Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1055: “Cấp thánh!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ có một phi công, sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi thành Võ Đế, đã lên một chiếc máy bay, bay về phía Tây”.   Tào Anh ngẩn người: “Một mình? Đi về phía Tây?”   Sau đó.   Ông ta ngửa cổ cười lớn: “Ha ha ha, ông trời giúp ta, lão Tiêu, dựa vào ông đấy”.   Tiêu Long Cơ cau mày, khuôn mặt già nghi hoặc: “Thật kỳ lạ, Diệp Bắc Minh muốn làm gì?”   “Vào lúc này, tại sao lại rời khỏi thành Võ Đế?”   “Mặc kệ hắn làm gì”.   Vua Tây Vực Tào Anh đập bàn, trong mắt đầy lửa giận: “Lão Tiêu, mời ông lập tức ra tay, phế bỏ Diệp Bắc Minh, đưa hắn về đây”.   “Tôi không những muốn biết bí mật của hắn, tôi còn muốn hắn sống không bằng chết!”   “Tôi muốn người thân, bạn bè, đàn bà của hắn, từng người phải chịu hết giày vò, chết thảm trước mắt hắn!”   …   Một tiếng sau.   Máy bay đáp xuống dưới núi Tuyết.   Phi công cung kính nói: “Cậu Diệp, phía trước chính là Tật Phong Cốc”.   “Máy bay chỉ có thể dừng ở đây, còn khoảng hai mươi kilomet nữa, cậu chỉ có thể tự đi bộ lên rồi”.   Đôi mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại: “Tôi biết rồi”.   Liền sau đó.   Anh vút bay lên không trung!   Soạt!   Trực tiếp đạp tuyết bay lên giống như hỏa tiễn.   “Vãi! Cậu Diệp… biết bay?”   Phi công trợn mắt há hốc miệng, đồng tử suýt rớt ra.   Lúc này.   Hai người Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng ở lưng chừng núi, cũng rất chấn hãi.   Phía sau hai người có một con Tuyết Sơn Điêu vô cùng to lớn.   Một con ma thú!   Vừa nãy bọn họ đã ngồi trên con Tuyết Sơn Điêu để đến đây.   “Anh ta… anh ta biết bay?”   Văn Nhân Mộc Nguyệt ngẩn người, cái miệng nhỏ há hốc.   Mạc Thương Khung cũng rất kinh ngạc: “Tên nhóc này, đúng là càng ngày càng thú vị”.   “Rốt cuộc cậu ta có lai lịch thế nào, lại biết võ kỹ bay trên không?”   Cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt run lên: “Võ kỹ bay trên không? Mạc trưởng lão, ông nói anh ta biết võ kỹ bay trên không?”   Mạc Thương Khung gật đầu: “Đúng, hơn nữa không phải là loại võ kỹ bay trên không tầm thường”.   “Rất có khả năng là võ kỹ bay trên không trên cấp thánh!”  “Cấp thánh!”   Văn Nhân Mộc Nguyệt lại chấn kinh.   Cô ta hít khí lạnh, tự lẩm bẩm: “Làm sao có thể chứ, cung Xã Tắc chúng ta cũng không có mấy loại võ kỹ cấp Thánh, làm sao anh ta có thể biết võ kỹ cấp Thánh!”   Cùng lúc đó, giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên trong đầu: “Cậu nhóc, có hai luồng khí tức ở gần đây!”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm nhận được rồi, một là Mạc Thương Khung, một là Văn Nhân Mộc Nguyệt, lúc trước đã từng gặp ở phủ Long soái”.   

“Chỉ có một phi công, sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi thành Võ Đế, đã lên một chiếc máy bay, bay về phía Tây”.  

 

Tào Anh ngẩn người: “Một mình? Đi về phía Tây?”  

 

Sau đó.  

 

Ông ta ngửa cổ cười lớn: “Ha ha ha, ông trời giúp ta, lão Tiêu, dựa vào ông đấy”.  

 

Tiêu Long Cơ cau mày, khuôn mặt già nghi hoặc: “Thật kỳ lạ, Diệp Bắc Minh muốn làm gì?”  

 

“Vào lúc này, tại sao lại rời khỏi thành Võ Đế?”  

 

“Mặc kệ hắn làm gì”.  

 

Vua Tây Vực Tào Anh đập bàn, trong mắt đầy lửa giận: “Lão Tiêu, mời ông lập tức ra tay, phế bỏ Diệp Bắc Minh, đưa hắn về đây”.  

 

“Tôi không những muốn biết bí mật của hắn, tôi còn muốn hắn sống không bằng chết!”  

 

“Tôi muốn người thân, bạn bè, đàn bà của hắn, từng người phải chịu hết giày vò, chết thảm trước mắt hắn!”  

 

…  

 

Một tiếng sau.  

 

Máy bay đáp xuống dưới núi Tuyết.  

 

Phi công cung kính nói: “Cậu Diệp, phía trước chính là Tật Phong Cốc”.  

 

“Máy bay chỉ có thể dừng ở đây, còn khoảng hai mươi kilomet nữa, cậu chỉ có thể tự đi bộ lên rồi”.  

 

Đôi mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại: “Tôi biết rồi”.  

 

Liền sau đó.  

 

Anh vút bay lên không trung!  

 

Soạt!  

 

Trực tiếp đạp tuyết bay lên giống như hỏa tiễn.  

 

“Vãi! Cậu Diệp… biết bay?”  

 

Phi công trợn mắt há hốc miệng, đồng tử suýt rớt ra.  

