Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1017: “Cứu thế nào?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vân Chi Lan hơi thất vọng nhìn về phía Vân Kiếm Bình nói: “Người nọ không phải vật trong ao đâu”.   “Ôi!”   Ông ta thở dài thườn thượt.   Ông ta không cần nhiều lời nữa.   Đứa cháu gái này của mình cái gì cũng tốt.   Chỉ có mỗi tầm nhìn quá hạn hẹp.   Nếu ông ta có đứa cháu trai như Diệp Bắc Minh thì nhắm mắt xuôi tay cũng không có gì tiếc nuối.   ...   Dọc đường trở về.   Thư ký Tiền lo lắng hỏi: “Long Soái, Phương Dã Tử là đúc kiếm sư hàng đầu của nhà họ Phương”.   “Nhà họ Phương là một trong các gia tộc người canh dữ mà ngài đã giết Phương Dã Tử rồi”.   “Sợ rằng...”   Diệp Bắc Minh nhắm mắt thảnh thơi.   Rồi anh bình thản nói: “Nhà họ Phương à, haha, tôi còn đang định đi gây sự với bọn họ đây này”.   “Hả...”   Thư ký Tiền muốn nói gì đó nhưng nghĩ lại thấy đành thôi.   Cuối cùng, anh ta lắc đầu không nhắc tới chuyện đó nữa.   Đây không phải là chuyện anh ta có thể khuyên bảo được.   Thư ký Tiền đưa Diệp Bắc Minh tới phủ Long Soái rồi cáo từ.   Xe thư ký Tiền vừa đi, thì sau lại có mấy chiếc xe tới đậu ngoài cửa phủ Long Soái.   Mười mấy người đàn ông bước từ trên xe xuống, bọn họ đều là những quản lý cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc.   “Hội trưởng!”   Đường Thiên Ngạo dẫn đầu đoàn người cúi đầu chín mươi độ chào Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh bình thản nhìn bọn họ rồi nói: “Các người tìm tôi có việc gì không?”   Đường Thiên Ngạo nhìn tới nhìn lui, rồi thấp giọng nói: “Hội trưởng, ở đây không tiện lắm, hay là chúng ta vào trong nói chuyện?”  “Vậy theo tôi”.   Diệp Bắc Minh bước vào phủ Long Soái.   Đám người Đường Thiên Ngạo không dám chần chừ, bọn họ lập tức theo sát đằng sau.   Trong sảnh lớn.   Diệp Bắc Minh ngồi ở ghế chủ nhà: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”   Đường Thiên Ngạo đứng trong sảnh, trông giống như quan lại bẩm báo chính vụ với hoàng đế thời phong kiến vậy: “Hội trưởng, xin cậu ra tay cứu giúp, cứu hiệp hội võ đạo ra khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng ạ!”   

Vân Chi Lan hơi thất vọng nhìn về phía Vân Kiếm Bình nói: “Người nọ không phải vật trong ao đâu”.  

 

“Ôi!”  

 

Ông ta thở dài thườn thượt.  

 

Ông ta không cần nhiều lời nữa.  

 

Đứa cháu gái này của mình cái gì cũng tốt.  

 

Chỉ có mỗi tầm nhìn quá hạn hẹp.  

 

Nếu ông ta có đứa cháu trai như Diệp Bắc Minh thì nhắm mắt xuôi tay cũng không có gì tiếc nuối.  

 

...  

 

Dọc đường trở về.  

 

Thư ký Tiền lo lắng hỏi: “Long Soái, Phương Dã Tử là đúc kiếm sư hàng đầu của nhà họ Phương”.  

 

“Nhà họ Phương là một trong các gia tộc người canh dữ mà ngài đã giết Phương Dã Tử rồi”.  

 

“Sợ rằng...”  

 

Diệp Bắc Minh nhắm mắt thảnh thơi.  

 

Rồi anh bình thản nói: “Nhà họ Phương à, haha, tôi còn đang định đi gây sự với bọn họ đây này”.  

 

“Hả...”  

 

Thư ký Tiền muốn nói gì đó nhưng nghĩ lại thấy đành thôi.  

 

Cuối cùng, anh ta lắc đầu không nhắc tới chuyện đó nữa.  

 

Đây không phải là chuyện anh ta có thể khuyên bảo được.  

 

Thư ký Tiền đưa Diệp Bắc Minh tới phủ Long Soái rồi cáo từ.  

