Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1054: Diệp Bắc Minh đã rời khỏi thành Võ Đế”.

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mày như lá liễu, miệng nhỏ anh đào.   Môi đỏ mê hoặc lòng người, khi đôi mắt mở ra, càng thêm phong tình quyến rũ!Cổ Na Phỉ!   Thiên tài trẻ của nhà họ Cổ Côn Luân Hư, mới hai mươi tuổi, đã có thực lực võ tôn trung kỳ.   Hơn nữa còn được cung Hạo Miểu chọn trúng.   Trở thành đệ tử nội môn của cung Hạo Miểu!   Nhưng.   Cung Hạo Miểu có quy định nhập môn, muốn gia nhập cung Hạo Miểu, thì phải hoàn thành bài kiểm tra trước khi nhập môn.   Cổ Na Phỉ không được may mắn, rút phải nhiệm vụ là giết một con Tật Phong Lang.   Vậy nên mới đến Tật Phong Cốc bên ngoài Côn Luân Hư này.   Ba chấp sự võ thánh trung kỳ đích thân bảo vệ Cổ Na Phỉ.   Nhưng không được ra tay giúp cô ta!   Cô ta phải tự mình săn giết một con Tật Phong Lang.   Cổ Lực buông Hầu Tử như vứt rác: “Chị à, đồ kiến hôi này có thể có tác dụng gì?”   Trên khuôn mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ hiện lên nụ cười tàn nhẫn, không hề xứng với vẻ đẹp của cô ta chút nào: “Tật Phong Lang thích ăn thịt tươi sống, ném hắn ta đến lối vào Tật Phong Cốc, mùi máu tanh có thể dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài”.   Ánh mắt Cổ Lực lóe sáng: “Tuyệt!”   “Vừa nãy tên nhóc này xuất hiện đột ngột, đã phá rối chúng ta săn giết Tật Phong Lang”.   Sau đó cười tàn nhẫn: “Dùng hắn ta làm mồi nhử, dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài!”   Cậu ta tóm cổ chân của Hầu Tử, lôi đi trong nền tuyết, vứt đến cửa Tật Phong Cốc.   “Gru!”   Trong Tật Phong Cốc vang lên tiếng gầm của dã thú.   Cổ Lực ngẩng đầu nhìn qua, một đôi mắt đỏ ngàu từ bóng tối nhìn ra.   Cách thành Võ Đế ba mươi kilomet.   Trong lều trướng của vua Tây Vực.   Choang một tiếng vang lên, mặt đất bừa bộn.   Vua Tây Vực gầm lên như sấm: “Diệp Bắc Minh đáng chết!”   “Trong cuộc đời Tao Anh tao, nhất định phải diệt cửu tộc nhà mày, nếu không…”   “Tao! Không! Còn ! Là! Vua! Tây! Vực! Nữa!”   Câu cuối cùng.   Tào Anh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.   Khuôn mặt già của Tiêu Long Cơ lạnh như băng: “Tin mới nhất, tên nhóc đó đi vào Vạn Bảo Lâu”.   “Tôi vốn có thể trực tiếp ra tay, giết Diệp Bắc Minh”.    “Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.   Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”   “Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.   Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”   “Báo!”   Đột nhiên.   Một thám thử xông vào lều trướng, quỳ một chân xuống: “Vương thượng, mới vừa nãy Diệp Bắc Minh đã rời khỏi thành Võ Đế”.   “Cái gì?”   Tào Anh vẫn chưa nguôi cơn giận, lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì, tại sao hắn đột nhiên rời khỏi thành Võ Đế?”   Thám tử lắc đầu: “Thưa vương thượng, thuộc hạ không biết”.  

Đôi mày như lá liễu, miệng nhỏ anh đào.  

 

Môi đỏ mê hoặc lòng người, khi đôi mắt mở ra, càng thêm phong tình quyến rũ!

Cổ Na Phỉ!  

 

Thiên tài trẻ của nhà họ Cổ Côn Luân Hư, mới hai mươi tuổi, đã có thực lực võ tôn trung kỳ.  

 

Hơn nữa còn được cung Hạo Miểu chọn trúng.  

 

Trở thành đệ tử nội môn của cung Hạo Miểu!  

 

Nhưng.  

 

Cung Hạo Miểu có quy định nhập môn, muốn gia nhập cung Hạo Miểu, thì phải hoàn thành bài kiểm tra trước khi nhập môn.  

 

Cổ Na Phỉ không được may mắn, rút phải nhiệm vụ là giết một con Tật Phong Lang.  

 

Vậy nên mới đến Tật Phong Cốc bên ngoài Côn Luân Hư này.  

 

Ba chấp sự võ thánh trung kỳ đích thân bảo vệ Cổ Na Phỉ.  

 

Nhưng không được ra tay giúp cô ta!  

 

Cô ta phải tự mình săn giết một con Tật Phong Lang.  

 

Cổ Lực buông Hầu Tử như vứt rác: “Chị à, đồ kiến hôi này có thể có tác dụng gì?”  

 

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ hiện lên nụ cười tàn nhẫn, không hề xứng với vẻ đẹp của cô ta chút nào: “Tật Phong Lang thích ăn thịt tươi sống, ném hắn ta đến lối vào Tật Phong Cốc, mùi máu tanh có thể dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài”.  

 

Ánh mắt Cổ Lực lóe sáng: “Tuyệt!”  

 

“Vừa nãy tên nhóc này xuất hiện đột ngột, đã phá rối chúng ta săn giết Tật Phong Lang”.  

 

Sau đó cười tàn nhẫn: “Dùng hắn ta làm mồi nhử, dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài!”  

 

Cậu ta tóm cổ chân của Hầu Tử, lôi đi trong nền tuyết, vứt đến cửa Tật Phong Cốc.  

