Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1092: Vô cùng kích động!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Nhưng tên nhóc này rất thông minh, lại biết tại sao chúng ta đến đây”.   Osborn ném điếu xì gà, dẫm dập tắt: “Victor, anh là kỵ sĩ rồng của Jerusalem, đứng thứ bốn mươi bốn bảng xếp hạng ngầm”.   “Cũng chỉ tương đương với tôi! Có gì đáng cười chứ?”   Bỗng nhiên.   Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Năm mươi người đứng đầu bảng xếp hạng ngầm, thực lực đều trên võ thánh đỉnh phong sao?”    Osborn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Bọn tao nói chuyện, ai cho phép mày xen vào hả?”   Quát lên một tiếng: “Quỳ xuống!”   Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Với hai chữ này, mày đã là người chết”.   “Ha ha ha!”   Osborn cười đến ch** n**c mắt: “Victor, tên nhóc này rất thú vị, hay là, anh giết hắn đi?”   Victor lắc đầu: “Không không không, để anh thì hơn”.   Osborn cười hung dữ một tiếng: “Anh lên đi, giết con sâu như này, không có nghĩa lý gì!”   “Tên này ngoài cứng miệng, hình như chẳng có chút năng lực nào”.   “Để anh giết thì hơn, tôi đứng xem”, Victor vẫn lắc đầu.   Như một quý ông khiêm nhường!   Hai người vốn chẳng coi Diệp Bắc Minh ra gì, giống như đang chơi game vậy.   Giọng điệu mang theo vẻ chế nhạo và đùa cợt!   Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, lóe lên sát ý băng lạnh: “Hay là, cả hai cùng lên đi?”   Soạt!   Ánh mắt của hai người lập tức dồn đến.   Victor hừ lạnh một tiếng: “Nhóc con, mày chán sống rồi hả?”   Osborn trực tiếp ra tay: “Ai cho phép mày nói? Tao phải vặn cái đầu của mày!”   Soạt!   Hắn dậm chân, nền đá dưới đất ầm ầm nổ tung.  Dưới chân hắn xuất hiện một cái hố lớn kh*ng b*, cả người b*n r*, xông về phía Diệp Bắc Minh.   Chiba Sadako ở phía xa thở dài một tiếng, nhìn qua bằng ánh mắt thông cảm: “Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, anh thực sự muốn chết sao!”   “Ngay cả cuồng ma khát máu mà anh cũng dám khiêu khích? Chốc nữa bị anh ta vặn đầu, xem anh làm thế nào!”   “Khà khà khà…”   Cô ta ôm bụng cười lớn, cành hoa rung lên.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Cậu nhóc, cần tôi giúp không?”   

 “Nhưng tên nhóc này rất thông minh, lại biết tại sao chúng ta đến đây”.  

 

Osborn ném điếu xì gà, dẫm dập tắt: “Victor, anh là kỵ sĩ rồng của Jerusalem, đứng thứ bốn mươi bốn bảng xếp hạng ngầm”.  

 

“Cũng chỉ tương đương với tôi! Có gì đáng cười chứ?”  

 

Bỗng nhiên.  

 

Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Năm mươi người đứng đầu bảng xếp hạng ngầm, thực lực đều trên võ thánh đỉnh phong sao?”   

 

Osborn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Bọn tao nói chuyện, ai cho phép mày xen vào hả?”  

 

Quát lên một tiếng: “Quỳ xuống!”  

 

Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Với hai chữ này, mày đã là người chết”.  

 

“Ha ha ha!”  

 

Osborn cười đến ch** n**c mắt: “Victor, tên nhóc này rất thú vị, hay là, anh giết hắn đi?”  

 

Victor lắc đầu: “Không không không, để anh thì hơn”.  

 

Osborn cười hung dữ một tiếng: “Anh lên đi, giết con sâu như này, không có nghĩa lý gì!”  

 

“Tên này ngoài cứng miệng, hình như chẳng có chút năng lực nào”.  

 

“Để anh giết thì hơn, tôi đứng xem”, Victor vẫn lắc đầu.  

 

Như một quý ông khiêm nhường!  

 

Hai người vốn chẳng coi Diệp Bắc Minh ra gì, giống như đang chơi game vậy.  

