Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1160: Tất cả đều không thể diễn tả được!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thi thể đầy đất! Máu chảy thành sông! Trong không khí tràn ngập mùi máu, đám người tu võ đứng xa xa xem cuộc chiến đều run rẩy. Nửa giờ sau, toàn bộ người tu võ của gia tộc cổ võ đều đã bị giết hết. ... Mãi cho đến buổi sáng ngày hôm sau. Mùi máu tươi nồng đậm vẫn kinh khủng như trước, mãi không tiêu tan! Thi thể ở trên đường đã bị những người tu võ khác dọn dẹp sạch. Vô số người dùng nước cọ rửa mặt đất. Một lần lại một lần! Nhưng vẫn không thể che dấu mùi máu tươi kh*ng b* kia. Trong Vạn Bảo Lâu. Diệp Bắc Minh đang chữa trị cho đám người bị thương. Anh đưa tay ra truyền đam dược cực phẩm xuống để mọi người chữa thương. Một cánh tay của Vạn Lăng Phong hoàn toàn biến mất. Đường Thiên Ngạo mù một con mắt. Lâm Thương Hải trúng hơn mười đao, hấp hối, suýt nữa thì chảy cạn máu. Lăng Thi Âm bị nội thương! Diệp Bắc Minh đều chữa trị lần lượt cho bọn họ. "Lăng Phong, ông yên tâm, tôi sẽ tìm được thuốc nối liền tay chân gãy!”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Vạn Lăng Phong sang sảng cười: "Ha ha ha, có thể kề vai chiến đấu với thiếu chủ, cho dù có chết cũng đáng !" Diệp Bắc Minh nhìn về phía Đường Thiên Ngạo: "Đường Thiên Ngạo, con mắt này của ông cứ coi như tôi nợ ông!" Khóe miệng Đường Thiên Ngạo chảy ròng ròng máu tươi: "Ha ha, một con mắt mà thôi, đổi một vị trí võ lâm minh chủ, mẹ nó rất có lời!" "Cảm ơn mọi người!" Diệp Bắc Minh lắc đầu. Tất cả đều không thể diễn tả được! Anh tiếp tục chữa thương cho những người khác. Cho đến khi mặt trời mọc. "Thiếu chủ, bên ngoài có người cầu kiến”.
Thi thể đầy đất!
Máu chảy thành sông!
Trong không khí tràn ngập mùi máu, đám người tu võ đứng xa xa xem cuộc chiến đều run rẩy.
Nửa giờ sau, toàn bộ người tu võ của gia tộc cổ võ đều đã bị giết hết.
...
Mãi cho đến buổi sáng ngày hôm sau.
Mùi máu tươi nồng đậm vẫn kinh khủng như trước, mãi không tiêu tan!
Thi thể ở trên đường đã bị những người tu võ khác dọn dẹp sạch.
Vô số người dùng nước cọ rửa mặt đất.
Một lần lại một lần!
Nhưng vẫn không thể che dấu mùi máu tươi kh*ng b* kia.
Trong Vạn Bảo Lâu.
Diệp Bắc Minh đang chữa trị cho đám người bị thương.
Anh đưa tay ra truyền đam dược cực phẩm xuống để mọi người chữa thương.
Một cánh tay của Vạn Lăng Phong hoàn toàn biến mất.
Đường Thiên Ngạo mù một con mắt.
Lâm Thương Hải trúng hơn mười đao, hấp hối, suýt nữa thì chảy cạn máu.
Lăng Thi Âm bị nội thương!
Diệp Bắc Minh đều chữa trị lần lượt cho bọn họ.
"Lăng Phong, ông yên tâm, tôi sẽ tìm được thuốc nối liền tay chân gãy!”, Diệp Bắc Minh mở miệng.
Vạn Lăng Phong sang sảng cười: "Ha ha ha, có thể kề vai chiến đấu với thiếu chủ, cho dù có chết cũng đáng !"
Diệp Bắc Minh nhìn về phía Đường Thiên Ngạo: "Đường Thiên Ngạo, con mắt này của ông cứ coi như tôi nợ ông!"
Khóe miệng Đường Thiên Ngạo chảy ròng ròng máu tươi: "Ha ha, một con mắt mà thôi, đổi một vị trí võ lâm minh chủ, mẹ nó rất có lời!"
"Cảm ơn mọi người!"
Diệp Bắc Minh lắc đầu.
Tất cả đều không thể diễn tả được!
Anh tiếp tục chữa thương cho những người khác.
Cho đến khi mặt trời mọc.
"Thiếu chủ, bên ngoài có người cầu kiến”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Thi thể đầy đất! Máu chảy thành sông! Trong không khí tràn ngập mùi máu, đám người tu võ đứng xa xa xem cuộc chiến đều run rẩy. Nửa giờ sau, toàn bộ người tu võ của gia tộc cổ võ đều đã bị giết hết. ... Mãi cho đến buổi sáng ngày hôm sau. Mùi máu tươi nồng đậm vẫn kinh khủng như trước, mãi không tiêu tan! Thi thể ở trên đường đã bị những người tu võ khác dọn dẹp sạch. Vô số người dùng nước cọ rửa mặt đất. Một lần lại một lần! Nhưng vẫn không thể che dấu mùi máu tươi kh*ng b* kia. Trong Vạn Bảo Lâu. Diệp Bắc Minh đang chữa trị cho đám người bị thương. Anh đưa tay ra truyền đam dược cực phẩm xuống để mọi người chữa thương. Một cánh tay của Vạn Lăng Phong hoàn toàn biến mất. Đường Thiên Ngạo mù một con mắt. Lâm Thương Hải trúng hơn mười đao, hấp hối, suýt nữa thì chảy cạn máu. Lăng Thi Âm bị nội thương! Diệp Bắc Minh đều chữa trị lần lượt cho bọn họ. "Lăng Phong, ông yên tâm, tôi sẽ tìm được thuốc nối liền tay chân gãy!”, Diệp Bắc Minh mở miệng. Vạn Lăng Phong sang sảng cười: "Ha ha ha, có thể kề vai chiến đấu với thiếu chủ, cho dù có chết cũng đáng !" Diệp Bắc Minh nhìn về phía Đường Thiên Ngạo: "Đường Thiên Ngạo, con mắt này của ông cứ coi như tôi nợ ông!" Khóe miệng Đường Thiên Ngạo chảy ròng ròng máu tươi: "Ha ha, một con mắt mà thôi, đổi một vị trí võ lâm minh chủ, mẹ nó rất có lời!" "Cảm ơn mọi người!" Diệp Bắc Minh lắc đầu. Tất cả đều không thể diễn tả được! Anh tiếp tục chữa thương cho những người khác. Cho đến khi mặt trời mọc. "Thiếu chủ, bên ngoài có người cầu kiến”.