Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1232: "Tuyệt đối không có khả năng!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tôi muốn để tàn hồn của ông ở nhờ trong thân kiếm Đoạn Long!"   "Phù!"   Long Đế thở phào, tàn hồn bay trở về: "Nếu không phải muốn giết tôi thì đừng có tự dưng cầm thanh kiếm này ra!"   "Thanh kiếm này quá kinh khủng, nếu tàn hồn của tôi mà đụng phải nó sẽ lập tức tan thành mây khói".   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: "Có thể để ông ta ở nhờ trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Không có vấn đề gì chứ?"   "Có thể đoạt xá ngược lại tôi không?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: "Yên tâm, không có vấn đề này".   "Thu tàn hồn ông ta vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tương đương với việc nắm mạng sống của ông ta trong tay!"   "Chỉ cần cậu muốn, hoàn toàn có thể làm ông ta biến mất!"   Con ngươi Diệp Bắc Minh lập lòe.   Nói thẳng ra biện pháp này.   Lần này đến lượt Long Đế im lặng.   Không biết qua bao lâu, ông ta mới nói: "Nhóc, cậu quả nhiên đã trói định với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"   "Hầy, cái tháp này quả thực được trời ưu ái".   "Đáng tiếc, nếu năm đó tôi vững vàng hơn chút, có lẽ hiện tại đã sớm đứng trên đỉnh vũ trụ nhờ vào vật này!"   Một giây sau.  Tàn hồn Long Đế hít sâu một hơi, như thể đã ra quyết định gì đó: "Trước khi tôi quyết định, tôi muốn hỏi một câu, cậu và tháp Càn Khôn Trấn Ngục ký điều ước gì?" "Điều ước chủ tớ!" Diệp Bắc Minh trả lời. Tàn hồn Long Đế mỉm cười: "Giống tôi năm đó, xem ra cậu cũng khó trốn khỏi sự thật bị tháp nô lệ". "Ông đang nói gì?" Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Tôi là chủ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục là tớ!" "Cái gì?" Tàn hồn Long Đế ngây người, con ngươi kịch liệt co rút, gào thét như gặp quỷ: "Không thể nào!" "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhận cậu làm chủ nhân?" "Tuyệt đối không có khả năng!" Long Đế không thể tiếp thu đây là sự thật. Diệp Bắc Minh lười giải thích. 

 "Tôi muốn để tàn hồn của ông ở nhờ trong thân kiếm Đoạn Long!"  

 

"Phù!"  

 

Long Đế thở phào, tàn hồn bay trở về: "Nếu không phải muốn giết tôi thì đừng có tự dưng cầm thanh kiếm này ra!"  

 

"Thanh kiếm này quá kinh khủng, nếu tàn hồn của tôi mà đụng phải nó sẽ lập tức tan thành mây khói".  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: "Có thể để ông ta ở nhờ trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"  

 

Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Không có vấn đề gì chứ?"  

 

"Có thể đoạt xá ngược lại tôi không?"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: "Yên tâm, không có vấn đề này".  

 

"Thu tàn hồn ông ta vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tương đương với việc nắm mạng sống của ông ta trong tay!"  

 

"Chỉ cần cậu muốn, hoàn toàn có thể làm ông ta biến mất!"  

 

Con ngươi Diệp Bắc Minh lập lòe.  

 

Nói thẳng ra biện pháp này.  

 

Lần này đến lượt Long Đế im lặng.  

 

Không biết qua bao lâu, ông ta mới nói: "Nhóc, cậu quả nhiên đã trói định với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"  

 

"Hầy, cái tháp này quả thực được trời ưu ái".  

 

"Đáng tiếc, nếu năm đó tôi vững vàng hơn chút, có lẽ hiện tại đã sớm đứng trên đỉnh vũ trụ nhờ vào vật này!"  

 

Một giây sau.  

Tàn hồn Long Đế hít sâu một hơi, như thể đã ra quyết định gì đó: "Trước khi tôi quyết định, tôi muốn hỏi một câu, cậu và tháp Càn Khôn Trấn Ngục ký điều ước gì?" 

"Điều ước chủ tớ!" 

Diệp Bắc Minh trả lời. 

Tàn hồn Long Đế mỉm cười: "Giống tôi năm đó, xem ra cậu cũng khó trốn khỏi sự thật bị tháp nô lệ". 

"Ông đang nói gì?" 

Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Tôi là chủ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục là tớ!" 

"Cái gì?" 

Tàn hồn Long Đế ngây người, con ngươi kịch liệt co rút, gào thét như gặp quỷ: "Không thể nào!" 

"Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhận cậu làm chủ nhân?" 

"Tuyệt đối không có khả năng!" 

Long Đế không thể tiếp thu đây là sự thật. 

Diệp Bắc Minh lười giải thích. 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Tôi muốn để tàn hồn của ông ở nhờ trong thân kiếm Đoạn Long!"   "Phù!"   Long Đế thở phào, tàn hồn bay trở về: "Nếu không phải muốn giết tôi thì đừng có tự dưng cầm thanh kiếm này ra!"   "Thanh kiếm này quá kinh khủng, nếu tàn hồn của tôi mà đụng phải nó sẽ lập tức tan thành mây khói".   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục mở miệng: "Có thể để ông ta ở nhờ trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"   Diệp Bắc Minh kinh ngạc: "Không có vấn đề gì chứ?"   "Có thể đoạt xá ngược lại tôi không?"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục cười: "Yên tâm, không có vấn đề này".   "Thu tàn hồn ông ta vào trong tháp Càn Khôn Trấn Ngục, tương đương với việc nắm mạng sống của ông ta trong tay!"   "Chỉ cần cậu muốn, hoàn toàn có thể làm ông ta biến mất!"   Con ngươi Diệp Bắc Minh lập lòe.   Nói thẳng ra biện pháp này.   Lần này đến lượt Long Đế im lặng.   Không biết qua bao lâu, ông ta mới nói: "Nhóc, cậu quả nhiên đã trói định với tháp Càn Khôn Trấn Ngục!"   "Hầy, cái tháp này quả thực được trời ưu ái".   "Đáng tiếc, nếu năm đó tôi vững vàng hơn chút, có lẽ hiện tại đã sớm đứng trên đỉnh vũ trụ nhờ vào vật này!"   Một giây sau.  Tàn hồn Long Đế hít sâu một hơi, như thể đã ra quyết định gì đó: "Trước khi tôi quyết định, tôi muốn hỏi một câu, cậu và tháp Càn Khôn Trấn Ngục ký điều ước gì?" "Điều ước chủ tớ!" Diệp Bắc Minh trả lời. Tàn hồn Long Đế mỉm cười: "Giống tôi năm đó, xem ra cậu cũng khó trốn khỏi sự thật bị tháp nô lệ". "Ông đang nói gì?" Diệp Bắc Minh nghi hoặc: "Tôi là chủ, tháp Càn Khôn Trấn Ngục là tớ!" "Cái gì?" Tàn hồn Long Đế ngây người, con ngươi kịch liệt co rút, gào thét như gặp quỷ: "Không thể nào!" "Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhận cậu làm chủ nhân?" "Tuyệt đối không có khả năng!" Long Đế không thể tiếp thu đây là sự thật. Diệp Bắc Minh lười giải thích. 

Chương 1232: "Tuyệt đối không có khả năng!"