Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1351: “Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Y Thượng Không cười bảo: “Các vị à, chúng tôi nhận nhầm rồi”.   “Đi mau!”   Ông ta nhanh chóng đốc thúc mọi người rời đi trước.   Người của Phần Thiên Tông vừa mới di chuyển.   Một tràng cười rét lạnh truyền tới: “Nếu đã tới đây rồi thì cần gì đi vội thế?”   Cơ thể bọn Y Thượng Khôn cứng ngắc, quay đầu nhìn lại.   Bọn họ thấy một người trẻ tuổi bước tới.   “Sư huynh Lâm Huyền!”   Mọi người cùng thốt lên.   Lâm Huyền, đệ tử của cung Hạo Miểu!   Thực lực anh ta ở Võ Thánh hậu kỳ, đứng thứ chín mươi trên bảng Thiên Kiêu Côn Lôn Hư!   Côn Lôn Hư có vô số tông môn, thanh niên trẻ tuổi lại càng nhiều hơn.   Mà giữa đám thanh niên lớp trẻ ấy, anh ta đã trổ hết tài năng để dành vị trí chín mươi.   Thực lực âu sẽ rất đáng sợ!   “Ời”.   Lâm Huyền khoanh tay bước tới.   Ngay khi anh ta nhìn thấy Y Nam Tương thì cặp mắt sáng ngời.   Trang phục cô ta khoác lên mình phác họa đầy đủ dáng người quyến rũ ấy.   Từ vóc dáng, khí chất đến dung mạo không có chỗ nào để chê!   Đôi chân dài miên man ấy nếu ôm chặt mình thì sướng chết mất!   Y Thượng Khôn khiêm tốn bảo: “Thưa cậu đây, chúng tôi sai rồi, chúng tôi không phải là người của Phần Thiên Tông”.   “Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay!”  Ông ta nói xong rồi quay người đi.   Chát...!   Lâm Huyền đưa tay lên cho ông ta một cú tát.   Ngay lập tức, Y Thượng Khôn bay ra ngoài, gương mặt già nua sưng phù.   Ông ta quỳ rạp xuống đất rồi phun ra một ngụm máu tươi!   “Bố ơi!” 

 Y Thượng Không cười bảo: “Các vị à, chúng tôi nhận nhầm rồi”.  

 

“Đi mau!”  

 

Ông ta nhanh chóng đốc thúc mọi người rời đi trước.  

 

Người của Phần Thiên Tông vừa mới di chuyển.  

 

Một tràng cười rét lạnh truyền tới: “Nếu đã tới đây rồi thì cần gì đi vội thế?”  

 

Cơ thể bọn Y Thượng Khôn cứng ngắc, quay đầu nhìn lại.  

 

Bọn họ thấy một người trẻ tuổi bước tới.  

 

“Sư huynh Lâm Huyền!”  

 

Mọi người cùng thốt lên.  

 

Lâm Huyền, đệ tử của cung Hạo Miểu!  

 

Thực lực anh ta ở Võ Thánh hậu kỳ, đứng thứ chín mươi trên bảng Thiên Kiêu Côn Lôn Hư!  

 

Côn Lôn Hư có vô số tông môn, thanh niên trẻ tuổi lại càng nhiều hơn.  

 

Mà giữa đám thanh niên lớp trẻ ấy, anh ta đã trổ hết tài năng để dành vị trí chín mươi.  

 

Thực lực âu sẽ rất đáng sợ!  

 

“Ời”.  

 

Lâm Huyền khoanh tay bước tới.  

 

Ngay khi anh ta nhìn thấy Y Nam Tương thì cặp mắt sáng ngời.  

 

Trang phục cô ta khoác lên mình phác họa đầy đủ dáng người quyến rũ ấy.  

 

Từ vóc dáng, khí chất đến dung mạo không có chỗ nào để chê!  

 

Đôi chân dài miên man ấy nếu ôm chặt mình thì sướng chết mất!  

 

Y Thượng Khôn khiêm tốn bảo: “Thưa cậu đây, chúng tôi sai rồi, chúng tôi không phải là người của Phần Thiên Tông”.  

 

“Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay!”  

Ông ta nói xong rồi quay người đi.  

 

Chát...!  

 

Lâm Huyền đưa tay lên cho ông ta một cú tát.  

 

Ngay lập tức, Y Thượng Khôn bay ra ngoài, gương mặt già nua sưng phù.  

 

Ông ta quỳ rạp xuống đất rồi phun ra một ngụm máu tươi!  

 

“Bố ơi!” 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Y Thượng Không cười bảo: “Các vị à, chúng tôi nhận nhầm rồi”.   “Đi mau!”   Ông ta nhanh chóng đốc thúc mọi người rời đi trước.   Người của Phần Thiên Tông vừa mới di chuyển.   Một tràng cười rét lạnh truyền tới: “Nếu đã tới đây rồi thì cần gì đi vội thế?”   Cơ thể bọn Y Thượng Khôn cứng ngắc, quay đầu nhìn lại.   Bọn họ thấy một người trẻ tuổi bước tới.   “Sư huynh Lâm Huyền!”   Mọi người cùng thốt lên.   Lâm Huyền, đệ tử của cung Hạo Miểu!   Thực lực anh ta ở Võ Thánh hậu kỳ, đứng thứ chín mươi trên bảng Thiên Kiêu Côn Lôn Hư!   Côn Lôn Hư có vô số tông môn, thanh niên trẻ tuổi lại càng nhiều hơn.   Mà giữa đám thanh niên lớp trẻ ấy, anh ta đã trổ hết tài năng để dành vị trí chín mươi.   Thực lực âu sẽ rất đáng sợ!   “Ời”.   Lâm Huyền khoanh tay bước tới.   Ngay khi anh ta nhìn thấy Y Nam Tương thì cặp mắt sáng ngời.   Trang phục cô ta khoác lên mình phác họa đầy đủ dáng người quyến rũ ấy.   Từ vóc dáng, khí chất đến dung mạo không có chỗ nào để chê!   Đôi chân dài miên man ấy nếu ôm chặt mình thì sướng chết mất!   Y Thượng Khôn khiêm tốn bảo: “Thưa cậu đây, chúng tôi sai rồi, chúng tôi không phải là người của Phần Thiên Tông”.   “Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay!”  Ông ta nói xong rồi quay người đi.   Chát...!   Lâm Huyền đưa tay lên cho ông ta một cú tát.   Ngay lập tức, Y Thượng Khôn bay ra ngoài, gương mặt già nua sưng phù.   Ông ta quỳ rạp xuống đất rồi phun ra một ngụm máu tươi!   “Bố ơi!” 

Chương 1351: “Bây giờ chúng tôi sẽ đi ngay!”