Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1064: Sao lại như thế được...”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh mỉm cười nói: “Gặp nguy không sợ, gặp chuyện không loạn”. “Cái gì?” Tiêu Long Cơ sửng sốt. Một khung cảnh quỷ quái xuất hiện. Khi ấy. Diệp Bắc Minh thuận tay vứt kiếm Đoạn Long sang một bên. Anh vươn bàn tay lên tóm lấy cổ tay Tiêu Long Cơ, rồi sau đó mạnh tay bẻ gãy. Cổ tay Tiêu Long Cơ truyền tới tiếng xương gãy. Thân thể của Võ Thánh có thể chống chọi lại mưa bom lửa đạn. Vậy mà cổ tay ông ta lại bị Diệp Bắc Minh “nhẹ nhàng” bẻ gãy ư?” Đây là lực lượng khủng khiếp gì thế? Thật kinh khủng mà! “Mạc trưởng lão, ông ta là Võ Thánh đỉnh phong thật ư? Nhìn giống giả quá!” Văn Nhân Mộc Nguyệt biến sắc. Mạc Thương Khung cũng cảm thấy có gì đó không đúng, ông ta sững sờ nói: “Sao lại thế? Tên nhóc này...” Chỉ một cánh tay bị bẻ gãy mà thôi, nó chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới sức chiến đấu của Tiêu Long Cơ, ông ta nhịn cơn đau, quát to: “Thằng ranh con kia, thật to gan!” Ông ta tung nắm đấm thẳng tới trái tim của Diệp Bắc Minh. Đùng! Cả không gian chấn động kịch liệt. Một luồng khí ngang tàn lan ra xung quanh dẫn tới một vụ tuyết lở. Chỉ có mỗi mình... Diệp Bắc Minh vẫn đứng đó, không hề động đậy. Dường như nắm đấm ấy vốn không hề đánh vào trái tim anh mà đánh vào một đống sắt thép. “Cậu...! Sao lại như thế được...” Giọng Tiêu Long Cơ run run, nắm đấm ông ta nện thẳng vào trái tim của Diệp Bắc Minh rồi, cho dù là Võ Thánh thì cũng phải ôm hận ra đi đấy! Sao Diệp Bắc Minh có thể chặn được đòn đánh ấy? “Sợ!” Cả Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đều khiếp sợ. Diệp Bắc Minh không nói không rằng, tóm lấy một cánh tay khác của Tiêu Long Cơ. Răng rắc! Anh xé hai cánh tay của Tiêu long Cơ như xé một con châu chấu vậy. Cơ thể ông ta rách ra, tiếng máu thịt bị xé rách và tiếng xương cốt gãy vụn truyền tới. Những âm thanh ấy khiến da đầu người ta không khỏi run lên. Cơn đau khủng khiếp ấy khiến Tiêu Long Cơ hận không thể đập đầu chết ngay.
Anh mỉm cười nói: “Gặp nguy không sợ, gặp chuyện không loạn”.
“Cái gì?”
Tiêu Long Cơ sửng sốt.
Một khung cảnh quỷ quái xuất hiện.
Khi ấy.
Diệp Bắc Minh thuận tay vứt kiếm Đoạn Long sang một bên.
Anh vươn bàn tay lên tóm lấy cổ tay Tiêu Long Cơ, rồi sau đó mạnh tay bẻ gãy.
Cổ tay Tiêu Long Cơ truyền tới tiếng xương gãy.
Thân thể của Võ Thánh có thể chống chọi lại mưa bom lửa đạn.
Vậy mà cổ tay ông ta lại bị Diệp Bắc Minh “nhẹ nhàng” bẻ gãy ư?”
Đây là lực lượng khủng khiếp gì thế?
Thật kinh khủng mà!
“Mạc trưởng lão, ông ta là Võ Thánh đỉnh phong thật ư? Nhìn giống giả quá!”
Văn Nhân Mộc Nguyệt biến sắc.
Mạc Thương Khung cũng cảm thấy có gì đó không đúng, ông ta sững sờ nói: “Sao lại thế? Tên nhóc này...”
Chỉ một cánh tay bị bẻ gãy mà thôi, nó chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới sức chiến đấu của Tiêu Long Cơ, ông ta nhịn cơn đau, quát to: “Thằng ranh con kia, thật to gan!”
