Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1159: Đây là một bữa tiệc giết chóc!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cộng thêm Tần Viễn Sơn thì có tổng sáu bóng người lao về hướng Diệp Bắc Minh. Tần Viễn Sơn nhe răng cười: "Diệp Bắc Minh, ông đây không tin cậu có thể khôi phục chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chắc chắn cậu đang miễn cưỡng chống đỡ”. "Nhà họ Tần của tôi bị cậu biến thành dáng vẻ này, cậu chết đi cho tôi!" Diệp Bắc Minh lười nhìn Tần Viễn Sơn dù chỉ một cái. Anh nâng tay lên chém một kiếm ra ngoài! Năm cái đầu của Võ Thánh sơ kỳ bay lên cao! Con ngươi Tần Viễn Sơn co rút lại, sợ tới mức lập tức quỳ rạp xuống đất: "Vì sao! Ông trời ơi!" "Vì sao phải đối xử với nhà họ Tần của tôi như vậy?" "Không! Không! Không!" Ông ta ngửa mặt lên trời thét dài, đôi mắt chảy ra huyết lệ. Phập! Diệp Bắc Minh lười nghe ông ta gào rống. Anh chém ra một kiếm! Cái đầu của Tần Viễn Sơn bay lên cao rồi rơi xuống đất. Mãi cho đến chết, trên mặt Tần Viễn Sơn vẫn là vẻ không cam lòng, nhà họ Tần bọn họ đã xong rồi sao? "Trời!" Tiêu Long Chiến hít một hơi lạnh: "Rút lui, mau bỏ đi!" Đám người nhà họ Phương và nhà họ Chu cũng sợ tới mức ba hồn chấn động, bảy phách thăng thiên! Mọi người binh bại như núi, điên cuồng chạy ra khỏi thành Võ Đế. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, đuổi theo như thần chết! Vạn Lăng Phong quát lên một tiếng lớn: "Các anh em, giết hết đám phế vật này cho tôi, không để lại một kẻ nào hết!” "Cùng nhau ra tay, đánh một trận với thiếu chủ!" Lâm Thương Hải tức giận rống lên: "Diệt gia tộc người thủ hộ, lập ra danh tiếng bất bại!" "Giết!" Tiếng gầm ngập trời! Dưới màn đêm, khắp nơi trong thành Võ Đế đều là tiếng gào thét! Diệp Bắc Minh sử dụng tháp Càn Khôn Trấn Ngục, phạm vi mấy chục ngàn mét đều được bao phủ ở dưới mắt anh. Không có một người nào có thể trốn thoát được!
Cộng thêm Tần Viễn Sơn thì có tổng sáu bóng người lao về hướng Diệp Bắc Minh.
Tần Viễn Sơn nhe răng cười: "Diệp Bắc Minh, ông đây không tin cậu có thể khôi phục chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chắc chắn cậu đang miễn cưỡng chống đỡ”.
"Nhà họ Tần của tôi bị cậu biến thành dáng vẻ này, cậu chết đi cho tôi!"
Diệp Bắc Minh lười nhìn Tần Viễn Sơn dù chỉ một cái.
Anh nâng tay lên chém một kiếm ra ngoài!
Năm cái đầu của Võ Thánh sơ kỳ bay lên cao!
Con ngươi Tần Viễn Sơn co rút lại, sợ tới mức lập tức quỳ rạp xuống đất: "Vì sao! Ông trời ơi!"
"Vì sao phải đối xử với nhà họ Tần của tôi như vậy?"
"Không! Không! Không!"
Ông ta ngửa mặt lên trời thét dài, đôi mắt chảy ra huyết lệ.
Phập!
Diệp Bắc Minh lười nghe ông ta gào rống.
Anh chém ra một kiếm!
Cái đầu của Tần Viễn Sơn bay lên cao rồi rơi xuống đất.
Mãi cho đến chết, trên mặt Tần Viễn Sơn vẫn là vẻ không cam lòng, nhà họ Tần bọn họ đã xong rồi sao?
"Trời!"
Tiêu Long Chiến hít một hơi lạnh: "Rút lui, mau bỏ đi!"
Đám người nhà họ Phương và nhà họ Chu cũng sợ tới mức ba hồn chấn động, bảy phách thăng thiên!
Mọi người binh bại như núi, điên cuồng chạy ra khỏi thành Võ Đế.
Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, đuổi theo như thần chết!
Vạn Lăng Phong quát lên một tiếng lớn: "Các anh em, giết hết đám phế vật này cho tôi, không để lại một kẻ nào hết!”
"Cùng nhau ra tay, đánh một trận với thiếu chủ!"
Lâm Thương Hải tức giận rống lên: "Diệt gia tộc người thủ hộ, lập ra danh tiếng bất bại!"
"Giết!"
Tiếng gầm ngập trời!
Dưới màn đêm, khắp nơi trong thành Võ Đế đều là tiếng gào thét!
Diệp Bắc Minh sử dụng tháp Càn Khôn Trấn Ngục, phạm vi mấy chục ngàn mét đều được bao phủ ở dưới mắt anh.
Không có một người nào có thể trốn thoát được!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Cộng thêm Tần Viễn Sơn thì có tổng sáu bóng người lao về hướng Diệp Bắc Minh. Tần Viễn Sơn nhe răng cười: "Diệp Bắc Minh, ông đây không tin cậu có thể khôi phục chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, chắc chắn cậu đang miễn cưỡng chống đỡ”. "Nhà họ Tần của tôi bị cậu biến thành dáng vẻ này, cậu chết đi cho tôi!" Diệp Bắc Minh lười nhìn Tần Viễn Sơn dù chỉ một cái. Anh nâng tay lên chém một kiếm ra ngoài! Năm cái đầu của Võ Thánh sơ kỳ bay lên cao! Con ngươi Tần Viễn Sơn co rút lại, sợ tới mức lập tức quỳ rạp xuống đất: "Vì sao! Ông trời ơi!" "Vì sao phải đối xử với nhà họ Tần của tôi như vậy?" "Không! Không! Không!" Ông ta ngửa mặt lên trời thét dài, đôi mắt chảy ra huyết lệ. Phập! Diệp Bắc Minh lười nghe ông ta gào rống. Anh chém ra một kiếm! Cái đầu của Tần Viễn Sơn bay lên cao rồi rơi xuống đất. Mãi cho đến chết, trên mặt Tần Viễn Sơn vẫn là vẻ không cam lòng, nhà họ Tần bọn họ đã xong rồi sao? "Trời!" Tiêu Long Chiến hít một hơi lạnh: "Rút lui, mau bỏ đi!" Đám người nhà họ Phương và nhà họ Chu cũng sợ tới mức ba hồn chấn động, bảy phách thăng thiên! Mọi người binh bại như núi, điên cuồng chạy ra khỏi thành Võ Đế. Diệp Bắc Minh cầm kiếm Đoạn Long trong tay, đuổi theo như thần chết! Vạn Lăng Phong quát lên một tiếng lớn: "Các anh em, giết hết đám phế vật này cho tôi, không để lại một kẻ nào hết!” "Cùng nhau ra tay, đánh một trận với thiếu chủ!" Lâm Thương Hải tức giận rống lên: "Diệt gia tộc người thủ hộ, lập ra danh tiếng bất bại!" "Giết!" Tiếng gầm ngập trời! Dưới màn đêm, khắp nơi trong thành Võ Đế đều là tiếng gào thét! Diệp Bắc Minh sử dụng tháp Càn Khôn Trấn Ngục, phạm vi mấy chục ngàn mét đều được bao phủ ở dưới mắt anh. Không có một người nào có thể trốn thoát được!