Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1091: “Chưa từng nghe nói!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dưới Võ Đế, coi như là võ đạo cấp thấp”.   “Trên võ Đế, đã được coi là đẳng cấp cao cấp rồi”.   Diệp Bắc Minh trầm tư suy nghĩ.   Rồi lại giao lưu mấy câu với tháp Càn Khôn Trấn Ngục xong.   Bước ra một bước, vượt qua kết giới, tiến vào cổng lớn gia tộc Chiba.   Lúc tiến vào cổng lớn, trong không khí lóe lên đường vân dao động giống như nước.   Cảnh sắc trước mắt lập tức thay đổi, nơi này đâu phải là gia tộc Chiba, mà là một quảng trường khổng lồ vô cùng rộng lớn.   Bầu trời âm u!   Bốn phương tám hướng đều là các loại bia đá khắc chữ Đông Doanh quỷ dị!   “Ha ha ha!”   Một tràng cười hưng phấn vang lên, Chiba Sadako đứng trên bục cao phía xa.    Cô ta mặc trang phục cổ của Đông Doanh, trông giống như nữ tư tế! Ánh mắt Chiba Sadako điên cuồng: “Diệp Bắc Minh, anh đến thật đấy hả!”   “Thật không ngờ đấy, mấy lời tùy tiện của tôi đã có thể k*ch th*ch anh đến Đông Doanh!”   “Ha ha ha!”   Chiba Sadako không do dự, hét lớn về một hướng: “Hai vị tiền bối, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, dựa vào hai người cả đấy!”   “Ok!”   Từ một hướng, một người đàn ông tóc vàng cao trên một mét tám mươi trở lên.   Toàn thân nổi cơ bắp, giống như tảng đá.   Trong tay cầm một thanh kiếm thánh vàng kim!   Một người khác đi ra từ phía đối diện, hắn mặc áo jacket, chân đi bốt.   Tay kẹp một điếu xì gà, nhả ra khói trắng.   Cảnh giới của hai người đều là võ thánh đỉnh phong!   Trên khuôn mặt người đàn ông cầm xì gà mang theo vẻ chế giễu: “Mày là Diệp Bắc Minh?”   “Tao nghe nói đến tên của mày rất nhiều lần, lần nào cũng gây chấn động không nhỏ cho tao!”  “Tao giới thiệu trước, tao là Osborn!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Chưa từng nghe nói!”   “Các người đại diện cho Lang Quốc và Hùng Quốc ư?”   Anh đã đoán ra lai lịch của hai người.   “Ha ha ha!”   Người đàn ông tóc vàng không nhịn được cười, vui vẻ trên nỗi khổ của người khác: “Osborn, anh không được rồi, người ta chưa từng nghe nói đến tên của anh”.  

“Dưới Võ Đế, coi như là võ đạo cấp thấp”.  

 

“Trên võ Đế, đã được coi là đẳng cấp cao cấp rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh trầm tư suy nghĩ.  

 

Rồi lại giao lưu mấy câu với tháp Càn Khôn Trấn Ngục xong.  

 

Bước ra một bước, vượt qua kết giới, tiến vào cổng lớn gia tộc Chiba.  

 

Lúc tiến vào cổng lớn, trong không khí lóe lên đường vân dao động giống như nước.  

 

Cảnh sắc trước mắt lập tức thay đổi, nơi này đâu phải là gia tộc Chiba, mà là một quảng trường khổng lồ vô cùng rộng lớn.  

 

Bầu trời âm u!  

 

Bốn phương tám hướng đều là các loại bia đá khắc chữ Đông Doanh quỷ dị!  

 

“Ha ha ha!”  

 

Một tràng cười hưng phấn vang lên, Chiba Sadako đứng trên bục cao phía xa.   

 

Cô ta mặc trang phục cổ của Đông Doanh, trông giống như nữ tư tế! Ánh mắt Chiba Sadako điên cuồng: “Diệp Bắc Minh, anh đến thật đấy hả!”  

 

“Thật không ngờ đấy, mấy lời tùy tiện của tôi đã có thể k*ch th*ch anh đến Đông Doanh!”  

 

“Ha ha ha!”  

