Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1487: Bóng hình mơ hồ biến mất.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện một bóng người. Một cảm giác uy nghiêm ập đến! Người này đi ra từ trong một vùng hỗn độn mặt sau của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, giống như một con cự long đi ra từ trong vực sâu. “Ông chính là một đời chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục?” Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Thần chủ tuyệt thế?” Thần chủ tuyệt thế gật đầu: “Là tôi, nếu tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận cậu là chủ nhân, thì thiên phú của cậu chắc chắn bất phàm!” “Bây giờ tôi sẽ truyền thụ y thuật cả đời cho cậu, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, thì phải xem bản thân cậu”. Vù! Trong tích tắc. Diệp Bắc Minh cảm giác trong đầu của mình có thêm rất nhiều kiến thức y thuật. “A!” Anh hét lớn một tiếng, trong đôi mắt tràn đầy tia máu. Liền sau đó! Vẻ mặt chấn hãi! Bởi vì anh nhìn thấy rất nhiều kiến thức y thuật chưa từng có từ trong y thuật của thần chủ tuyệt thế! “Năm tướng suy của người trời?” “Đan tham thiên tạo hóa, có thể khôi phục lại lục phủ ngũ tạng!” “La Đà hoa, tuyết kiến thảo, quả La bằng…” Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghi hoặc: “Thần chủ tuyệt thế, những dược liệu cần thiết luyện đan tham thiên tạo hóa không có yêu cầu về năm tuổi sao?” “Những dược liệu này không phải thứ hiếm có”. Thần chủ tuyệt thế hừ lạnh một tiếng: “Chỉ có người làm nghề y rác rưởi nhất mới có yêu cầu về giới hạn năm tuổi của dược liệu”. “Vạn vật trên thế gian tương sinh tương khắc!” “Cho dù dùng mấy loại cỏ dại, bản thần chủ cũng có thể luyện chế ra đan dược cứu người!” “Dùng dược liệu đơn giản nhất, luyện chế đan dược lợi hại nhất, mới là trình độ cao nhất của người hành nghề y!” “Dùng dược liệu hàng đầu luyện chế đan dược hàng đầu, thì có gì khác với đầu bếp nấu ăn?” Diệp Bắc Minh ngẩn người. Lý luận của thần chủ tuyệt thế gần giống với lý luận của người sáng tạo thuật rèn đúc! “Được rồi, cậu nhóc, tôi không còn nhiều thời gian nữa”. Giọng của thần chủ tuyệt thế vang lên: “Cậu có đồng ý bái tôi làm sư phụ không?” Diệp Bắc Minh trả lời: “Tiền bối, trước đó, tôi đã có chín mươi chín vị sư phụ rồi!” “Tiền bối không để bụng chứ?” Thần chủ tuyệt thế mỉm cười: “Không sao, vậy tôi sẽ trở thành sư phụ thứ một trăm của cậu!” “Được!” Diệp Bắc Minh không nhiều lời: “Đồ nhi bái kiến sư phụ!” “Ha ha ha… tốt, tốt!” Thần chủ tuyệt thế cười lớn: “Đồ Nhi, sẽ có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau”.
Không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện một bóng người.
Một cảm giác uy nghiêm ập đến!
Người này đi ra từ trong một vùng hỗn độn mặt sau của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, giống như một con cự long đi ra từ trong vực sâu.
“Ông chính là một đời chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục?”
Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Thần chủ tuyệt thế?”
Thần chủ tuyệt thế gật đầu: “Là tôi, nếu tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận cậu là chủ nhân, thì thiên phú của cậu chắc chắn bất phàm!”
“Bây giờ tôi sẽ truyền thụ y thuật cả đời cho cậu, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, thì phải xem bản thân cậu”.
Vù!
Trong tích tắc.
Diệp Bắc Minh cảm giác trong đầu của mình có thêm rất nhiều kiến thức y thuật.
“A!”
Anh hét lớn một tiếng, trong đôi mắt tràn đầy tia máu.
Liền sau đó!
Vẻ mặt chấn hãi!
Bởi vì anh nhìn thấy rất nhiều kiến thức y thuật chưa từng có từ trong y thuật của thần chủ tuyệt thế!
“Năm tướng suy của người trời?”
“Đan tham thiên tạo hóa, có thể khôi phục lại lục phủ ngũ tạng!”
“La Đà hoa, tuyết kiến thảo, quả La bằng…”
Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghi hoặc: “Thần chủ tuyệt thế, những dược liệu cần thiết luyện đan tham thiên tạo hóa không có yêu cầu về năm tuổi sao?”
“Những dược liệu này không phải thứ hiếm có”.
Thần chủ tuyệt thế hừ lạnh một tiếng: “Chỉ có người làm nghề y rác rưởi nhất mới có yêu cầu về giới hạn năm tuổi của dược liệu”.
