Tượng Đô!” Vang dội, ăn nói có khí phách! Vô số các tướng sĩ của chiến đội Tu La cơ thể run rẩy, toàn thân nổi da gà. Mặt đỏ tới mang tai, miệng thở hổn hển! Trong lòng lẩm bẩm hai chữ ‘Long Soái’. Chiến hạm phá nước, nhanh chóng tiến về phía trước. Đám người Phương Chấn đứng phía sau toàn thân run rẩy nhìn bóng lưng người đàn ông. Bọn họ biết hôm nay sắp tạo nên lịch sử! “Trời ơi, Long Soái… còn cứng rắn hơn cô Tu La! Loại khí phách này đến cô Tu La cũng không dám làm như vậy?” Trong lòng Phương Chấn kêu gào. Trong lòng toàn thể tướng sĩ chiến đội Tu La đều ở đây gào thét. Cuộc chiến hôm nay quả thật sảng khoái chưa từng có. Tất cả phẫn uất trong lòng đều phát tiết ra ngoài. ... Lúc này. Thủ đô Gia Quốc. Một đám tầng lớp cấp cao Lang Quốc, Hùng Quốc, Thúy Quốc đang tổ chức một tiệc rượu cao cấp. Đột nhiên. Một tướng quân lảo đảo xông vào: “Báo! Chuyện lớn không ổn rồi, Long Quốc ra tay”. “Bốn nước liên quân thất bại toàn bộ!”