Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1056: “Chị ơi, lợi hại quá!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Gầm gừ!” Ở lối vào Tật Phong Cốc, tiếng dã thú gầm gừ vọng tới không ngớt, khiến người ta nghẹt thở. Rầm rầm rầm! Mặt đất chấn động một cách kịch liệt, sâu trong bóng đêm có một đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào Hầu Tử đang hấp hối ở cửa cốc. Luồng hơi thở ngập mùi tử vong rét lạnh truyền tới. Cổ Lực kích động chỉ vào cửa Tật Phong Cốc nói: “Chị ơi, nó ra rồi, chúng ta sắp thành công rồi!” “Câm miệng, đừng lên tiếng!” Cổ Na Phỉ quát to. Cô ta dán chặt mắt vào lối vào Tật Phong Cốc! Ngay sau đó. Một con ma thú cao khoảng hai mét xuất hiện. Đôi mắt nó đỏ rực, bộ lông cứng như kim, đôi móng vuốt to như cái chậu. Nó là Tật Phong Lang! Đôi mắt Cổ Na Phỉ sáng ngời: “Đó chính là ma thú cấp một Tật Phong Lang, trên người nó còn có ma văn biến dị nữa”. “Thực lực gần ngang với ma thú cấp hai!” Đùng! Đùng! Đùng! Tật Phong Lang từ từ bước tới, móng vuốt to lớn đặt lên ngực Hầu Tử. Một luồng áp lực đè nén ập tới. Trước mắt Hầu Tử giờ chỉ còn một màu đen: “Ba me, con xin lỗi, con vô dụng quá”. “Anh Diệp, tôi có lỗi quá, là do tôi vô dụng, tôi không xứng luyện võ!” “Xin hãy chăm sóc ba mẹ tôi...” Tật Phong Lang mở to cái miệng đỏ lòm ra nhắm thẳng vào Hầu Tử. Đôi mắt Cổ Na Phỉ trầm xuống, từ trong nhẫn không gian đeo trên tay lấy ra một bảo kiếm màu xanh dương rồi chuẩn bị ra tay. Xoẹt xoẹt! Ngay sau đó. Trong không khí lại truyền tới một luồng khí tức hung ác khác! Một luồng kiếm khí đẫm máu giáng từ trời xuống. Lưỡi kiếm nhanh như điện xoẹt. Phụt! Kiếm khí chém ngang qua đầu Tật Phong Lang, máu tươi phun ra như suối phun, cái đầu sói to lớn rơi xuống mặt tuyết. “Chị ơi, lợi hại quá!” “Từ khi nào mà chị mạnh thế? Đây là loại kiếm kỹ gì vậy?” Cổ Lực vỗ tay kêu to, người kích động đến mức run lên. Cổ Na Phỉ đứng một bên lạnh nhạt nói: “Chị còn chưa ra tay nữa”. “Hả?” Cổ Lực sửng sốt, nhìn qua lối vào Tật Phong Cốc. Cậu ta thấy một người trẻ tuổi từ trên trời đáp xuống bên cạnh Hầu Tử.
“Gầm gừ!”
Ở lối vào Tật Phong Cốc, tiếng dã thú gầm gừ vọng tới không ngớt, khiến người ta nghẹt thở.
Rầm rầm rầm!
Mặt đất chấn động một cách kịch liệt, sâu trong bóng đêm có một đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào Hầu Tử đang hấp hối ở cửa cốc.
Luồng hơi thở ngập mùi tử vong rét lạnh truyền tới.
Cổ Lực kích động chỉ vào cửa Tật Phong Cốc nói: “Chị ơi, nó ra rồi, chúng ta sắp thành công rồi!”
“Câm miệng, đừng lên tiếng!”
Cổ Na Phỉ quát to.
Cô ta dán chặt mắt vào lối vào Tật Phong Cốc!
Ngay sau đó.
Một con ma thú cao khoảng hai mét xuất hiện.
Đôi mắt nó đỏ rực, bộ lông cứng như kim, đôi móng vuốt to như cái chậu.
Nó là Tật Phong Lang!
Đôi mắt Cổ Na Phỉ sáng ngời: “Đó chính là ma thú cấp một Tật Phong Lang, trên người nó còn có ma văn biến dị nữa”.
“Thực lực gần ngang với ma thú cấp hai!”
Đùng! Đùng! Đùng!
Tật Phong Lang từ từ bước tới, móng vuốt to lớn đặt lên ngực Hầu Tử.
Một luồng áp lực đè nén ập tới.