 

Chiba Sadako không do dự, hét lớn về một hướng: “Hai vị tiền bối, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, dựa vào hai người cả đấy!”  

 

“Ok!”  

 

Từ một hướng, một người đàn ông tóc vàng cao trên một mét tám mươi trở lên.  

 

Toàn thân nổi cơ bắp, giống như tảng đá.  

 

Trong tay cầm một thanh kiếm thánh vàng kim!  

 

Một người khác đi ra từ phía đối diện, hắn mặc áo jacket, chân đi bốt.  

 

Tay kẹp một điếu xì gà, nhả ra khói trắng.  

 

Cảnh giới của hai người đều là võ thánh đỉnh phong!  

 

Trên khuôn mặt người đàn ông cầm xì gà mang theo vẻ chế giễu: “Mày là Diệp Bắc Minh?”  

 

“Tao nghe nói đến tên của mày rất nhiều lần, lần nào cũng gây chấn động không nhỏ cho tao!”  

“Tao giới thiệu trước, tao là Osborn!”  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Chưa từng nghe nói!”  

 

“Các người đại diện cho Lang Quốc và Hùng Quốc ư?”  

 

Anh đã đoán ra lai lịch của hai người.  

 

“Ha ha ha!”  

 

Người đàn ông tóc vàng không nhịn được cười, vui vẻ trên nỗi khổ của người khác: “Osborn, anh không được rồi, người ta chưa từng nghe nói đến tên của anh”.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Dưới Võ Đế, coi như là võ đạo cấp thấp”.   “Trên võ Đế, đã được coi là đẳng cấp cao cấp rồi”.   Diệp Bắc Minh trầm tư suy nghĩ.   Rồi lại giao lưu mấy câu với tháp Càn Khôn Trấn Ngục xong.   Bước ra một bước, vượt qua kết giới, tiến vào cổng lớn gia tộc Chiba.   Lúc tiến vào cổng lớn, trong không khí lóe lên đường vân dao động giống như nước.   Cảnh sắc trước mắt lập tức thay đổi, nơi này đâu phải là gia tộc Chiba, mà là một quảng trường khổng lồ vô cùng rộng lớn.   Bầu trời âm u!   Bốn phương tám hướng đều là các loại bia đá khắc chữ Đông Doanh quỷ dị!   “Ha ha ha!”   Một tràng cười hưng phấn vang lên, Chiba Sadako đứng trên bục cao phía xa.    Cô ta mặc trang phục cổ của Đông Doanh, trông giống như nữ tư tế! Ánh mắt Chiba Sadako điên cuồng: “Diệp Bắc Minh, anh đến thật đấy hả!”   “Thật không ngờ đấy, mấy lời tùy tiện của tôi đã có thể k*ch th*ch anh đến Đông Doanh!”   “Ha ha ha!”   Chiba Sadako không do dự, hét lớn về một hướng: “Hai vị tiền bối, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, dựa vào hai người cả đấy!”   “Ok!”   Từ một hướng, một người đàn ông tóc vàng cao trên một mét tám mươi trở lên.   Toàn thân nổi cơ bắp, giống như tảng đá.   Trong tay cầm một thanh kiếm thánh vàng kim!   Một người khác đi ra từ phía đối diện, hắn mặc áo jacket, chân đi bốt.   Tay kẹp một điếu xì gà, nhả ra khói trắng.   Cảnh giới của hai người đều là võ thánh đỉnh phong!   Trên khuôn mặt người đàn ông cầm xì gà mang theo vẻ chế giễu: “Mày là Diệp Bắc Minh?”   “Tao nghe nói đến tên của mày rất nhiều lần, lần nào cũng gây chấn động không nhỏ cho tao!”  “Tao giới thiệu trước, tao là Osborn!”   Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Chưa từng nghe nói!”   “Các người đại diện cho Lang Quốc và Hùng Quốc ư?”   Anh đã đoán ra lai lịch của hai người.   “Ha ha ha!”   Người đàn ông tóc vàng không nhịn được cười, vui vẻ trên nỗi khổ của người khác: “Osborn, anh không được rồi, người ta chưa từng nghe nói đến tên của anh”.  

Chương 1091: “Chưa từng nghe nói!”