Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1016: Diệp Bắc Minh dựa vào đâu chứ?
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi trầm ngâm một lát, ông ta bỗng nở nụ cười nói: “Haha, người trẻ tuổi tức giận quá âu cũng là điều thường tình”. “Nếu cậu không bán thì thôi”. Ông ta nói xong. Rồi bước qua một bên nhường đường cho Diệp Bắc Minh đi qua. Mọi người sững sờ. Vân Kiếm Bình không thể tin nổi thốt lên: “Ông nội, ông...” Vân Chi Lan lắc đầu nói: “Được rồi, đừng nói nữa”. Ông ta chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh một hồi. Diệp Bắc Minh và thư ký Tiền thì rời khỏi đây luôn. Những võ giả khác nhỏ giọng bàn tán. “Tên Diệp Bắc Minh kia thế mà không thèm nể mặt Vân tiền bối luôn!” “Người như thế, cho dù leo cao tới đâu đi chăng nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ té thật đâu cho coi”. “Chút đạo lý đối nhân xử thế mà cũng không hiểu nữa, tiền bối Kiếm Thánh ngỏ lời muốn mua kiếm của mình hẳn nên hai tay dâng lên mới đúng chứ”. Tất cả mọi người đều lắc đầu ngao ngán. Vân Kiếm Bình bước tới, trên gương mặt xinh đẹp kia đều là sự bất mãn: “Ông nội, ông cho cậu ta mặt mũi nhiều thế làm gì?” “Ông coi trọng thanh kiếm của cậu ta đúng là vinh hạnh tích mười đời mới có”. Vân Chi Lan mỉm cười lắc đầu. “Kiếm Bình, cháu nghĩ nhiều rồi”. “Chẳng bao lâu nữa, sợ rằng người kia sẽ siêu việt hơn ông”. “Cái gì?” Vân Kiếm Bình sửng sốt, mở to mắt. Cô ta khó tin nói: “Ông nội, sao cậu ta có thể vượt qua ông được chứ?” “Mười năm tới, rồi hai mươi năm, thậm chí là ba mươi năm thì cậu ta cũng không cách nào vượt qua được”. “Thực lực của ông chính là Võ Thánh đỉnh phong đấy, nếu may mắn biết đâu có thể trở thành Võ Đế”. “Còn cậu ta thì dựa vào cái gì chứ?” Vẻ mặt cô ta đầy sự khinh thường. Đúng thế! Diệp Bắc Minh dựa vào đâu chứ? Dẫu thiên phú của Diệp Bắc Minh có khủng cỡ nào thì cậu ta có cơ hội trở thành Võ Đế không? Giới võ đạo của Long Quốc đã trải qua hàng nghìn năm, tới bây giờ, số lượng Võ Đế được sinh ra chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mấy tháng gần đây, tuy Diệp Bắc Minh phất lên rất nổi.
Sau khi trầm ngâm một lát, ông ta bỗng nở nụ cười nói: “Haha, người trẻ tuổi tức giận quá âu cũng là điều thường tình”.
“Nếu cậu không bán thì thôi”.
Ông ta nói xong.
Rồi bước qua một bên nhường đường cho Diệp Bắc Minh đi qua.
Mọi người sững sờ.
Vân Kiếm Bình không thể tin nổi thốt lên: “Ông nội, ông...”
Vân Chi Lan lắc đầu nói: “Được rồi, đừng nói nữa”.
Ông ta chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh một hồi.
Diệp Bắc Minh và thư ký Tiền thì rời khỏi đây luôn.
Những võ giả khác nhỏ giọng bàn tán.
“Tên Diệp Bắc Minh kia thế mà không thèm nể mặt Vân tiền bối luôn!”
“Người như thế, cho dù leo cao tới đâu đi chăng nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ té thật đâu cho coi”.
“Chút đạo lý đối nhân xử thế mà cũng không hiểu nữa, tiền bối Kiếm Thánh ngỏ lời muốn mua kiếm của mình hẳn nên hai tay dâng lên mới đúng chứ”.
Tất cả mọi người đều lắc đầu ngao ngán.
Vân Kiếm Bình bước tới, trên gương mặt xinh đẹp kia đều là sự bất mãn: “Ông nội, ông cho cậu ta mặt mũi nhiều thế làm gì?”