 

“Gru!”  

 

Trong Tật Phong Cốc vang lên tiếng gầm của dã thú.  

 

Cổ Lực ngẩng đầu nhìn qua, một đôi mắt đỏ ngàu từ bóng tối nhìn ra.  

 

Cách thành Võ Đế ba mươi kilomet.  

 

Trong lều trướng của vua Tây Vực.  

 

Choang một tiếng vang lên, mặt đất bừa bộn.  

 

Vua Tây Vực gầm lên như sấm: “Diệp Bắc Minh đáng chết!”  

 

“Trong cuộc đời Tao Anh tao, nhất định phải diệt cửu tộc nhà mày, nếu không…”  

 

“Tao! Không! Còn ! Là! Vua! Tây! Vực! Nữa!”  

 

Câu cuối cùng.  

 

Tào Anh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.  

 

Khuôn mặt già của Tiêu Long Cơ lạnh như băng: “Tin mới nhất, tên nhóc đó đi vào Vạn Bảo Lâu”.  

 

“Tôi vốn có thể trực tiếp ra tay, giết Diệp Bắc Minh”.   

 

“Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.  

 

Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”  

 

“Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.  

 

Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”  

 

“Báo!”  

 

Đột nhiên.  

 

Một thám thử xông vào lều trướng, quỳ một chân xuống: “Vương thượng, mới vừa nãy Diệp Bắc Minh đã rời khỏi thành Võ Đế”.  

 

“Cái gì?”  

 

Tào Anh vẫn chưa nguôi cơn giận, lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì, tại sao hắn đột nhiên rời khỏi thành Võ Đế?”  

 

Thám tử lắc đầu: “Thưa vương thượng, thuộc hạ không biết”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Đôi mày như lá liễu, miệng nhỏ anh đào.   Môi đỏ mê hoặc lòng người, khi đôi mắt mở ra, càng thêm phong tình quyến rũ!Cổ Na Phỉ!   Thiên tài trẻ của nhà họ Cổ Côn Luân Hư, mới hai mươi tuổi, đã có thực lực võ tôn trung kỳ.   Hơn nữa còn được cung Hạo Miểu chọn trúng.   Trở thành đệ tử nội môn của cung Hạo Miểu!   Nhưng.   Cung Hạo Miểu có quy định nhập môn, muốn gia nhập cung Hạo Miểu, thì phải hoàn thành bài kiểm tra trước khi nhập môn.   Cổ Na Phỉ không được may mắn, rút phải nhiệm vụ là giết một con Tật Phong Lang.   Vậy nên mới đến Tật Phong Cốc bên ngoài Côn Luân Hư này.   Ba chấp sự võ thánh trung kỳ đích thân bảo vệ Cổ Na Phỉ.   Nhưng không được ra tay giúp cô ta!   Cô ta phải tự mình săn giết một con Tật Phong Lang.   Cổ Lực buông Hầu Tử như vứt rác: “Chị à, đồ kiến hôi này có thể có tác dụng gì?”   Trên khuôn mặt xinh đẹp của Cổ Na Phỉ hiện lên nụ cười tàn nhẫn, không hề xứng với vẻ đẹp của cô ta chút nào: “Tật Phong Lang thích ăn thịt tươi sống, ném hắn ta đến lối vào Tật Phong Cốc, mùi máu tanh có thể dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài”.   Ánh mắt Cổ Lực lóe sáng: “Tuyệt!”   “Vừa nãy tên nhóc này xuất hiện đột ngột, đã phá rối chúng ta săn giết Tật Phong Lang”.   Sau đó cười tàn nhẫn: “Dùng hắn ta làm mồi nhử, dẫn dụ Tật Phong Lang ra ngoài!”   Cậu ta tóm cổ chân của Hầu Tử, lôi đi trong nền tuyết, vứt đến cửa Tật Phong Cốc.   “Gru!”   Trong Tật Phong Cốc vang lên tiếng gầm của dã thú.   Cổ Lực ngẩng đầu nhìn qua, một đôi mắt đỏ ngàu từ bóng tối nhìn ra.   Cách thành Võ Đế ba mươi kilomet.   Trong lều trướng của vua Tây Vực.   Choang một tiếng vang lên, mặt đất bừa bộn.   Vua Tây Vực gầm lên như sấm: “Diệp Bắc Minh đáng chết!”   “Trong cuộc đời Tao Anh tao, nhất định phải diệt cửu tộc nhà mày, nếu không…”   “Tao! Không! Còn ! Là! Vua! Tây! Vực! Nữa!”   Câu cuối cùng.   Tào Anh gần như là nghiến răng nghiến lợi nói ra.   Khuôn mặt già của Tiêu Long Cơ lạnh như băng: “Tin mới nhất, tên nhóc đó đi vào Vạn Bảo Lâu”.   “Tôi vốn có thể trực tiếp ra tay, giết Diệp Bắc Minh”.    “Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.   Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”   “Nhưng cô gái đó của Vạn Bảo Lâu có ở đó, hơi khó giải quyết”.   Tào Anh ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu: “Không cần biết dùng cách gì, tôi cũng phải giết Diệp Bắc Minh!”   “Báo!”   Đột nhiên.   Một thám thử xông vào lều trướng, quỳ một chân xuống: “Vương thượng, mới vừa nãy Diệp Bắc Minh đã rời khỏi thành Võ Đế”.   “Cái gì?”   Tào Anh vẫn chưa nguôi cơn giận, lạnh giọng hỏi: “Có chuyện gì, tại sao hắn đột nhiên rời khỏi thành Võ Đế?”   Thám tử lắc đầu: “Thưa vương thượng, thuộc hạ không biết”.  

Chương 1054: Diệp Bắc Minh đã rời khỏi thành Võ Đế”.