Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1488: “Cứu vợ chưa cưới của cậu trước đi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Thần chủ tuyệt thế quần què gì đó bảo cậu bái sư cậu bái liền luôn hả!” Long Đế tức chết mất. Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Người ta mạnh hơn ông nhiều, hơn nữa trình độ y thuật rất kinh người!” Long Đế tức đến nghiến răng nghiến lợi cãi lại: “Long Đế Quyết của tôi cũng đâu kém gì!” Diệp Bắc Minh không nói nhảm với Long Đế nữa. Cứu người quan trọng hơn. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc con, từ từ đã!” “Sao thế?” “Cậu không muốn cứu bố cô gái này à?” “Cứu kiểu gì?” Diệp Bắc Minh nhìn vào thi thể của Chu Thiên Hạo. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Trước tiên cậu mang thi thể của chú ấy về đã rồi tôi sẽ nói cho cậu sau!” “Cứu vợ chưa cưới của cậu trước đi!” “Được!” Diệp Bắc Minh nhảy thẳng vào quầy thuốc của nhà họ Trịnh. Rồi anh lục lọi tìm kiếm trong đó. Chẳng mấy chốc đã tìm đủ dược liệu bào chế Xong việc, anh tiến vào lĩnh vực thời gian ở tầng thứ mười của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Rồi anh bắt đầu luyện đan. ... Mười lăm phút trước. Đất tổ, Long Đường. Một tòa cung điện sừng sững nguy nga mang nét xưa cổ, hơn một ngàn ông lão đang ngồi trong đại sảnh Long Đường. Chiếc ghế cao nhất vẫn đang trống chỗ. Đại trưởng lão của Long Đường trầm giọng nói: “Đường chủ đã bế quan trăm năm, đến nay vẫn chưa xuất quan!” “Lúc này, tất cả mọi chuyện trong Long Đường đều do các trưởng lão quản lý như cũ!” “Vâng!”
“Thần chủ tuyệt thế quần què gì đó bảo cậu bái sư cậu bái liền luôn hả!”
Long Đế tức chết mất.
Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Người ta mạnh hơn ông nhiều, hơn nữa trình độ y thuật rất kinh người!”
Long Đế tức đến nghiến răng nghiến lợi cãi lại: “Long Đế Quyết của tôi cũng đâu kém gì!”
Diệp Bắc Minh không nói nhảm với Long Đế nữa.
Cứu người quan trọng hơn.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc con, từ từ đã!”
“Sao thế?”
“Cậu không muốn cứu bố cô gái này à?”
“Cứu kiểu gì?”
Diệp Bắc Minh nhìn vào thi thể của Chu Thiên Hạo.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Trước tiên cậu mang thi thể của chú ấy về đã rồi tôi sẽ nói cho cậu sau!”
“Cứu vợ chưa cưới của cậu trước đi!”
“Được!”
Diệp Bắc Minh nhảy thẳng vào quầy thuốc của nhà họ Trịnh.
Rồi anh lục lọi tìm kiếm trong đó.
Chẳng mấy chốc đã tìm đủ dược liệu bào chế
Xong việc, anh tiến vào lĩnh vực thời gian ở tầng thứ mười của tháp Càn Khôn Trấn Ngục.
Rồi anh bắt đầu luyện đan.
...
Mười lăm phút trước.
Đất tổ, Long Đường.
Một tòa cung điện sừng sững nguy nga mang nét xưa cổ, hơn một ngàn ông lão đang ngồi trong đại sảnh Long Đường.
Chiếc ghế cao nhất vẫn đang trống chỗ.
Đại trưởng lão của Long Đường trầm giọng nói: “Đường chủ đã bế quan trăm năm, đến nay vẫn chưa xuất quan!”
“Lúc này, tất cả mọi chuyện trong Long Đường đều do các trưởng lão quản lý như cũ!”
“Vâng!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Thần chủ tuyệt thế quần què gì đó bảo cậu bái sư cậu bái liền luôn hả!” Long Đế tức chết mất. Diệp Bắc Minh bình thản đáp: “Người ta mạnh hơn ông nhiều, hơn nữa trình độ y thuật rất kinh người!” Long Đế tức đến nghiến răng nghiến lợi cãi lại: “Long Đế Quyết của tôi cũng đâu kém gì!” Diệp Bắc Minh không nói nhảm với Long Đế nữa. Cứu người quan trọng hơn. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nói: “Nhóc con, từ từ đã!” “Sao thế?” “Cậu không muốn cứu bố cô gái này à?” “Cứu kiểu gì?” Diệp Bắc Minh nhìn vào thi thể của Chu Thiên Hạo. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: “Trước tiên cậu mang thi thể của chú ấy về đã rồi tôi sẽ nói cho cậu sau!” “Cứu vợ chưa cưới của cậu trước đi!” “Được!” Diệp Bắc Minh nhảy thẳng vào quầy thuốc của nhà họ Trịnh. Rồi anh lục lọi tìm kiếm trong đó. Chẳng mấy chốc đã tìm đủ dược liệu bào chế Xong việc, anh tiến vào lĩnh vực thời gian ở tầng thứ mười của tháp Càn Khôn Trấn Ngục. Rồi anh bắt đầu luyện đan. ... Mười lăm phút trước. Đất tổ, Long Đường. Một tòa cung điện sừng sững nguy nga mang nét xưa cổ, hơn một ngàn ông lão đang ngồi trong đại sảnh Long Đường. Chiếc ghế cao nhất vẫn đang trống chỗ. Đại trưởng lão của Long Đường trầm giọng nói: “Đường chủ đã bế quan trăm năm, đến nay vẫn chưa xuất quan!” “Lúc này, tất cả mọi chuyện trong Long Đường đều do các trưởng lão quản lý như cũ!” “Vâng!”