Trước mắt Hầu Tử giờ chỉ còn một màu đen: “Ba me, con xin lỗi, con vô dụng quá”.
“Anh Diệp, tôi có lỗi quá, là do tôi vô dụng, tôi không xứng luyện võ!”
“Xin hãy chăm sóc ba mẹ tôi...”
Tật Phong Lang mở to cái miệng đỏ lòm ra nhắm thẳng vào Hầu Tử.
Đôi mắt Cổ Na Phỉ trầm xuống, từ trong nhẫn không gian đeo trên tay lấy ra một bảo kiếm màu xanh dương rồi chuẩn bị ra tay.
Xoẹt xoẹt!
Ngay sau đó.
Trong không khí lại truyền tới một luồng khí tức hung ác khác!
Một luồng kiếm khí đẫm máu giáng từ trời xuống.
Lưỡi kiếm nhanh như điện xoẹt.
Phụt!
Kiếm khí chém ngang qua đầu Tật Phong Lang, máu tươi phun ra như suối phun, cái đầu sói to lớn rơi xuống mặt tuyết.
“Chị ơi, lợi hại quá!”
“Từ khi nào mà chị mạnh thế? Đây là loại kiếm kỹ gì vậy?”
Cổ Lực vỗ tay kêu to, người kích động đến mức run lên.
Cổ Na Phỉ đứng một bên lạnh nhạt nói: “Chị còn chưa ra tay nữa”.
“Hả?”
Cổ Lực sửng sốt, nhìn qua lối vào Tật Phong Cốc.
Cậu ta thấy một người trẻ tuổi từ trên trời đáp xuống bên cạnh Hầu Tử.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Gầm gừ!” Ở lối vào Tật Phong Cốc, tiếng dã thú gầm gừ vọng tới không ngớt, khiến người ta nghẹt thở. Rầm rầm rầm! Mặt đất chấn động một cách kịch liệt, sâu trong bóng đêm có một đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào Hầu Tử đang hấp hối ở cửa cốc. Luồng hơi thở ngập mùi tử vong rét lạnh truyền tới. Cổ Lực kích động chỉ vào cửa Tật Phong Cốc nói: “Chị ơi, nó ra rồi, chúng ta sắp thành công rồi!” “Câm miệng, đừng lên tiếng!” Cổ Na Phỉ quát to. Cô ta dán chặt mắt vào lối vào Tật Phong Cốc! Ngay sau đó. Một con ma thú cao khoảng hai mét xuất hiện. Đôi mắt nó đỏ rực, bộ lông cứng như kim, đôi móng vuốt to như cái chậu. Nó là Tật Phong Lang! Đôi mắt Cổ Na Phỉ sáng ngời: “Đó chính là ma thú cấp một Tật Phong Lang, trên người nó còn có ma văn biến dị nữa”. “Thực lực gần ngang với ma thú cấp hai!” Đùng! Đùng! Đùng! Tật Phong Lang từ từ bước tới, móng vuốt to lớn đặt lên ngực Hầu Tử. Một luồng áp lực đè nén ập tới. Trước mắt Hầu Tử giờ chỉ còn một màu đen: “Ba me, con xin lỗi, con vô dụng quá”. “Anh Diệp, tôi có lỗi quá, là do tôi vô dụng, tôi không xứng luyện võ!” “Xin hãy chăm sóc ba mẹ tôi...” Tật Phong Lang mở to cái miệng đỏ lòm ra nhắm thẳng vào Hầu Tử. Đôi mắt Cổ Na Phỉ trầm xuống, từ trong nhẫn không gian đeo trên tay lấy ra một bảo kiếm màu xanh dương rồi chuẩn bị ra tay. Xoẹt xoẹt! Ngay sau đó. Trong không khí lại truyền tới một luồng khí tức hung ác khác! Một luồng kiếm khí đẫm máu giáng từ trời xuống. Lưỡi kiếm nhanh như điện xoẹt. Phụt! Kiếm khí chém ngang qua đầu Tật Phong Lang, máu tươi phun ra như suối phun, cái đầu sói to lớn rơi xuống mặt tuyết. “Chị ơi, lợi hại quá!” “Từ khi nào mà chị mạnh thế? Đây là loại kiếm kỹ gì vậy?” Cổ Lực vỗ tay kêu to, người kích động đến mức run lên. Cổ Na Phỉ đứng một bên lạnh nhạt nói: “Chị còn chưa ra tay nữa”. “Hả?” Cổ Lực sửng sốt, nhìn qua lối vào Tật Phong Cốc. Cậu ta thấy một người trẻ tuổi từ trên trời đáp xuống bên cạnh Hầu Tử.