Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1063: Quỳ xuống xin được bái sư?

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nếu người bình thường bảo ông ta cút thì đã bị ông ta đập chết rồi.   Nhưng mà.   Thiên phú của Diệp Bắc Minh quá đỗi siêu phàm, rất khủng khiếp nên ông ta mới nảy lòng yêu mến: “Diệp Bắc Minh, lão phu tha thứ cho sự vô lễ khi nãy của cậu!”   “Và đó cũng là lần cuối cùng...”   Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Câm miệng, ông có phiền quá không?”   Tiêu Long Cơ sửng sốt.   “Hừ!”   Một tiếng hừ vang lên.   Gương mặt già cả của Mạc Thương Khung tối mịt.   Ngay sau đó.   “Haha!”   Tiêu Long Cơ cười to: “Ông bạn này, ông thấy đấy, đâu phải là tôi không nể mặt cung Xã Tắc đâu”.   “Là do tên Diệp Bắc Minh này không biết điều thôi, đúng không nào?”   Mạc Thương Khung lùi ra sau, mặc kệ nói: “Tùy ông”.   Ông ta đang định chuẩn bị ngay thời khắc sinh tử ra tay cứu Diệp Bắc Minh.   Đến lúc đó, Diệp Bắc Minh còn không phải cảm động rớt nước mắt à?   Quỳ xuống xin được bái sư?   Tiêu Long Cơ suýt nữa bật cười thành tiếng: “Cảm ơn nhé!”   Ông ta đảo mắt, ánh mắt hệt như một con rắn độc nhăm nhe vào Diệp Bắc Minh.   “Ranh con, hôm nay cậu vốn có cơ hội sống sót nhưng mà đã tự hủy nó rồi!”   Tiêu Long Cơ nhe răng cười: “Nếu đã vậy thì để lão phu đánh cậu tàn phế trước, rồi mang về từ từ thẩm vấn cậu!”   Vút!   Tiêu Long Cơ bay lên nhanh như đạn bắn, gió nổi lên, thổi bay tuyết đọng trên mặt đất trông hệt như một cơn lốc xoáy quét qua.   Trong nháy mắt, ông ta đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh đứng đó, cầm kiếm Đoạn Long trong tay như đã “quên” cách tấn công.   Tiêu Long Cơ càng cười cuồng loạn hơn: “Haha, ranh con, bị khí tức Võ Thánh đỉnh phong dọa ngây người rồi?”  Ông ta nâng tay lên, một luồng lực lượng ngang ngược kéo tới.   Trong không khí truyền tới từng tiếng xé gió hướng thẳng tới bả vai Diệp Bắc Minh.   Ầm.   Một tiếng nổ vang lên, bàn tay Tiêu Long Cơ chạm vào vai Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh vẫn hờ hững.   Anh không thèm để tâm đến nó.  

Nếu người bình thường bảo ông ta cút thì đã bị ông ta đập chết rồi.  

 

Nhưng mà.  

 

Thiên phú của Diệp Bắc Minh quá đỗi siêu phàm, rất khủng khiếp nên ông ta mới nảy lòng yêu mến: “Diệp Bắc Minh, lão phu tha thứ cho sự vô lễ khi nãy của cậu!”  

 

“Và đó cũng là lần cuối cùng...”  

 

Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Câm miệng, ông có phiền quá không?”  

 

Tiêu Long Cơ sửng sốt.  

 

“Hừ!”  

 

Một tiếng hừ vang lên.  

 

Gương mặt già cả của Mạc Thương Khung tối mịt.  

 

Ngay sau đó.  

 

“Haha!”  

 

Tiêu Long Cơ cười to: “Ông bạn này, ông thấy đấy, đâu phải là tôi không nể mặt cung Xã Tắc đâu”.  

 

“Là do tên Diệp Bắc Minh này không biết điều thôi, đúng không nào?”  

 

Mạc Thương Khung lùi ra sau, mặc kệ nói: “Tùy ông”.  

 

Ông ta đang định chuẩn bị ngay thời khắc sinh tử ra tay cứu Diệp Bắc Minh.  

 

Đến lúc đó, Diệp Bắc Minh còn không phải cảm động rớt nước mắt à?  

 

Quỳ xuống xin được bái sư?  

 

Tiêu Long Cơ suýt nữa bật cười thành tiếng: “Cảm ơn nhé!”  

 

Ông ta đảo mắt, ánh mắt hệt như một con rắn độc nhăm nhe vào Diệp Bắc Minh.  