“Vạn vật trên thế gian tương sinh tương khắc!”
“Cho dù dùng mấy loại cỏ dại, bản thần chủ cũng có thể luyện chế ra đan dược cứu người!”
“Dùng dược liệu đơn giản nhất, luyện chế đan dược lợi hại nhất, mới là trình độ cao nhất của người hành nghề y!”
“Dùng dược liệu hàng đầu luyện chế đan dược hàng đầu, thì có gì khác với đầu bếp nấu ăn?”
Diệp Bắc Minh ngẩn người.
Lý luận của thần chủ tuyệt thế gần giống với lý luận của người sáng tạo thuật rèn đúc!
“Được rồi, cậu nhóc, tôi không còn nhiều thời gian nữa”.
Giọng của thần chủ tuyệt thế vang lên: “Cậu có đồng ý bái tôi làm sư phụ không?”
Diệp Bắc Minh trả lời: “Tiền bối, trước đó, tôi đã có chín mươi chín vị sư phụ rồi!”
“Tiền bối không để bụng chứ?”
Thần chủ tuyệt thế mỉm cười: “Không sao, vậy tôi sẽ trở thành sư phụ thứ một trăm của cậu!”
“Được!”
Diệp Bắc Minh không nhiều lời: “Đồ nhi bái kiến sư phụ!”
“Ha ha ha… tốt, tốt!”
Thần chủ tuyệt thế cười lớn: “Đồ Nhi, sẽ có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Không gian của tháp Càn Khôn Trấn Ngục xuất hiện một bóng người. Một cảm giác uy nghiêm ập đến! Người này đi ra từ trong một vùng hỗn độn mặt sau của tháp Càn Khôn Trấn Ngục, giống như một con cự long đi ra từ trong vực sâu. “Ông chính là một đời chủ nhân của tháp Càn Khôn Trấn Ngục?” Diệp Bắc Minh bất ngờ: “Thần chủ tuyệt thế?” Thần chủ tuyệt thế gật đầu: “Là tôi, nếu tháp Càn Khôn Trấn Ngục đã nhận cậu là chủ nhân, thì thiên phú của cậu chắc chắn bất phàm!” “Bây giờ tôi sẽ truyền thụ y thuật cả đời cho cậu, có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, thì phải xem bản thân cậu”. Vù! Trong tích tắc. Diệp Bắc Minh cảm giác trong đầu của mình có thêm rất nhiều kiến thức y thuật. “A!” Anh hét lớn một tiếng, trong đôi mắt tràn đầy tia máu. Liền sau đó! Vẻ mặt chấn hãi! Bởi vì anh nhìn thấy rất nhiều kiến thức y thuật chưa từng có từ trong y thuật của thần chủ tuyệt thế! “Năm tướng suy của người trời?” “Đan tham thiên tạo hóa, có thể khôi phục lại lục phủ ngũ tạng!” “La Đà hoa, tuyết kiến thảo, quả La bằng…” Diệp Bắc Minh tỏ vẻ mặt nghi hoặc: “Thần chủ tuyệt thế, những dược liệu cần thiết luyện đan tham thiên tạo hóa không có yêu cầu về năm tuổi sao?” “Những dược liệu này không phải thứ hiếm có”. Thần chủ tuyệt thế hừ lạnh một tiếng: “Chỉ có người làm nghề y rác rưởi nhất mới có yêu cầu về giới hạn năm tuổi của dược liệu”. “Vạn vật trên thế gian tương sinh tương khắc!” “Cho dù dùng mấy loại cỏ dại, bản thần chủ cũng có thể luyện chế ra đan dược cứu người!” “Dùng dược liệu đơn giản nhất, luyện chế đan dược lợi hại nhất, mới là trình độ cao nhất của người hành nghề y!” “Dùng dược liệu hàng đầu luyện chế đan dược hàng đầu, thì có gì khác với đầu bếp nấu ăn?” Diệp Bắc Minh ngẩn người. Lý luận của thần chủ tuyệt thế gần giống với lý luận của người sáng tạo thuật rèn đúc! “Được rồi, cậu nhóc, tôi không còn nhiều thời gian nữa”. Giọng của thần chủ tuyệt thế vang lên: “Cậu có đồng ý bái tôi làm sư phụ không?” Diệp Bắc Minh trả lời: “Tiền bối, trước đó, tôi đã có chín mươi chín vị sư phụ rồi!” “Tiền bối không để bụng chứ?” Thần chủ tuyệt thế mỉm cười: “Không sao, vậy tôi sẽ trở thành sư phụ thứ một trăm của cậu!” “Được!” Diệp Bắc Minh không nhiều lời: “Đồ nhi bái kiến sư phụ!” “Ha ha ha… tốt, tốt!” Thần chủ tuyệt thế cười lớn: “Đồ Nhi, sẽ có một ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau”.