Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 997: “Chẳng lẽ là người canh giữ ra tay?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vương Như Yên suy nghĩ một chút: “Ừm, hôm nay ngược lại còn có một chuyện”.   Diệp Bắc Minh có chút tò mò: “Ồ, chuyện gì?”   “Hôm nay là lễ đại thọ 100 tuổi của Diệp Lăng Tiêu”.   Vương Như Yên thở dài: “Đáng tiếc, nhà họ Diệp càng ngày càng không ổn, không ai đi chúc thọ, nhà họ Diệp rất vắng vẻ”.   Diệp Bắc Minh thả đùi gà trong tay xuống.   Lau miệng!   Con ngươi bắt đầu trở nên nghiêm túc.   Năm đó nhà họ Diệp ra tay giúp đỡ mẹ.   Bây giờ.   Vốn dĩ nhà họ Diệp Long Đô cũng là người canh giữ gia tộc, vậy mà lại bị sa sút thành như vậy.   Diệp Bắc Minh đứng dậy: “"Đi, đi chúc thọ Diệp quân thần!”   Sâu trong một sơn cốc bí ẩn ở Côn Luân Khư.   Diệp Phi Phàm quỳ xuống bên ngoài một cánh cửa đá.   Ầm ầm ầm!   Điên cuồng dập đầu.   Đầu đập trên đất, phát ra tiếng va chạm.   Máu tươi đầm đìa!   Qua khoảng nửa giờ.   Bên trong cửa đá truyền tới giọng nói lạnh băng: “Sao chỉ có mình anh quay về?”   “Bốn người bọn họ đâu?”   Lúc này Diệp Phi Phàm mới dừng lại, mặt đều là máu tươi.   Run rẩy trả lời: “Chết rồi… Thưa cậu, tất cả đều chết hết…”   “Hả?”   Giọng nói bên trong cửa đá có chút bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì thế, bốn người bọn họ đều là Võ Thánh trung kỳ, không phải các người đi đến giới thế tục một chuyến sao?”   “Ngoài người canh giữ, còn ai có thể giết bốn người bọn họ?”   “Chẳng lẽ là người canh giữ ra tay?”   Diệp Phi Phàm nuốt nước miếng.   Cơ thể run rẩy, toàn thân mồ hôi đầm đìa.   Vừa nhìn liền biết đã chịu k*ch th*ch cực lớn.  Con ngươi hắn điên cuồng co lại: “Thưa cậu, không phải người canh giữ của giới thế tục”.   “Là Diệp Bắc Minh!”   “Diệp Bắc Minh?”   Giọng nói có chút nghi ngờ, hắn ta lần đầu nghe thấy cái tên này.   Diệp Phi Phàm giải thích một lần chuyện xảy ra lúc đó.   Hơn nữa.   

Vương Như Yên suy nghĩ một chút: “Ừm, hôm nay ngược lại còn có một chuyện”.  

 

Diệp Bắc Minh có chút tò mò: “Ồ, chuyện gì?”  

 

“Hôm nay là lễ đại thọ 100 tuổi của Diệp Lăng Tiêu”.  

 

Vương Như Yên thở dài: “Đáng tiếc, nhà họ Diệp càng ngày càng không ổn, không ai đi chúc thọ, nhà họ Diệp rất vắng vẻ”.  

 

Diệp Bắc Minh thả đùi gà trong tay xuống.  

 

Lau miệng!  

 

Con ngươi bắt đầu trở nên nghiêm túc.  

 

Năm đó nhà họ Diệp ra tay giúp đỡ mẹ.  

 

Bây giờ.  

 

Vốn dĩ nhà họ Diệp Long Đô cũng là người canh giữ gia tộc, vậy mà lại bị sa sút thành như vậy.  

 

Diệp Bắc Minh đứng dậy: “"Đi, đi chúc thọ Diệp quân thần!”  

 

Sâu trong một sơn cốc bí ẩn ở Côn Luân Khư.  

 

Diệp Phi Phàm quỳ xuống bên ngoài một cánh cửa đá.  

 

Ầm ầm ầm!  

 

Điên cuồng dập đầu.  

 

Đầu đập trên đất, phát ra tiếng va chạm.  

 

Máu tươi đầm đìa!  

 

Qua khoảng nửa giờ.  