Ông ta tung nắm đấm thẳng tới trái tim của Diệp Bắc Minh.
Đùng!
Cả không gian chấn động kịch liệt.
Một luồng khí ngang tàn lan ra xung quanh dẫn tới một vụ tuyết lở.
Chỉ có mỗi mình...
Diệp Bắc Minh vẫn đứng đó, không hề động đậy.
Dường như nắm đấm ấy vốn không hề đánh vào trái tim anh mà đánh vào một đống sắt thép.
“Cậu...! Sao lại như thế được...”
Giọng Tiêu Long Cơ run run, nắm đấm ông ta nện thẳng vào trái tim của Diệp Bắc Minh rồi, cho dù là Võ Thánh thì cũng phải ôm hận ra đi đấy!
Sao Diệp Bắc Minh có thể chặn được đòn đánh ấy?
“Sợ!”
Cả Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đều khiếp sợ.
Diệp Bắc Minh không nói không rằng, tóm lấy một cánh tay khác của Tiêu Long Cơ.
Răng rắc!
Anh xé hai cánh tay của Tiêu long Cơ như xé một con châu chấu vậy.
Cơ thể ông ta rách ra, tiếng máu thịt bị xé rách và tiếng xương cốt gãy vụn truyền tới.
Những âm thanh ấy khiến da đầu người ta không khỏi run lên.
Cơn đau khủng khiếp ấy khiến Tiêu Long Cơ hận không thể đập đầu chết ngay.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh mỉm cười nói: “Gặp nguy không sợ, gặp chuyện không loạn”. “Cái gì?” Tiêu Long Cơ sửng sốt. Một khung cảnh quỷ quái xuất hiện. Khi ấy. Diệp Bắc Minh thuận tay vứt kiếm Đoạn Long sang một bên. Anh vươn bàn tay lên tóm lấy cổ tay Tiêu Long Cơ, rồi sau đó mạnh tay bẻ gãy. Cổ tay Tiêu Long Cơ truyền tới tiếng xương gãy. Thân thể của Võ Thánh có thể chống chọi lại mưa bom lửa đạn. Vậy mà cổ tay ông ta lại bị Diệp Bắc Minh “nhẹ nhàng” bẻ gãy ư?” Đây là lực lượng khủng khiếp gì thế? Thật kinh khủng mà! “Mạc trưởng lão, ông ta là Võ Thánh đỉnh phong thật ư? Nhìn giống giả quá!” Văn Nhân Mộc Nguyệt biến sắc. Mạc Thương Khung cũng cảm thấy có gì đó không đúng, ông ta sững sờ nói: “Sao lại thế? Tên nhóc này...” Chỉ một cánh tay bị bẻ gãy mà thôi, nó chẳng ảnh hưởng gì nhiều tới sức chiến đấu của Tiêu Long Cơ, ông ta nhịn cơn đau, quát to: “Thằng ranh con kia, thật to gan!” Ông ta tung nắm đấm thẳng tới trái tim của Diệp Bắc Minh. Đùng! Cả không gian chấn động kịch liệt. Một luồng khí ngang tàn lan ra xung quanh dẫn tới một vụ tuyết lở. Chỉ có mỗi mình... Diệp Bắc Minh vẫn đứng đó, không hề động đậy. Dường như nắm đấm ấy vốn không hề đánh vào trái tim anh mà đánh vào một đống sắt thép. “Cậu...! Sao lại như thế được...” Giọng Tiêu Long Cơ run run, nắm đấm ông ta nện thẳng vào trái tim của Diệp Bắc Minh rồi, cho dù là Võ Thánh thì cũng phải ôm hận ra đi đấy! Sao Diệp Bắc Minh có thể chặn được đòn đánh ấy? “Sợ!” Cả Mạc Thương Khung và Văn Nhân Mộc Nguyệt đều khiếp sợ. Diệp Bắc Minh không nói không rằng, tóm lấy một cánh tay khác của Tiêu Long Cơ. Răng rắc! Anh xé hai cánh tay của Tiêu long Cơ như xé một con châu chấu vậy. Cơ thể ông ta rách ra, tiếng máu thịt bị xé rách và tiếng xương cốt gãy vụn truyền tới. Những âm thanh ấy khiến da đầu người ta không khỏi run lên. Cơn đau khủng khiếp ấy khiến Tiêu Long Cơ hận không thể đập đầu chết ngay.