Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1350: “Kho vũ khí hả?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mọi người đã đi suốt nhiều ngày. Bố luôn một mực nói với bọn họ chuyện đó. Nhưng liệu có thể tin mấy phần đây? Lời tiên đoán ấy rất hư vô mờ ảo. Mọi người trong Phần Thiên Tông nhíu mày nói: “Nhưng mà tông chủ này, cho dù ngài Diệp có thể dẫn dắt Phần Thiên Tông phát triển thì chúng ta cũng không tìm thấy người ta!” “Đúng đó tông chủ, liệu ngài Diệp có để ý Phần Thiên Tông chúng ta không?” Mặt Y Thượng Khôn tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, Phần Thiên Tông chúng ta cũng có bề dày lịch sử sâu xa đủ để giữ chân ngài Diệp đấy”. “Đi thôi, về tông môn trước!” “Đi!” “Vâng”. Người của Phần Thiên Tông vội vã đi l*n đ*nh núi. Khi bọn họ tới Phần Thiên Tông thì bất ngờ phát hiện nơi đây đã bị người ta chiếm đóng. Ở cửa sơn môn là một đám võ giả. Bọn họ nhìn người của Phần Thiên Tông rồi lạnh giọng quát: “Kẻ nào dám xông vào kho vũ khí của cung Hạo Miểu chúng ta?” Sau khi Phần Thiên Tông bị tiêu diệt, cung Hạo Miểu đã chiếm đóng chỗ này. Đặc biệt chế tạo thành nơi rèn vũ khí cho võ giả của cung Hạo Miểu. “Kho vũ khí hả?” Người của Phần Thiên Tông ngẩn ngơ. Một ông lão tính tình nóng nảy giận dữ nói: “Đây là sơn môn của Phần Thiên Tông bọn tôi, từ khi nào trở thành kho vũ khí của cung Hạo Miểu các người thế?” “Có còn vương pháp không? Có còn đạo lý nào không?” “Phần Thiên Tông hả?” Đám võ giả trông coi sơn môn sửng sốt. Một người đàn ông trung niên chợt mỉm cười nói: “Ha ha, Phần Thiên Tông đã bị tiêu diệt từ vài chục năm trước rồi, các ngươi từ đâu nhảy ra thế?” “Tiếc là thuật rèn kiếm của Phần Thiên Tông đã thất lạc!” “Có rất nhiều thế lực đã tìm kiếm suốt mấy chục năm trời mà vẫn không tìm thấy truyền nhân của Phần Thiên Tông. Các người là người của Phần Thiên Tông à?”
Mọi người đã đi suốt nhiều ngày.
Bố luôn một mực nói với bọn họ chuyện đó.
Nhưng liệu có thể tin mấy phần đây?
Lời tiên đoán ấy rất hư vô mờ ảo.
Mọi người trong Phần Thiên Tông nhíu mày nói: “Nhưng mà tông chủ này, cho dù ngài Diệp có thể dẫn dắt Phần Thiên Tông phát triển thì chúng ta cũng không tìm thấy người ta!”
“Đúng đó tông chủ, liệu ngài Diệp có để ý Phần Thiên Tông chúng ta không?”
Mặt Y Thượng Khôn tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, Phần Thiên Tông chúng ta cũng có bề dày lịch sử sâu xa đủ để giữ chân ngài Diệp đấy”.
“Đi thôi, về tông môn trước!”
“Đi!”
“Vâng”.
Người của Phần Thiên Tông vội vã đi l*n đ*nh núi.
Khi bọn họ tới Phần Thiên Tông thì bất ngờ phát hiện nơi đây đã bị người ta chiếm đóng.
Ở cửa sơn môn là một đám võ giả.
Bọn họ nhìn người của Phần Thiên Tông rồi lạnh giọng quát: “Kẻ nào dám xông vào kho vũ khí của cung Hạo Miểu chúng ta?”
Sau khi Phần Thiên Tông bị tiêu diệt, cung Hạo Miểu đã chiếm đóng chỗ này.
Đặc biệt chế tạo thành nơi rèn vũ khí cho võ giả của cung Hạo Miểu.
“Kho vũ khí hả?”
Người của Phần Thiên Tông ngẩn ngơ.
Một ông lão tính tình nóng nảy giận dữ nói: “Đây là sơn môn của Phần Thiên Tông bọn tôi, từ khi nào trở thành kho vũ khí của cung Hạo Miểu các người thế?”
“Có còn vương pháp không? Có còn đạo lý nào không?”
“Phần Thiên Tông hả?”
Đám võ giả trông coi sơn môn sửng sốt.
Một người đàn ông trung niên chợt mỉm cười nói: “Ha ha, Phần Thiên Tông đã bị tiêu diệt từ vài chục năm trước rồi, các ngươi từ đâu nhảy ra thế?”
“Tiếc là thuật rèn kiếm của Phần Thiên Tông đã thất lạc!”
“Có rất nhiều thế lực đã tìm kiếm suốt mấy chục năm trời mà vẫn không tìm thấy truyền nhân của Phần Thiên Tông. Các người là người của Phần Thiên Tông à?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Mọi người đã đi suốt nhiều ngày. Bố luôn một mực nói với bọn họ chuyện đó. Nhưng liệu có thể tin mấy phần đây? Lời tiên đoán ấy rất hư vô mờ ảo. Mọi người trong Phần Thiên Tông nhíu mày nói: “Nhưng mà tông chủ này, cho dù ngài Diệp có thể dẫn dắt Phần Thiên Tông phát triển thì chúng ta cũng không tìm thấy người ta!” “Đúng đó tông chủ, liệu ngài Diệp có để ý Phần Thiên Tông chúng ta không?” Mặt Y Thượng Khôn tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, Phần Thiên Tông chúng ta cũng có bề dày lịch sử sâu xa đủ để giữ chân ngài Diệp đấy”. “Đi thôi, về tông môn trước!” “Đi!” “Vâng”. Người của Phần Thiên Tông vội vã đi l*n đ*nh núi. Khi bọn họ tới Phần Thiên Tông thì bất ngờ phát hiện nơi đây đã bị người ta chiếm đóng. Ở cửa sơn môn là một đám võ giả. Bọn họ nhìn người của Phần Thiên Tông rồi lạnh giọng quát: “Kẻ nào dám xông vào kho vũ khí của cung Hạo Miểu chúng ta?” Sau khi Phần Thiên Tông bị tiêu diệt, cung Hạo Miểu đã chiếm đóng chỗ này. Đặc biệt chế tạo thành nơi rèn vũ khí cho võ giả của cung Hạo Miểu. “Kho vũ khí hả?” Người của Phần Thiên Tông ngẩn ngơ. Một ông lão tính tình nóng nảy giận dữ nói: “Đây là sơn môn của Phần Thiên Tông bọn tôi, từ khi nào trở thành kho vũ khí của cung Hạo Miểu các người thế?” “Có còn vương pháp không? Có còn đạo lý nào không?” “Phần Thiên Tông hả?” Đám võ giả trông coi sơn môn sửng sốt. Một người đàn ông trung niên chợt mỉm cười nói: “Ha ha, Phần Thiên Tông đã bị tiêu diệt từ vài chục năm trước rồi, các ngươi từ đâu nhảy ra thế?” “Tiếc là thuật rèn kiếm của Phần Thiên Tông đã thất lạc!” “Có rất nhiều thế lực đã tìm kiếm suốt mấy chục năm trời mà vẫn không tìm thấy truyền nhân của Phần Thiên Tông. Các người là người của Phần Thiên Tông à?”