Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1230: "Lúc bà ấy quay về đã bị thương".
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Vù! Một cột máu kh*ng b* ngập trời chợt hiện lên, ngưng tụ thành một bóng người: "Haha, Diệp Bắc Minh, không ngờ cậu lại đến được đây nhanh như vậy!" Long Đế! Diệp Bắc Minh hỏi thẳng: "Mau nói cho tôi biết, tình hình của mẹ tôi thế nào?" "Bố của tôi là ai?" Tàn hồn Long Đế gật đầu: "Được, nếu cậu đã thực hiện hứa hẹn đi đến chỗ này, bản đế sẽ nói cho cậu!" "Mẹ cậu năm đó quả thực từng tới đây". Hô hấp Diệp Bắc Minh nặng nề: "Ông mau nói, đã xảy ra chuyện gì?" Long Đế mở miệng: "Ba mươi ngàn năm trước, trong trận chiến với thù địch cũ, tôi suýt nữa bị mất mạng". "Tôi dùng một bảo vật gọi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục để bảo toàn sinh mạng, lúc này mới chạy trốn tới nơi đây". "Đáng tiếc bị thương quá nặng, cuối cùng vẫn chết, chỉ còn lại một sợi tàn hồn". Diệp Bắc Minh: "..." "Tôi không muốn nghe chuyện cũ của ông, tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ của tôi!" Đối với lai lịch của Long Đế. Kẻ thù gì gì đó. Anh hoàn toàn không có hứng thú. Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ tôi, tôi không có hứng thú nghe chuyện xưa của ông". "Được rồi". Long Đế bất đắc dĩ: "Tổ tiên nhà họ Diệp cậu đã từng đến nơi đây, tôi đã giao tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho tổ tiên nhà họ Diệp". "Đồng thời, tôi còn đưa cho ông ta nửa bộ Long Đế Quyết!" "Tôi và tổ tiên nhà họ Diệp cậu ước hẹn, chỉ cần có người có thể giúp tôi rời khỏi đây, tôi sẽ truyền dạy cho người đó Long Đế Quyết hoàn chỉnh!" "Trợ giúp nhà họ Diệp quật khởi tại địa bàn Côn Luân!" Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Điều này có liên quan gì đến mẹ tôi?" Long Đế không nhịn được mà đáp: "Nhóc, cậu có thể kiên nhẫn chút được không?" "Không thể! Mời ông nói những thứ quan trọng, cái khác thì thôi". Diệp Bắc Minh lắc đầu, không hề nể tình. Long Đế: "..."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vù!
Một cột máu kh*ng b* ngập trời chợt hiện lên, ngưng tụ thành một bóng người: "Haha, Diệp Bắc Minh, không ngờ cậu lại đến được đây nhanh như vậy!"
Long Đế!
Diệp Bắc Minh hỏi thẳng: "Mau nói cho tôi biết, tình hình của mẹ tôi thế nào?"
"Bố của tôi là ai?"
Tàn hồn Long Đế gật đầu: "Được, nếu cậu đã thực hiện hứa hẹn đi đến chỗ này, bản đế sẽ nói cho cậu!"
"Mẹ cậu năm đó quả thực từng tới đây".
Hô hấp Diệp Bắc Minh nặng nề: "Ông mau nói, đã xảy ra chuyện gì?"
Long Đế mở miệng: "Ba mươi ngàn năm trước, trong trận chiến với thù địch cũ, tôi suýt nữa bị mất mạng".
"Tôi dùng một bảo vật gọi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục để bảo toàn sinh mạng, lúc này mới chạy trốn tới nơi đây".
"Đáng tiếc bị thương quá nặng, cuối cùng vẫn chết, chỉ còn lại một sợi tàn hồn".
Diệp Bắc Minh: "..."
"Tôi không muốn nghe chuyện cũ của ông, tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ của tôi!"
Đối với lai lịch của Long Đế.
