Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1070: Phía sau nóng hừng hực!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nghĩ đến Mạc trưởng lão, con ngươi Văn Nhân Mộc Nguyệt đỏ bừng. Mũi ê ẩm. Mạc trưởng lão đối xử với cô ta rất tốt, còn quan tâm cô ta ở cung Xã Tắc, bây giờ chết trong miệng Tật Phong Lang, cô ta rất đau lòng. Diệp Bắc Minh nhìn Văn Nhân Mộc Nguyệt: “Cô bị thương!” Soạt! Giây tiếp theo. Anh xuất hiện trước mặt Văn Nhân Mộc Nguyệt, túm cổ tay cô ta. “Anh làm cái gì?” Văn Nhân Mộc Nguyệt kinh hãi, cho rằng Diệp Bắc Minh muốn đối phó với mình. Chìa ra một tay khác, công kích về phía mặt Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh tránh, cổ tay dùng sức, kéo cô ta đến bên người. Một tay khác rơi vào hông cô ta, lục lọi một hồi. “A!! Lưu manh, đồ khôn!” Văn Nhân Mộc Nguyệt kêu lên một tiếng, cơ thể mềm mại run rẩy: “Muốn giết muốn róc xương, dù anh có ra tay cũng đừng hòng làm nhục tôi!!!” Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lắc đầu: “Cô nghĩ nhiều rồi”. Bốp bốp bốp bốp! Bàn tay anh không ngừng rơi trên người Văn Nhân Mộc Nguyệt, thậm chí là vị trí ngực, eo, mông. Da thịt vô cùng co dãn! Bàn tay Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng ấn xuống liền bị văng ra. Mỗi lần ấn xuống, cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt giống như có luồng điện chảy qua. Toàn thân tê dại, chân cũng không đứng vững. “Anh…” Miệng Văn Nhân Mộc Nguyệt thở hổn hển, ngực phập phồng kịch liệt: “Anh… chỗ đó, sao có thể!!!” Bốp! Cú đánh cuối cùng giáng xuống bắp đùi sau của Văn Nhân Mộc Nguyệt. Cô ta lảo đảo về phía trước mấy bước. Phía sau nóng hừng hực!Quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh, xấu hổ muốn chết! Cô ta cắn chặt hàm răng: “Anh… anh…” “Anh thật là quá đáng, đồ khốn, đồ lưu manh!” Diệp Bắc Minh cau mày: “Cô nói gì vậy, tôi đang nối tất cả xương trên người cô đấy”.
Nghĩ đến Mạc trưởng lão, con ngươi Văn Nhân Mộc Nguyệt đỏ bừng.
Mũi ê ẩm.
Mạc trưởng lão đối xử với cô ta rất tốt, còn quan tâm cô ta ở cung Xã Tắc, bây giờ chết trong miệng Tật Phong Lang, cô ta rất đau lòng.
Diệp Bắc Minh nhìn Văn Nhân Mộc Nguyệt: “Cô bị thương!”
Soạt!
Giây tiếp theo.
Anh xuất hiện trước mặt Văn Nhân Mộc Nguyệt, túm cổ tay cô ta.
“Anh làm cái gì?”
Văn Nhân Mộc Nguyệt kinh hãi, cho rằng Diệp Bắc Minh muốn đối phó với mình.
Chìa ra một tay khác, công kích về phía mặt Diệp Bắc Minh!
Diệp Bắc Minh tránh, cổ tay dùng sức, kéo cô ta đến bên người.
Một tay khác rơi vào hông cô ta, lục lọi một hồi.
“A!! Lưu manh, đồ khôn!”
Văn Nhân Mộc Nguyệt kêu lên một tiếng, cơ thể mềm mại run rẩy: “Muốn giết muốn róc xương, dù anh có ra tay cũng đừng hòng làm nhục tôi!!!”
Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lắc đầu: “Cô nghĩ nhiều rồi”.
Bốp bốp bốp bốp!
Bàn tay anh không ngừng rơi trên người Văn Nhân Mộc Nguyệt, thậm chí là vị trí ngực, eo, mông.
Da thịt vô cùng co dãn!
Bàn tay Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng ấn xuống liền bị văng ra.
Mỗi lần ấn xuống, cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt giống như có luồng điện chảy qua.
Toàn thân tê dại, chân cũng không đứng vững.
“Anh…”
Miệng Văn Nhân Mộc Nguyệt thở hổn hển, ngực phập phồng kịch liệt: “Anh… chỗ đó, sao có thể!!!”
Bốp!
Cú đánh cuối cùng giáng xuống bắp đùi sau của Văn Nhân Mộc Nguyệt.
Cô ta lảo đảo về phía trước mấy bước.
Phía sau nóng hừng hực!
Quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh, xấu hổ muốn chết!
Cô ta cắn chặt hàm răng: “Anh… anh…”
“Anh thật là quá đáng, đồ khốn, đồ lưu manh!”
Diệp Bắc Minh cau mày: “Cô nói gì vậy, tôi đang nối tất cả xương trên người cô đấy”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nghĩ đến Mạc trưởng lão, con ngươi Văn Nhân Mộc Nguyệt đỏ bừng. Mũi ê ẩm. Mạc trưởng lão đối xử với cô ta rất tốt, còn quan tâm cô ta ở cung Xã Tắc, bây giờ chết trong miệng Tật Phong Lang, cô ta rất đau lòng. Diệp Bắc Minh nhìn Văn Nhân Mộc Nguyệt: “Cô bị thương!” Soạt! Giây tiếp theo. Anh xuất hiện trước mặt Văn Nhân Mộc Nguyệt, túm cổ tay cô ta. “Anh làm cái gì?” Văn Nhân Mộc Nguyệt kinh hãi, cho rằng Diệp Bắc Minh muốn đối phó với mình. Chìa ra một tay khác, công kích về phía mặt Diệp Bắc Minh! Diệp Bắc Minh tránh, cổ tay dùng sức, kéo cô ta đến bên người. Một tay khác rơi vào hông cô ta, lục lọi một hồi. “A!! Lưu manh, đồ khôn!” Văn Nhân Mộc Nguyệt kêu lên một tiếng, cơ thể mềm mại run rẩy: “Muốn giết muốn róc xương, dù anh có ra tay cũng đừng hòng làm nhục tôi!!!” Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lắc đầu: “Cô nghĩ nhiều rồi”. Bốp bốp bốp bốp! Bàn tay anh không ngừng rơi trên người Văn Nhân Mộc Nguyệt, thậm chí là vị trí ngực, eo, mông. Da thịt vô cùng co dãn! Bàn tay Diệp Bắc Minh nhẹ nhàng ấn xuống liền bị văng ra. Mỗi lần ấn xuống, cơ thể Văn Nhân Mộc Nguyệt giống như có luồng điện chảy qua. Toàn thân tê dại, chân cũng không đứng vững. “Anh…” Miệng Văn Nhân Mộc Nguyệt thở hổn hển, ngực phập phồng kịch liệt: “Anh… chỗ đó, sao có thể!!!” Bốp! Cú đánh cuối cùng giáng xuống bắp đùi sau của Văn Nhân Mộc Nguyệt. Cô ta lảo đảo về phía trước mấy bước. Phía sau nóng hừng hực!Quay đầu trợn mắt nhìn Diệp Bắc Minh, xấu hổ muốn chết! Cô ta cắn chặt hàm răng: “Anh… anh…” “Anh thật là quá đáng, đồ khốn, đồ lưu manh!” Diệp Bắc Minh cau mày: “Cô nói gì vậy, tôi đang nối tất cả xương trên người cô đấy”.