Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1069: Cô ta có chút nhếch nhác!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ngay cả tôi cũng không thể nào nhắc nhở cậu!” Diệp Bắc Minh nhướng mày. Chẳng lẽ Long Đế Quyết thật sự có vấn đề? Đây là đồ mẹ để lại, mẹ sẽ không hại mình chứ? Chí ít mỗi lần Long Đế Quyết xảy ra vấn đề cũng là vì bản thân có nguy hiểm! Long Đế Quyết chắc hẳn sẽ không hại anh đâu! Diệp Bắc Minh chuẩn bị quay về nghiên cứu sau: “Đúng rồi Hầu Tử, sao anh lại đến được núi Côn Luân?” “Nơi này quả thật quá nguy hiểm, lần này anh may mắn, tôi vừa hay ở gần núi Côn Luân”. “Nếu như tôi ở xa, e rằng anh đã chết lâu rồi”. Sắc mặt Hầu Tử trắng bệch. Sợ hãi một trận! Tối hôm qua nếu không phải anh Diệp, anh ta thật sự đã chết rồi. Anh ta có chút xấu hổ nói: “Anh Diệp, xin lỗi, là tôi không tốt”. “Tôi quá muốn trở thành võ giả mạnh, bởi vì trước kia nghe anh nói đến cuộc gặp gỡ bất ngờ ở núi Côn Luân, vì vậy tôi muốn đến thử may mắn một chút”. “Không ngờ mới lịch luyện được mấy ngày thì gặp phải một cặp chị em săn giết chó sói ở đây”. Hầu Tử cúi đầu: “Vì vậy, tôi bị trở thành con mồi, nhét vào miệng cốc”. Diệp Bắc Minh có thể nhỉn ra Hầu Tử rất tự trách. Anh vỗ bả vai Hầu Tử: “Không sao, lần sau chú ý là được”. Hầu Tử là anh em của anh, chuyện của Côn Luân Hư anh chỉ thuận miệng nói, nhưng không nói hết. Sau khi Hầu Tử nghe xong muốn thử một chút cũng là chuyện bình thường. Diệp Bắc Minh nhắc nhở: “Hầu Tử, con đường tập võ dục tốc bất đạt”. “Núi Côn Luân quá nguy hiểm, trước khi anh có thực lực tuyệt đối, cũng không cần tới đây”. “Anh Diệp, tôi biết”. Hầu Tử gật đầu, anh ta cũng hối hận. Thật sự quá kích động! Thiếu chút nữa khiến cái mạng nhỏ cũng bị chôn vùi. “Khụ khụ khụ…” Đúng lúc này, Văn Nhân Mộc Nguyệt ho kịch liệt mấy tiếng, bò ra tự trong đống tuyết. Cô ta có chút nhếch nhác! Quần áo rách rưới, da thịt trắng nõn bị cóng đến tím bầm.
“Ngay cả tôi cũng không thể nào nhắc nhở cậu!”
Diệp Bắc Minh nhướng mày.
Chẳng lẽ Long Đế Quyết thật sự có vấn đề?
Đây là đồ mẹ để lại, mẹ sẽ không hại mình chứ?
Chí ít mỗi lần Long Đế Quyết xảy ra vấn đề cũng là vì bản thân có nguy hiểm!
Long Đế Quyết chắc hẳn sẽ không hại anh đâu!
Diệp Bắc Minh chuẩn bị quay về nghiên cứu sau: “Đúng rồi Hầu Tử, sao anh lại đến được núi Côn Luân?”
“Nơi này quả thật quá nguy hiểm, lần này anh may mắn, tôi vừa hay ở gần núi Côn Luân”.
“Nếu như tôi ở xa, e rằng anh đã chết lâu rồi”.
Sắc mặt Hầu Tử trắng bệch.
Sợ hãi một trận!
Tối hôm qua nếu không phải anh Diệp, anh ta thật sự đã chết rồi.
Anh ta có chút xấu hổ nói: “Anh Diệp, xin lỗi, là tôi không tốt”.
“Tôi quá muốn trở thành võ giả mạnh, bởi vì trước kia nghe anh nói đến cuộc gặp gỡ bất ngờ ở núi Côn Luân, vì vậy tôi muốn đến thử may mắn một chút”.