 

Xe thư ký Tiền vừa đi, thì sau lại có mấy chiếc xe tới đậu ngoài cửa phủ Long Soái.  

 

Mười mấy người đàn ông bước từ trên xe xuống, bọn họ đều là những quản lý cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc.  

 

“Hội trưởng!”  

 

Đường Thiên Ngạo dẫn đầu đoàn người cúi đầu chín mươi độ chào Diệp Bắc Minh.  

 

Diệp Bắc Minh bình thản nhìn bọn họ rồi nói: “Các người tìm tôi có việc gì không?”  

 

Đường Thiên Ngạo nhìn tới nhìn lui, rồi thấp giọng nói: “Hội trưởng, ở đây không tiện lắm, hay là chúng ta vào trong nói chuyện?”  

“Vậy theo tôi”.  

 

Diệp Bắc Minh bước vào phủ Long Soái.  

 

Đám người Đường Thiên Ngạo không dám chần chừ, bọn họ lập tức theo sát đằng sau.  

 

Trong sảnh lớn.  

 

Diệp Bắc Minh ngồi ở ghế chủ nhà: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”  

 

Đường Thiên Ngạo đứng trong sảnh, trông giống như quan lại bẩm báo chính vụ với hoàng đế thời phong kiến vậy: “Hội trưởng, xin cậu ra tay cứu giúp, cứu hiệp hội võ đạo ra khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng ạ!”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vân Chi Lan hơi thất vọng nhìn về phía Vân Kiếm Bình nói: “Người nọ không phải vật trong ao đâu”.   “Ôi!”   Ông ta thở dài thườn thượt.   Ông ta không cần nhiều lời nữa.   Đứa cháu gái này của mình cái gì cũng tốt.   Chỉ có mỗi tầm nhìn quá hạn hẹp.   Nếu ông ta có đứa cháu trai như Diệp Bắc Minh thì nhắm mắt xuôi tay cũng không có gì tiếc nuối.   ...   Dọc đường trở về.   Thư ký Tiền lo lắng hỏi: “Long Soái, Phương Dã Tử là đúc kiếm sư hàng đầu của nhà họ Phương”.   “Nhà họ Phương là một trong các gia tộc người canh dữ mà ngài đã giết Phương Dã Tử rồi”.   “Sợ rằng...”   Diệp Bắc Minh nhắm mắt thảnh thơi.   Rồi anh bình thản nói: “Nhà họ Phương à, haha, tôi còn đang định đi gây sự với bọn họ đây này”.   “Hả...”   Thư ký Tiền muốn nói gì đó nhưng nghĩ lại thấy đành thôi.   Cuối cùng, anh ta lắc đầu không nhắc tới chuyện đó nữa.   Đây không phải là chuyện anh ta có thể khuyên bảo được.   Thư ký Tiền đưa Diệp Bắc Minh tới phủ Long Soái rồi cáo từ.   Xe thư ký Tiền vừa đi, thì sau lại có mấy chiếc xe tới đậu ngoài cửa phủ Long Soái.   Mười mấy người đàn ông bước từ trên xe xuống, bọn họ đều là những quản lý cấp cao của hiệp hội võ đạo Long Quốc.   “Hội trưởng!”   Đường Thiên Ngạo dẫn đầu đoàn người cúi đầu chín mươi độ chào Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh bình thản nhìn bọn họ rồi nói: “Các người tìm tôi có việc gì không?”   Đường Thiên Ngạo nhìn tới nhìn lui, rồi thấp giọng nói: “Hội trưởng, ở đây không tiện lắm, hay là chúng ta vào trong nói chuyện?”  “Vậy theo tôi”.   Diệp Bắc Minh bước vào phủ Long Soái.   Đám người Đường Thiên Ngạo không dám chần chừ, bọn họ lập tức theo sát đằng sau.   Trong sảnh lớn.   Diệp Bắc Minh ngồi ở ghế chủ nhà: “Nói đi, tìm tôi có chuyện gì?”   Đường Thiên Ngạo đứng trong sảnh, trông giống như quan lại bẩm báo chính vụ với hoàng đế thời phong kiến vậy: “Hội trưởng, xin cậu ra tay cứu giúp, cứu hiệp hội võ đạo ra khỏi tình thế nước sôi lửa bỏng ạ!”   

Chương 1017: “Cứu thế nào?”