Kẻ thù gì gì đó.
Anh hoàn toàn không có hứng thú.
Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ tôi, tôi không có hứng thú nghe chuyện xưa của ông".
"Được rồi".
Long Đế bất đắc dĩ: "Tổ tiên nhà họ Diệp cậu đã từng đến nơi đây, tôi đã giao tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho tổ tiên nhà họ Diệp".
"Đồng thời, tôi còn đưa cho ông ta nửa bộ Long Đế Quyết!"
"Tôi và tổ tiên nhà họ Diệp cậu ước hẹn, chỉ cần có người có thể giúp tôi rời khỏi đây, tôi sẽ truyền dạy cho người đó Long Đế Quyết hoàn chỉnh!"
"Trợ giúp nhà họ Diệp quật khởi tại địa bàn Côn Luân!"
Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Điều này có liên quan gì đến mẹ tôi?"
Long Đế không nhịn được mà đáp: "Nhóc, cậu có thể kiên nhẫn chút được không?"
"Không thể! Mời ông nói những thứ quan trọng, cái khác thì thôi".
Diệp Bắc Minh lắc đầu, không hề nể tình.
Long Đế: "..."
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Vù! Một cột máu kh*ng b* ngập trời chợt hiện lên, ngưng tụ thành một bóng người: "Haha, Diệp Bắc Minh, không ngờ cậu lại đến được đây nhanh như vậy!" Long Đế! Diệp Bắc Minh hỏi thẳng: "Mau nói cho tôi biết, tình hình của mẹ tôi thế nào?" "Bố của tôi là ai?" Tàn hồn Long Đế gật đầu: "Được, nếu cậu đã thực hiện hứa hẹn đi đến chỗ này, bản đế sẽ nói cho cậu!" "Mẹ cậu năm đó quả thực từng tới đây". Hô hấp Diệp Bắc Minh nặng nề: "Ông mau nói, đã xảy ra chuyện gì?" Long Đế mở miệng: "Ba mươi ngàn năm trước, trong trận chiến với thù địch cũ, tôi suýt nữa bị mất mạng". "Tôi dùng một bảo vật gọi là tháp Càn Khôn Trấn Ngục để bảo toàn sinh mạng, lúc này mới chạy trốn tới nơi đây". "Đáng tiếc bị thương quá nặng, cuối cùng vẫn chết, chỉ còn lại một sợi tàn hồn". Diệp Bắc Minh: "..." "Tôi không muốn nghe chuyện cũ của ông, tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ của tôi!" Đối với lai lịch của Long Đế. Kẻ thù gì gì đó. Anh hoàn toàn không có hứng thú. Diệp Bắc Minh lắc đầu: "Tôi chỉ muốn biết tin tức về mẹ tôi, tôi không có hứng thú nghe chuyện xưa của ông". "Được rồi". Long Đế bất đắc dĩ: "Tổ tiên nhà họ Diệp cậu đã từng đến nơi đây, tôi đã giao tháp Càn Khôn Trấn Ngục cho tổ tiên nhà họ Diệp". "Đồng thời, tôi còn đưa cho ông ta nửa bộ Long Đế Quyết!" "Tôi và tổ tiên nhà họ Diệp cậu ước hẹn, chỉ cần có người có thể giúp tôi rời khỏi đây, tôi sẽ truyền dạy cho người đó Long Đế Quyết hoàn chỉnh!" "Trợ giúp nhà họ Diệp quật khởi tại địa bàn Côn Luân!" Diệp Bắc Minh nhíu mày: "Điều này có liên quan gì đến mẹ tôi?" Long Đế không nhịn được mà đáp: "Nhóc, cậu có thể kiên nhẫn chút được không?" "Không thể! Mời ông nói những thứ quan trọng, cái khác thì thôi". Diệp Bắc Minh lắc đầu, không hề nể tình. Long Đế: "..."