Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 998: Chính là Tần Vinh An!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cửa đá ầm mở ra, một thiếu niên trẻ tuổi đi ra từ trong đó.   Dáng vẻ hắn ta chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, giọng nói có chút khiếp sợ: “Diệp Bắc Minh là con trai của người phụ nữ kia?”   “Đúng vậy, thưa cậu”.   Diệp Phi Phàm quỳ ở đó, toàn thân run rẩy.   Sắc mặt thiếu niên biến đổi.   Cuối cùng.   Con ngươi hắn ta trầm xuống: “Xem ra thứ đồ đó thật sự ở trên người hắn”.   “Nếu không, hắn làm sao có được thực lực này?”   “Xem ra tôi phải xuất quan đến giới thế tục một chuyến rồi”.   Trên người thiếu niên bộc phát ra sát ý ngập trời!    “Lần này nhất định phải nắm vào trong tay!”   ...   Nhà họ Diệp.   Hôm nay là lễ mừng thọ 100 tuổi của chiến thần Long Quốc Diệp Lăng Tiêu, nhưng lại không có mấy khách đến chúc thọ.   Từ sau khi Diệp Lăng Tiêu lui xuống, địa vị nhà họ Diệp rớt xuống ngàn trượng.   Nhà họ Diệp đã từng là người canh giữ gia tộc, vô cùng rạng rỡ.   Mặc dù bây giờ cũng được xem là một trong thế gia Long Đô, nhưng đã mất đi hào quang rực rỡ vào năm đó.   Toàn bộ cửa lớn nhà họ Diệp cực kỳ vắng vẻ.    Nhà họ Diệp đã chuẩn bị mấy trăm bàn tiệc rượu.   Nhưng vô cùng vắng vẻ.   Nhân viên phục vụ còn nhiều hơn khách.   “Nhà họ Diệp này làm sao vậy?”   “Nói thế nào cũng là hào môn thế gia, tiệc đại thọ 100 tuổi của ông cụ Diệp sao lại không ngồi kín người?”   “Khách sạn của chúng ta lần trước cũng nhận thầu tiệc rượu nhà họ Ngô, người ta cũng chỉ là một gia tộc hạng ba, nhưng có đến hơn một ngàn bàn đấy”.   “Hắc hắc, phượng H**ng S* sút không bằng con gà”.   Đám nhân viên phục vụ bàn luận.   Một vài tầng lớp cấp cao nhà họ Diệp mặt đen lại.   Nhà họ Diệp bây giờ ngay cả nhân viên phục vụ khách sạn cũng dám khinh thường sao?   “Mấy người nói bậy bạ gì vậy?”   Diệp Như Ca nóng nảy.   Đang định nổi giận.   “Gâu gâu gâu!”   Đột nhiên.   Một tràng tiếng chó sủa truyền tới.  Mọi người quay đầu nhìn lại, sắc mặt biến đổi.   Chỉ thấy một người đàn ông trung niên dắt theo một con chó săn và đám gia đinh không chút kiêng kỵ đi tới.   Chính là Tần Vinh An!  Tần Vinh An dắt chó săn một cước đạp vào tiệc rượu: “Aiz ya, xin lỗi”.   “Vô tình đụng trúng tiệc rượu của các người!”   Gâu!  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

 Cửa đá ầm mở ra, một thiếu niên trẻ tuổi đi ra từ trong đó.  

 

Dáng vẻ hắn ta chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, giọng nói có chút khiếp sợ: “Diệp Bắc Minh là con trai của người phụ nữ kia?”  

 

“Đúng vậy, thưa cậu”.  

 

Diệp Phi Phàm quỳ ở đó, toàn thân run rẩy.  

 

Sắc mặt thiếu niên biến đổi.  

 

Cuối cùng.  

 

Con ngươi hắn ta trầm xuống: “Xem ra thứ đồ đó thật sự ở trên người hắn”.  

 

“Nếu không, hắn làm sao có được thực lực này?”  

 

“Xem ra tôi phải xuất quan đến giới thế tục một chuyến rồi”.  

 

Trên người thiếu niên bộc phát ra sát ý ngập trời!   

 

“Lần này nhất định phải nắm vào trong tay!”  

 

...  

 

Nhà họ Diệp.  

 

Hôm nay là lễ mừng thọ 100 tuổi của chiến thần Long Quốc Diệp Lăng Tiêu, nhưng lại không có mấy khách đến chúc thọ.  

 

Từ sau khi Diệp Lăng Tiêu lui xuống, địa vị nhà họ Diệp rớt xuống ngàn trượng.  

 

Nhà họ Diệp đã từng là người canh giữ gia tộc, vô cùng rạng rỡ.  

 

Mặc dù bây giờ cũng được xem là một trong thế gia Long Đô, nhưng đã mất đi hào quang rực rỡ vào năm đó.  

 

Toàn bộ cửa lớn nhà họ Diệp cực kỳ vắng vẻ.   

 

Nhà họ Diệp đã chuẩn bị mấy trăm bàn tiệc rượu.  

