Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1231: "Tôi cần một chỗ có thể để tàn hồn ở nhờ".

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tôi nói chưa đủ thẳng thắn sao?"   Long Đế bó tay: "Người khiến mẹ cậu bị thương nặng là một người hoàn toàn khác".   "Lúc bà ấy quay về địa bàn Côn Luân thì sớm đã bị thương".   "Nếu không thì, đám người bình thường rác rưởi kia làm sao có tư cách đuổi giết mẹ cậu?"   Diệp Bắc Minh im lặng.   ...   Một lát sau   Anh mở lời: "Ông nói là, mẹ tôi bị thương ở nơi khác".   "Bà ấy quay trở lại địa bàn Côn Luân có lẽ là để tránh né kẻ thù, thuận tiện nghỉ ngơi chữa trị vết thương?"   Long Đế gật đầu: "Là ý này".   Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp động.   Nếu theo như những gì Long Đế nói, mẹ anh trở về từ chỗ nào?   Năm đó, bà ấy lại đi đâu?   Có lẽ tất cả những thứ ấy, chỉ có nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân mới biết được.   Xem ra anh phải đi nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân một chuyến!   "Bố tôi thì sao?"   Diệp Bắc Minh hỏi lại.   Long Đế trả lời: "Tôi nghe mẹ cậu nhắc đến, ông ấy là một vị cường giả đỉnh cao".   "Có lẽ không phải người của địa bàn Côn Luân, mà ở một thế giới cao cấp hơn!"   Lông mày Diệp Bắc Minh xoắn lại: "Thế giới cao cấp hơn?"  Dựa vào mấy chữ không đến nơi đến chốn này thì tìm thế nào được?   Manh mối trực tiếp đứt gãy? Một khoảng lặng kéo dài. Không biết qua bao lâu. Giọng Long Đế truyền đến: "Nhóc, hay trước tiên mang tàn hồn của tôi rời đi đã". "Phía dưới hài cốt của tôi có Long Đế Quyết hoàn chỉnh". Suy nghĩ Diệp Bắc Minh bị kéo về hiện thực: "Mang ông rời đi như thế nào?" Long Đế mở miệng: "Tôi cần một chỗ có thể để tàn hồn ở nhờ". "Có thể là một đồ vật, hoặc một vật chứa". "Đương nhiên, không thể là phế liệu, nhất định phải mang theo khí vận!" Diệp Bắc Minh khẽ động. Khoát tay, lấy ra kiếm Đoạn Long! 

 "Tôi nói chưa đủ thẳng thắn sao?"  

 

Long Đế bó tay: "Người khiến mẹ cậu bị thương nặng là một người hoàn toàn khác".  

 

"Lúc bà ấy quay về địa bàn Côn Luân thì sớm đã bị thương".  

 

"Nếu không thì, đám người bình thường rác rưởi kia làm sao có tư cách đuổi giết mẹ cậu?"  

 

Diệp Bắc Minh im lặng.  

 

...  

 

Một lát sau  

 

Anh mở lời: "Ông nói là, mẹ tôi bị thương ở nơi khác".  

 

"Bà ấy quay trở lại địa bàn Côn Luân có lẽ là để tránh né kẻ thù, thuận tiện nghỉ ngơi chữa trị vết thương?"  

 

Long Đế gật đầu: "Là ý này".  

 

Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp động.  

 

Nếu theo như những gì Long Đế nói, mẹ anh trở về từ chỗ nào?  

 

Năm đó, bà ấy lại đi đâu?  

 

Có lẽ tất cả những thứ ấy, chỉ có nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân mới biết được.  

 

Xem ra anh phải đi nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân một chuyến!  

 

"Bố tôi thì sao?"  

 

Diệp Bắc Minh hỏi lại.  

 

Long Đế trả lời: "Tôi nghe mẹ cậu nhắc đến, ông ấy là một vị cường giả đỉnh cao".  

 

"Có lẽ không phải người của địa bàn Côn Luân, mà ở một thế giới cao cấp hơn!"  

 

Lông mày Diệp Bắc Minh xoắn lại: "Thế giới cao cấp hơn?"  

Dựa vào mấy chữ không đến nơi đến chốn này thì tìm thế nào được?  

 

Manh mối trực tiếp đứt gãy? 

Một khoảng lặng kéo dài. 

Không biết qua bao lâu. 

Giọng Long Đế truyền đến: "Nhóc, hay trước tiên mang tàn hồn của tôi rời đi đã". 

"Phía dưới hài cốt của tôi có Long Đế Quyết hoàn chỉnh". 

Suy nghĩ Diệp Bắc Minh bị kéo về hiện thực: "Mang ông rời đi như thế nào?" 

Long Đế mở miệng: "Tôi cần một chỗ có thể để tàn hồn ở nhờ". 

"Có thể là một đồ vật, hoặc một vật chứa". 

"Đương nhiên, không thể là phế liệu, nhất định phải mang theo khí vận!" 

Diệp Bắc Minh khẽ động. 

Khoát tay, lấy ra kiếm Đoạn Long! 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tôi nói chưa đủ thẳng thắn sao?"   Long Đế bó tay: "Người khiến mẹ cậu bị thương nặng là một người hoàn toàn khác".   "Lúc bà ấy quay về địa bàn Côn Luân thì sớm đã bị thương".   "Nếu không thì, đám người bình thường rác rưởi kia làm sao có tư cách đuổi giết mẹ cậu?"   Diệp Bắc Minh im lặng.   ...   Một lát sau   Anh mở lời: "Ông nói là, mẹ tôi bị thương ở nơi khác".   "Bà ấy quay trở lại địa bàn Côn Luân có lẽ là để tránh né kẻ thù, thuận tiện nghỉ ngơi chữa trị vết thương?"   Long Đế gật đầu: "Là ý này".   Ánh mắt Diệp Bắc Minh chớp động.   Nếu theo như những gì Long Đế nói, mẹ anh trở về từ chỗ nào?   Năm đó, bà ấy lại đi đâu?   Có lẽ tất cả những thứ ấy, chỉ có nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân mới biết được.   Xem ra anh phải đi nhà họ Diệp tại địa bàn Côn Luân một chuyến!   "Bố tôi thì sao?"   Diệp Bắc Minh hỏi lại.   Long Đế trả lời: "Tôi nghe mẹ cậu nhắc đến, ông ấy là một vị cường giả đỉnh cao".   "Có lẽ không phải người của địa bàn Côn Luân, mà ở một thế giới cao cấp hơn!"   Lông mày Diệp Bắc Minh xoắn lại: "Thế giới cao cấp hơn?"  Dựa vào mấy chữ không đến nơi đến chốn này thì tìm thế nào được?   Manh mối trực tiếp đứt gãy? Một khoảng lặng kéo dài. Không biết qua bao lâu. Giọng Long Đế truyền đến: "Nhóc, hay trước tiên mang tàn hồn của tôi rời đi đã". "Phía dưới hài cốt của tôi có Long Đế Quyết hoàn chỉnh". Suy nghĩ Diệp Bắc Minh bị kéo về hiện thực: "Mang ông rời đi như thế nào?" Long Đế mở miệng: "Tôi cần một chỗ có thể để tàn hồn ở nhờ". "Có thể là một đồ vật, hoặc một vật chứa". "Đương nhiên, không thể là phế liệu, nhất định phải mang theo khí vận!" Diệp Bắc Minh khẽ động. Khoát tay, lấy ra kiếm Đoạn Long! 

Chương 1231: "Tôi cần một chỗ có thể để tàn hồn ở nhờ".