 

Giọng điệu mang theo vẻ chế nhạo và đùa cợt!  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, lóe lên sát ý băng lạnh: “Hay là, cả hai cùng lên đi?”  

 

Soạt!  

 

Ánh mắt của hai người lập tức dồn đến.  

 

Victor hừ lạnh một tiếng: “Nhóc con, mày chán sống rồi hả?”  

 

Osborn trực tiếp ra tay: “Ai cho phép mày nói? Tao phải vặn cái đầu của mày!”  

 

Soạt!  

 

Hắn dậm chân, nền đá dưới đất ầm ầm nổ tung.  

Dưới chân hắn xuất hiện một cái hố lớn kh*ng b*, cả người b*n r*, xông về phía Diệp Bắc Minh.  

 

Chiba Sadako ở phía xa thở dài một tiếng, nhìn qua bằng ánh mắt thông cảm: “Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, anh thực sự muốn chết sao!”  

 

“Ngay cả cuồng ma khát máu mà anh cũng dám khiêu khích? Chốc nữa bị anh ta vặn đầu, xem anh làm thế nào!”  

 

“Khà khà khà…”  

 

Cô ta ôm bụng cười lớn, cành hoa rung lên.  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Cậu nhóc, cần tôi giúp không?”  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  “Nhưng tên nhóc này rất thông minh, lại biết tại sao chúng ta đến đây”.   Osborn ném điếu xì gà, dẫm dập tắt: “Victor, anh là kỵ sĩ rồng của Jerusalem, đứng thứ bốn mươi bốn bảng xếp hạng ngầm”.   “Cũng chỉ tương đương với tôi! Có gì đáng cười chứ?”   Bỗng nhiên.   Giọng của Diệp Bắc Minh vang lên: “Năm mươi người đứng đầu bảng xếp hạng ngầm, thực lực đều trên võ thánh đỉnh phong sao?”    Osborn lạnh lùng nhìn Diệp Bắc Minh: “Bọn tao nói chuyện, ai cho phép mày xen vào hả?”   Quát lên một tiếng: “Quỳ xuống!”   Diệp Bắc Minh lạnh lùng lên tiếng: “Với hai chữ này, mày đã là người chết”.   “Ha ha ha!”   Osborn cười đến ch** n**c mắt: “Victor, tên nhóc này rất thú vị, hay là, anh giết hắn đi?”   Victor lắc đầu: “Không không không, để anh thì hơn”.   Osborn cười hung dữ một tiếng: “Anh lên đi, giết con sâu như này, không có nghĩa lý gì!”   “Tên này ngoài cứng miệng, hình như chẳng có chút năng lực nào”.   “Để anh giết thì hơn, tôi đứng xem”, Victor vẫn lắc đầu.   Như một quý ông khiêm nhường!   Hai người vốn chẳng coi Diệp Bắc Minh ra gì, giống như đang chơi game vậy.   Giọng điệu mang theo vẻ chế nhạo và đùa cợt!   Ánh mắt Diệp Bắc Minh trầm xuống, lóe lên sát ý băng lạnh: “Hay là, cả hai cùng lên đi?”   Soạt!   Ánh mắt của hai người lập tức dồn đến.   Victor hừ lạnh một tiếng: “Nhóc con, mày chán sống rồi hả?”   Osborn trực tiếp ra tay: “Ai cho phép mày nói? Tao phải vặn cái đầu của mày!”   Soạt!   Hắn dậm chân, nền đá dưới đất ầm ầm nổ tung.  Dưới chân hắn xuất hiện một cái hố lớn kh*ng b*, cả người b*n r*, xông về phía Diệp Bắc Minh.   Chiba Sadako ở phía xa thở dài một tiếng, nhìn qua bằng ánh mắt thông cảm: “Diệp Bắc Minh ơi là Diệp Bắc Minh, anh thực sự muốn chết sao!”   “Ngay cả cuồng ma khát máu mà anh cũng dám khiêu khích? Chốc nữa bị anh ta vặn đầu, xem anh làm thế nào!”   “Khà khà khà…”   Cô ta ôm bụng cười lớn, cành hoa rung lên.   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: “Cậu nhóc, cần tôi giúp không?”   

Chương 1092: Vô cùng kích động!