“Không ngờ mới lịch luyện được mấy ngày thì gặp phải một cặp chị em săn giết chó sói ở đây”.
Hầu Tử cúi đầu: “Vì vậy, tôi bị trở thành con mồi, nhét vào miệng cốc”.
Diệp Bắc Minh có thể nhỉn ra Hầu Tử rất tự trách.
Anh vỗ bả vai Hầu Tử: “Không sao, lần sau chú ý là được”.
Hầu Tử là anh em của anh, chuyện của Côn Luân Hư anh chỉ thuận miệng nói, nhưng không nói hết.
Sau khi Hầu Tử nghe xong muốn thử một chút cũng là chuyện bình thường.
Diệp Bắc Minh nhắc nhở: “Hầu Tử, con đường tập võ dục tốc bất đạt”.
“Núi Côn Luân quá nguy hiểm, trước khi anh có thực lực tuyệt đối, cũng không cần tới đây”.
“Anh Diệp, tôi biết”.
Hầu Tử gật đầu, anh ta cũng hối hận.
Thật sự quá kích động!
Thiếu chút nữa khiến cái mạng nhỏ cũng bị chôn vùi.
“Khụ khụ khụ…”
Đúng lúc này, Văn Nhân Mộc Nguyệt ho kịch liệt mấy tiếng, bò ra tự trong đống tuyết.
Cô ta có chút nhếch nhác!
Quần áo rách rưới, da thịt trắng nõn bị cóng đến tím bầm.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Ngay cả tôi cũng không thể nào nhắc nhở cậu!” Diệp Bắc Minh nhướng mày. Chẳng lẽ Long Đế Quyết thật sự có vấn đề? Đây là đồ mẹ để lại, mẹ sẽ không hại mình chứ? Chí ít mỗi lần Long Đế Quyết xảy ra vấn đề cũng là vì bản thân có nguy hiểm! Long Đế Quyết chắc hẳn sẽ không hại anh đâu! Diệp Bắc Minh chuẩn bị quay về nghiên cứu sau: “Đúng rồi Hầu Tử, sao anh lại đến được núi Côn Luân?” “Nơi này quả thật quá nguy hiểm, lần này anh may mắn, tôi vừa hay ở gần núi Côn Luân”. “Nếu như tôi ở xa, e rằng anh đã chết lâu rồi”. Sắc mặt Hầu Tử trắng bệch. Sợ hãi một trận! Tối hôm qua nếu không phải anh Diệp, anh ta thật sự đã chết rồi. Anh ta có chút xấu hổ nói: “Anh Diệp, xin lỗi, là tôi không tốt”. “Tôi quá muốn trở thành võ giả mạnh, bởi vì trước kia nghe anh nói đến cuộc gặp gỡ bất ngờ ở núi Côn Luân, vì vậy tôi muốn đến thử may mắn một chút”. “Không ngờ mới lịch luyện được mấy ngày thì gặp phải một cặp chị em săn giết chó sói ở đây”. Hầu Tử cúi đầu: “Vì vậy, tôi bị trở thành con mồi, nhét vào miệng cốc”. Diệp Bắc Minh có thể nhỉn ra Hầu Tử rất tự trách. Anh vỗ bả vai Hầu Tử: “Không sao, lần sau chú ý là được”. Hầu Tử là anh em của anh, chuyện của Côn Luân Hư anh chỉ thuận miệng nói, nhưng không nói hết. Sau khi Hầu Tử nghe xong muốn thử một chút cũng là chuyện bình thường. Diệp Bắc Minh nhắc nhở: “Hầu Tử, con đường tập võ dục tốc bất đạt”. “Núi Côn Luân quá nguy hiểm, trước khi anh có thực lực tuyệt đối, cũng không cần tới đây”. “Anh Diệp, tôi biết”. Hầu Tử gật đầu, anh ta cũng hối hận. Thật sự quá kích động! Thiếu chút nữa khiến cái mạng nhỏ cũng bị chôn vùi. “Khụ khụ khụ…” Đúng lúc này, Văn Nhân Mộc Nguyệt ho kịch liệt mấy tiếng, bò ra tự trong đống tuyết. Cô ta có chút nhếch nhác! Quần áo rách rưới, da thịt trắng nõn bị cóng đến tím bầm.