“Ông coi trọng thanh kiếm của cậu ta đúng là vinh hạnh tích mười đời mới có”.
Vân Chi Lan mỉm cười lắc đầu.
“Kiếm Bình, cháu nghĩ nhiều rồi”.
“Chẳng bao lâu nữa, sợ rằng người kia sẽ siêu việt hơn ông”.
“Cái gì?”
Vân Kiếm Bình sửng sốt, mở to mắt.
Cô ta khó tin nói: “Ông nội, sao cậu ta có thể vượt qua ông được chứ?”
“Mười năm tới, rồi hai mươi năm, thậm chí là ba mươi năm thì cậu ta cũng không cách nào vượt qua được”.
“Thực lực của ông chính là Võ Thánh đỉnh phong đấy, nếu may mắn biết đâu có thể trở thành Võ Đế”.
“Còn cậu ta thì dựa vào cái gì chứ?”
Vẻ mặt cô ta đầy sự khinh thường.
Đúng thế!
Diệp Bắc Minh dựa vào đâu chứ?
Dẫu thiên phú của Diệp Bắc Minh có khủng cỡ nào thì cậu ta có cơ hội trở thành Võ Đế không?
Giới võ đạo của Long Quốc đã trải qua hàng nghìn năm, tới bây giờ, số lượng Võ Đế được sinh ra chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Mấy tháng gần đây, tuy Diệp Bắc Minh phất lên rất nổi.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Sau khi trầm ngâm một lát, ông ta bỗng nở nụ cười nói: “Haha, người trẻ tuổi tức giận quá âu cũng là điều thường tình”. “Nếu cậu không bán thì thôi”. Ông ta nói xong. Rồi bước qua một bên nhường đường cho Diệp Bắc Minh đi qua. Mọi người sững sờ. Vân Kiếm Bình không thể tin nổi thốt lên: “Ông nội, ông...” Vân Chi Lan lắc đầu nói: “Được rồi, đừng nói nữa”. Ông ta chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh một hồi. Diệp Bắc Minh và thư ký Tiền thì rời khỏi đây luôn. Những võ giả khác nhỏ giọng bàn tán. “Tên Diệp Bắc Minh kia thế mà không thèm nể mặt Vân tiền bối luôn!” “Người như thế, cho dù leo cao tới đâu đi chăng nữa thì sớm muộn gì cũng sẽ té thật đâu cho coi”. “Chút đạo lý đối nhân xử thế mà cũng không hiểu nữa, tiền bối Kiếm Thánh ngỏ lời muốn mua kiếm của mình hẳn nên hai tay dâng lên mới đúng chứ”. Tất cả mọi người đều lắc đầu ngao ngán. Vân Kiếm Bình bước tới, trên gương mặt xinh đẹp kia đều là sự bất mãn: “Ông nội, ông cho cậu ta mặt mũi nhiều thế làm gì?” “Ông coi trọng thanh kiếm của cậu ta đúng là vinh hạnh tích mười đời mới có”. Vân Chi Lan mỉm cười lắc đầu. “Kiếm Bình, cháu nghĩ nhiều rồi”. “Chẳng bao lâu nữa, sợ rằng người kia sẽ siêu việt hơn ông”. “Cái gì?” Vân Kiếm Bình sửng sốt, mở to mắt. Cô ta khó tin nói: “Ông nội, sao cậu ta có thể vượt qua ông được chứ?” “Mười năm tới, rồi hai mươi năm, thậm chí là ba mươi năm thì cậu ta cũng không cách nào vượt qua được”. “Thực lực của ông chính là Võ Thánh đỉnh phong đấy, nếu may mắn biết đâu có thể trở thành Võ Đế”. “Còn cậu ta thì dựa vào cái gì chứ?” Vẻ mặt cô ta đầy sự khinh thường. Đúng thế! Diệp Bắc Minh dựa vào đâu chứ? Dẫu thiên phú của Diệp Bắc Minh có khủng cỡ nào thì cậu ta có cơ hội trở thành Võ Đế không? Giới võ đạo của Long Quốc đã trải qua hàng nghìn năm, tới bây giờ, số lượng Võ Đế được sinh ra chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mấy tháng gần đây, tuy Diệp Bắc Minh phất lên rất nổi.