 

Nhưng vô cùng vắng vẻ.  

 

Nhân viên phục vụ còn nhiều hơn khách.  

 

“Nhà họ Diệp này làm sao vậy?”  

 

“Nói thế nào cũng là hào môn thế gia, tiệc đại thọ 100 tuổi của ông cụ Diệp sao lại không ngồi kín người?”  

 

“Khách sạn của chúng ta lần trước cũng nhận thầu tiệc rượu nhà họ Ngô, người ta cũng chỉ là một gia tộc hạng ba, nhưng có đến hơn một ngàn bàn đấy”.  

 

“Hắc hắc, phượng H**ng S* sút không bằng con gà”.  

 

Đám nhân viên phục vụ bàn luận.  

 

Một vài tầng lớp cấp cao nhà họ Diệp mặt đen lại.  

 

Nhà họ Diệp bây giờ ngay cả nhân viên phục vụ khách sạn cũng dám khinh thường sao?  

 

“Mấy người nói bậy bạ gì vậy?”  

 

Diệp Như Ca nóng nảy.  

 

Đang định nổi giận.  

 

“Gâu gâu gâu!”  

 

Đột nhiên.  

 

Một tràng tiếng chó sủa truyền tới.  

Mọi người quay đầu nhìn lại, sắc mặt biến đổi.  

 

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên dắt theo một con chó săn và đám gia đinh không chút kiêng kỵ đi tới.  

 

Chính là Tần Vinh An!  

Image removed.

Tần Vinh An dắt chó săn một cước đạp vào tiệc rượu: “Aiz ya, xin lỗi”.  

 

“Vô tình đụng trúng tiệc rượu của các người!”  

 

Gâu!  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cửa đá ầm mở ra, một thiếu niên trẻ tuổi đi ra từ trong đó.   Dáng vẻ hắn ta chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, giọng nói có chút khiếp sợ: “Diệp Bắc Minh là con trai của người phụ nữ kia?”   “Đúng vậy, thưa cậu”.   Diệp Phi Phàm quỳ ở đó, toàn thân run rẩy.   Sắc mặt thiếu niên biến đổi.   Cuối cùng.   Con ngươi hắn ta trầm xuống: “Xem ra thứ đồ đó thật sự ở trên người hắn”.   “Nếu không, hắn làm sao có được thực lực này?”   “Xem ra tôi phải xuất quan đến giới thế tục một chuyến rồi”.   Trên người thiếu niên bộc phát ra sát ý ngập trời!    “Lần này nhất định phải nắm vào trong tay!”   ...   Nhà họ Diệp.   Hôm nay là lễ mừng thọ 100 tuổi của chiến thần Long Quốc Diệp Lăng Tiêu, nhưng lại không có mấy khách đến chúc thọ.   Từ sau khi Diệp Lăng Tiêu lui xuống, địa vị nhà họ Diệp rớt xuống ngàn trượng.   Nhà họ Diệp đã từng là người canh giữ gia tộc, vô cùng rạng rỡ.   Mặc dù bây giờ cũng được xem là một trong thế gia Long Đô, nhưng đã mất đi hào quang rực rỡ vào năm đó.   Toàn bộ cửa lớn nhà họ Diệp cực kỳ vắng vẻ.    Nhà họ Diệp đã chuẩn bị mấy trăm bàn tiệc rượu.   Nhưng vô cùng vắng vẻ.   Nhân viên phục vụ còn nhiều hơn khách.   “Nhà họ Diệp này làm sao vậy?”   “Nói thế nào cũng là hào môn thế gia, tiệc đại thọ 100 tuổi của ông cụ Diệp sao lại không ngồi kín người?”   “Khách sạn của chúng ta lần trước cũng nhận thầu tiệc rượu nhà họ Ngô, người ta cũng chỉ là một gia tộc hạng ba, nhưng có đến hơn một ngàn bàn đấy”.   “Hắc hắc, phượng H**ng S* sút không bằng con gà”.   Đám nhân viên phục vụ bàn luận.   Một vài tầng lớp cấp cao nhà họ Diệp mặt đen lại.   Nhà họ Diệp bây giờ ngay cả nhân viên phục vụ khách sạn cũng dám khinh thường sao?   “Mấy người nói bậy bạ gì vậy?”   Diệp Như Ca nóng nảy.   Đang định nổi giận.   “Gâu gâu gâu!”   Đột nhiên.   Một tràng tiếng chó sủa truyền tới.  Mọi người quay đầu nhìn lại, sắc mặt biến đổi.   Chỉ thấy một người đàn ông trung niên dắt theo một con chó săn và đám gia đinh không chút kiêng kỵ đi tới.   Chính là Tần Vinh An!  Tần Vinh An dắt chó săn một cước đạp vào tiệc rượu: “Aiz ya, xin lỗi”.   “Vô tình đụng trúng tiệc rượu của các người!”   Gâu!  

Chương 998: Chính là Tần Vinh An!