 

Lúc này.  

 

Hai người Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng ở lưng chừng núi, cũng rất chấn hãi.  

 

Phía sau hai người có một con Tuyết Sơn Điêu vô cùng to lớn.  

 

Một con ma thú!  

 

Vừa nãy bọn họ đã ngồi trên con Tuyết Sơn Điêu để đến đây.  

 

“Anh ta… anh ta biết bay?”  

 

Văn Nhân Mộc Nguyệt ngẩn người, cái miệng nhỏ há hốc.  

 

Mạc Thương Khung cũng rất kinh ngạc: “Tên nhóc này, đúng là càng ngày càng thú vị”.  

 

“Rốt cuộc cậu ta có lai lịch thế nào, lại biết võ kỹ bay trên không?”  

 

Cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt run lên: “Võ kỹ bay trên không? Mạc trưởng lão, ông nói anh ta biết võ kỹ bay trên không?”  

 

Mạc Thương Khung gật đầu: “Đúng, hơn nữa không phải là loại võ kỹ bay trên không tầm thường”.  

 

“Rất có khả năng là võ kỹ bay trên không trên cấp thánh!”  

“Cấp thánh!”  

 

Văn Nhân Mộc Nguyệt lại chấn kinh.  

 

Cô ta hít khí lạnh, tự lẩm bẩm: “Làm sao có thể chứ, cung Xã Tắc chúng ta cũng không có mấy loại võ kỹ cấp Thánh, làm sao anh ta có thể biết võ kỹ cấp Thánh!”  

 

Cùng lúc đó, giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên trong đầu: “Cậu nhóc, có hai luồng khí tức ở gần đây!”  

 

Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm nhận được rồi, một là Mạc Thương Khung, một là Văn Nhân Mộc Nguyệt, lúc trước đã từng gặp ở phủ Long soái”.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chỉ có một phi công, sau khi Diệp Bắc Minh rời khỏi thành Võ Đế, đã lên một chiếc máy bay, bay về phía Tây”.   Tào Anh ngẩn người: “Một mình? Đi về phía Tây?”   Sau đó.   Ông ta ngửa cổ cười lớn: “Ha ha ha, ông trời giúp ta, lão Tiêu, dựa vào ông đấy”.   Tiêu Long Cơ cau mày, khuôn mặt già nghi hoặc: “Thật kỳ lạ, Diệp Bắc Minh muốn làm gì?”   “Vào lúc này, tại sao lại rời khỏi thành Võ Đế?”   “Mặc kệ hắn làm gì”.   Vua Tây Vực Tào Anh đập bàn, trong mắt đầy lửa giận: “Lão Tiêu, mời ông lập tức ra tay, phế bỏ Diệp Bắc Minh, đưa hắn về đây”.   “Tôi không những muốn biết bí mật của hắn, tôi còn muốn hắn sống không bằng chết!”   “Tôi muốn người thân, bạn bè, đàn bà của hắn, từng người phải chịu hết giày vò, chết thảm trước mắt hắn!”   …   Một tiếng sau.   Máy bay đáp xuống dưới núi Tuyết.   Phi công cung kính nói: “Cậu Diệp, phía trước chính là Tật Phong Cốc”.   “Máy bay chỉ có thể dừng ở đây, còn khoảng hai mươi kilomet nữa, cậu chỉ có thể tự đi bộ lên rồi”.   Đôi mắt của Diệp Bắc Minh nghiêm lại: “Tôi biết rồi”.   Liền sau đó.   Anh vút bay lên không trung!   Soạt!   Trực tiếp đạp tuyết bay lên giống như hỏa tiễn.   “Vãi! Cậu Diệp… biết bay?”   Phi công trợn mắt há hốc miệng, đồng tử suýt rớt ra.   Lúc này.   Hai người Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đứng ở lưng chừng núi, cũng rất chấn hãi.   Phía sau hai người có một con Tuyết Sơn Điêu vô cùng to lớn.   Một con ma thú!   Vừa nãy bọn họ đã ngồi trên con Tuyết Sơn Điêu để đến đây.   “Anh ta… anh ta biết bay?”   Văn Nhân Mộc Nguyệt ngẩn người, cái miệng nhỏ há hốc.   Mạc Thương Khung cũng rất kinh ngạc: “Tên nhóc này, đúng là càng ngày càng thú vị”.   “Rốt cuộc cậu ta có lai lịch thế nào, lại biết võ kỹ bay trên không?”   Cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt run lên: “Võ kỹ bay trên không? Mạc trưởng lão, ông nói anh ta biết võ kỹ bay trên không?”   Mạc Thương Khung gật đầu: “Đúng, hơn nữa không phải là loại võ kỹ bay trên không tầm thường”.   “Rất có khả năng là võ kỹ bay trên không trên cấp thánh!”  “Cấp thánh!”   Văn Nhân Mộc Nguyệt lại chấn kinh.   Cô ta hít khí lạnh, tự lẩm bẩm: “Làm sao có thể chứ, cung Xã Tắc chúng ta cũng không có mấy loại võ kỹ cấp Thánh, làm sao anh ta có thể biết võ kỹ cấp Thánh!”   Cùng lúc đó, giọng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên trong đầu: “Cậu nhóc, có hai luồng khí tức ở gần đây!”   Diệp Bắc Minh gật đầu: “Cảm nhận được rồi, một là Mạc Thương Khung, một là Văn Nhân Mộc Nguyệt, lúc trước đã từng gặp ở phủ Long soái”.   

Chương 1055: “Cấp thánh!”