 

Bên trong cửa đá truyền tới giọng nói lạnh băng: “Sao chỉ có mình anh quay về?”  

 

“Bốn người bọn họ đâu?”  

 

Lúc này Diệp Phi Phàm mới dừng lại, mặt đều là máu tươi.  

 

Run rẩy trả lời: “Chết rồi… Thưa cậu, tất cả đều chết hết…”  

 

“Hả?”  

 

Giọng nói bên trong cửa đá có chút bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì thế, bốn người bọn họ đều là Võ Thánh trung kỳ, không phải các người đi đến giới thế tục một chuyến sao?”  

 

“Ngoài người canh giữ, còn ai có thể giết bốn người bọn họ?”  

 

“Chẳng lẽ là người canh giữ ra tay?”  

 

Diệp Phi Phàm nuốt nước miếng.  

 

Cơ thể run rẩy, toàn thân mồ hôi đầm đìa.  

 

Vừa nhìn liền biết đã chịu k*ch th*ch cực lớn.  

Con ngươi hắn điên cuồng co lại: “Thưa cậu, không phải người canh giữ của giới thế tục”.  

 

“Là Diệp Bắc Minh!”  

 

“Diệp Bắc Minh?”  

 

Giọng nói có chút nghi ngờ, hắn ta lần đầu nghe thấy cái tên này.  

 

Diệp Phi Phàm giải thích một lần chuyện xảy ra lúc đó.  

 

Hơn nữa.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vương Như Yên suy nghĩ một chút: “Ừm, hôm nay ngược lại còn có một chuyện”.   Diệp Bắc Minh có chút tò mò: “Ồ, chuyện gì?”   “Hôm nay là lễ đại thọ 100 tuổi của Diệp Lăng Tiêu”.   Vương Như Yên thở dài: “Đáng tiếc, nhà họ Diệp càng ngày càng không ổn, không ai đi chúc thọ, nhà họ Diệp rất vắng vẻ”.   Diệp Bắc Minh thả đùi gà trong tay xuống.   Lau miệng!   Con ngươi bắt đầu trở nên nghiêm túc.   Năm đó nhà họ Diệp ra tay giúp đỡ mẹ.   Bây giờ.   Vốn dĩ nhà họ Diệp Long Đô cũng là người canh giữ gia tộc, vậy mà lại bị sa sút thành như vậy.   Diệp Bắc Minh đứng dậy: “"Đi, đi chúc thọ Diệp quân thần!”   Sâu trong một sơn cốc bí ẩn ở Côn Luân Khư.   Diệp Phi Phàm quỳ xuống bên ngoài một cánh cửa đá.   Ầm ầm ầm!   Điên cuồng dập đầu.   Đầu đập trên đất, phát ra tiếng va chạm.   Máu tươi đầm đìa!   Qua khoảng nửa giờ.   Bên trong cửa đá truyền tới giọng nói lạnh băng: “Sao chỉ có mình anh quay về?”   “Bốn người bọn họ đâu?”   Lúc này Diệp Phi Phàm mới dừng lại, mặt đều là máu tươi.   Run rẩy trả lời: “Chết rồi… Thưa cậu, tất cả đều chết hết…”   “Hả?”   Giọng nói bên trong cửa đá có chút bất ngờ: “Xảy ra chuyện gì thế, bốn người bọn họ đều là Võ Thánh trung kỳ, không phải các người đi đến giới thế tục một chuyến sao?”   “Ngoài người canh giữ, còn ai có thể giết bốn người bọn họ?”   “Chẳng lẽ là người canh giữ ra tay?”   Diệp Phi Phàm nuốt nước miếng.   Cơ thể run rẩy, toàn thân mồ hôi đầm đìa.   Vừa nhìn liền biết đã chịu k*ch th*ch cực lớn.  Con ngươi hắn điên cuồng co lại: “Thưa cậu, không phải người canh giữ của giới thế tục”.   “Là Diệp Bắc Minh!”   “Diệp Bắc Minh?”   Giọng nói có chút nghi ngờ, hắn ta lần đầu nghe thấy cái tên này.   Diệp Phi Phàm giải thích một lần chuyện xảy ra lúc đó.   Hơn nữa.   

Chương 997: “Chẳng lẽ là người canh giữ ra tay?”