 

“Ranh con, hôm nay cậu vốn có cơ hội sống sót nhưng mà đã tự hủy nó rồi!”  

 

Tiêu Long Cơ nhe răng cười: “Nếu đã vậy thì để lão phu đánh cậu tàn phế trước, rồi mang về từ từ thẩm vấn cậu!”  

 

Vút!  

 

Tiêu Long Cơ bay lên nhanh như đạn bắn, gió nổi lên, thổi bay tuyết đọng trên mặt đất trông hệt như một cơn lốc xoáy quét qua.  

 

Trong nháy mắt, ông ta đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.  

 

Diệp Bắc Minh đứng đó, cầm kiếm Đoạn Long trong tay như đã “quên” cách tấn công.  

 

Tiêu Long Cơ càng cười cuồng loạn hơn: “Haha, ranh con, bị khí tức Võ Thánh đỉnh phong dọa ngây người rồi?”  

Ông ta nâng tay lên, một luồng lực lượng ngang ngược kéo tới.  

 

Trong không khí truyền tới từng tiếng xé gió hướng thẳng tới bả vai Diệp Bắc Minh.  

 

Ầm.  

 

Một tiếng nổ vang lên, bàn tay Tiêu Long Cơ chạm vào vai Diệp Bắc Minh.  

 

Diệp Bắc Minh vẫn hờ hững.  

 

Anh không thèm để tâm đến nó.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nếu người bình thường bảo ông ta cút thì đã bị ông ta đập chết rồi.   Nhưng mà.   Thiên phú của Diệp Bắc Minh quá đỗi siêu phàm, rất khủng khiếp nên ông ta mới nảy lòng yêu mến: “Diệp Bắc Minh, lão phu tha thứ cho sự vô lễ khi nãy của cậu!”   “Và đó cũng là lần cuối cùng...”   Diệp Bắc Minh cắt ngang lời ông ta: “Câm miệng, ông có phiền quá không?”   Tiêu Long Cơ sửng sốt.   “Hừ!”   Một tiếng hừ vang lên.   Gương mặt già cả của Mạc Thương Khung tối mịt.   Ngay sau đó.   “Haha!”   Tiêu Long Cơ cười to: “Ông bạn này, ông thấy đấy, đâu phải là tôi không nể mặt cung Xã Tắc đâu”.   “Là do tên Diệp Bắc Minh này không biết điều thôi, đúng không nào?”   Mạc Thương Khung lùi ra sau, mặc kệ nói: “Tùy ông”.   Ông ta đang định chuẩn bị ngay thời khắc sinh tử ra tay cứu Diệp Bắc Minh.   Đến lúc đó, Diệp Bắc Minh còn không phải cảm động rớt nước mắt à?   Quỳ xuống xin được bái sư?   Tiêu Long Cơ suýt nữa bật cười thành tiếng: “Cảm ơn nhé!”   Ông ta đảo mắt, ánh mắt hệt như một con rắn độc nhăm nhe vào Diệp Bắc Minh.   “Ranh con, hôm nay cậu vốn có cơ hội sống sót nhưng mà đã tự hủy nó rồi!”   Tiêu Long Cơ nhe răng cười: “Nếu đã vậy thì để lão phu đánh cậu tàn phế trước, rồi mang về từ từ thẩm vấn cậu!”   Vút!   Tiêu Long Cơ bay lên nhanh như đạn bắn, gió nổi lên, thổi bay tuyết đọng trên mặt đất trông hệt như một cơn lốc xoáy quét qua.   Trong nháy mắt, ông ta đã xuất hiện trước mặt Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh đứng đó, cầm kiếm Đoạn Long trong tay như đã “quên” cách tấn công.   Tiêu Long Cơ càng cười cuồng loạn hơn: “Haha, ranh con, bị khí tức Võ Thánh đỉnh phong dọa ngây người rồi?”  Ông ta nâng tay lên, một luồng lực lượng ngang ngược kéo tới.   Trong không khí truyền tới từng tiếng xé gió hướng thẳng tới bả vai Diệp Bắc Minh.   Ầm.   Một tiếng nổ vang lên, bàn tay Tiêu Long Cơ chạm vào vai Diệp Bắc Minh.   Diệp Bắc Minh vẫn hờ hững.   Anh không thèm để tâm đến nó.  

Chương 1063: Quỳ xuống xin được bái sư?