Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1740: "Bọn họ là người cung phụng thái sư!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Cô ta nuốt nước miếng một cái: "Những ma thú này đều là do anh triệu tập?"   "Không phải Ám Dạ quân vương?", lão già sững sờ.   Đột nhiên.   Lão già bừng tỉnh, vẻ mặt vui mừng: "Cậu chính là Diệp Bắc Minh? Giống quá!""Thật sự là quá giống!"   "Trên đời này lại có người giống như vậy ư?"   Lúc này, vài con ma thú lại gần, nằm rạp dưới chân Diệp Bắc Minh.   Gào thét vài tiếng!   Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra.   Trên người đám người Mộ Thiên Thiên không có khí tức của Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết!   Diệp Bắc Minh sa sầm mặt lại, không phải bọn họ?   Vậy sẽ là ai?   Mộ Thiên Thiên vô c*̀ng nghi hoặc: "Diệp Bắc Minh, vừa rồi anh nói cái gì?"   "Cái gì mà người phụ nữ của anh chứ, tôi chưa từng gặp người phụ nữ của anh bao giờ!"   Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nửa ngày trước có hai người đã bắt Nhược Dư và Nhược Tuyết đi!"   "Một người tên là Bạch Ác Thiên, một người khác tên là Tống Du Anh!"   "Mấy người có biết bọn họ không?"   Mộ Thiên Thiên giật mình: "Là bọn họ ư?"   Vèo!   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước mặt Mộ Thiên Thiên.   Anh không hề nể mặt mà bóp lấy cái cổ mềm mại của Mộ Thiên Thiên: "Nói!"   Lão già bên cạnh quá sợ hãi.   Tốc độ của Diệp Bắc Minh thật sự là quá nhanh.   Ngay cả cảnh giới Hợp Nhất như ông ta cũng không phản ứng kịp!   Lão già vội vàng mở miệng: "Ám Dạ Vương, ngài tuyệt đối không nên xúc động!"  "Thiên Thiên quận chúa không có bất cứ quan hệ nào với hai người này!"   "Bọn họ là người cung phụng thái sư!"   Diệp Bắc Minh dừng một chút, buông Mộ Thiên Thiên ra: "Thái sư?"   "Ông là ai?"   Lão già nở nụ cười: "Ám Dạ Vương, tôi là người bên cạnh bệ hạ!"   "Ngài gọi tôi là Viên công công là được rồi!"  

 Cô ta nuốt nước miếng một cái: "Những ma thú này đều là do anh triệu tập?"  

 

"Không phải Ám Dạ quân vương?", lão già sững sờ.  

 

Đột nhiên.  

 

Lão già bừng tỉnh, vẻ mặt vui mừng: "Cậu chính là Diệp Bắc Minh? Giống quá!"

"Thật sự là quá giống!"  

 

"Trên đời này lại có người giống như vậy ư?"  

 

Lúc này, vài con ma thú lại gần, nằm rạp dưới chân Diệp Bắc Minh.  

 

Gào thét vài tiếng!  

 

Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra.  

 

Trên người đám người Mộ Thiên Thiên không có khí tức của Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết!  

 

Diệp Bắc Minh sa sầm mặt lại, không phải bọn họ?  

 

Vậy sẽ là ai?  

 

Mộ Thiên Thiên vô c*̀ng nghi hoặc: "Diệp Bắc Minh, vừa rồi anh nói cái gì?"  

 

"Cái gì mà người phụ nữ của anh chứ, tôi chưa từng gặp người phụ nữ của anh bao giờ!"  

 

Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nửa ngày trước có hai người đã bắt Nhược Dư và Nhược Tuyết đi!"  

 

"Một người tên là Bạch Ác Thiên, một người khác tên là Tống Du Anh!"  

 

"Mấy người có biết bọn họ không?"  

 

Mộ Thiên Thiên giật mình: "Là bọn họ ư?"  

 

Vèo!  

 

Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước mặt Mộ Thiên Thiên.  

 

Anh không hề nể mặt mà bóp lấy cái cổ mềm mại của Mộ Thiên Thiên: "Nói!"  

 

Lão già bên cạnh quá sợ hãi.  

 

Tốc độ của Diệp Bắc Minh thật sự là quá nhanh.  

 

Ngay cả cảnh giới Hợp Nhất như ông ta cũng không phản ứng kịp!  

 

Lão già vội vàng mở miệng: "Ám Dạ Vương, ngài tuyệt đối không nên xúc động!"  

"Thiên Thiên quận chúa không có bất cứ quan hệ nào với hai người này!"  

 

"Bọn họ là người cung phụng thái sư!"  

 

Diệp Bắc Minh dừng một chút, buông Mộ Thiên Thiên ra: "Thái sư?"  

 

"Ông là ai?"  

 

Lão già nở nụ cười: "Ám Dạ Vương, tôi là người bên cạnh bệ hạ!"  

 

"Ngài gọi tôi là Viên công công là được rồi!"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Cô ta nuốt nước miếng một cái: "Những ma thú này đều là do anh triệu tập?"   "Không phải Ám Dạ quân vương?", lão già sững sờ.   Đột nhiên.   Lão già bừng tỉnh, vẻ mặt vui mừng: "Cậu chính là Diệp Bắc Minh? Giống quá!""Thật sự là quá giống!"   "Trên đời này lại có người giống như vậy ư?"   Lúc này, vài con ma thú lại gần, nằm rạp dưới chân Diệp Bắc Minh.   Gào thét vài tiếng!   Diệp Bắc Minh lập tức hiểu ra.   Trên người đám người Mộ Thiên Thiên không có khí tức của Chu Nhược Dư và Hạ Nhược Tuyết!   Diệp Bắc Minh sa sầm mặt lại, không phải bọn họ?   Vậy sẽ là ai?   Mộ Thiên Thiên vô c*̀ng nghi hoặc: "Diệp Bắc Minh, vừa rồi anh nói cái gì?"   "Cái gì mà người phụ nữ của anh chứ, tôi chưa từng gặp người phụ nữ của anh bao giờ!"   Diệp Bắc Minh trầm mặt: "Nửa ngày trước có hai người đã bắt Nhược Dư và Nhược Tuyết đi!"   "Một người tên là Bạch Ác Thiên, một người khác tên là Tống Du Anh!"   "Mấy người có biết bọn họ không?"   Mộ Thiên Thiên giật mình: "Là bọn họ ư?"   Vèo!   Diệp Bắc Minh bước ra một bước, đứng trước mặt Mộ Thiên Thiên.   Anh không hề nể mặt mà bóp lấy cái cổ mềm mại của Mộ Thiên Thiên: "Nói!"   Lão già bên cạnh quá sợ hãi.   Tốc độ của Diệp Bắc Minh thật sự là quá nhanh.   Ngay cả cảnh giới Hợp Nhất như ông ta cũng không phản ứng kịp!   Lão già vội vàng mở miệng: "Ám Dạ Vương, ngài tuyệt đối không nên xúc động!"  "Thiên Thiên quận chúa không có bất cứ quan hệ nào với hai người này!"   "Bọn họ là người cung phụng thái sư!"   Diệp Bắc Minh dừng một chút, buông Mộ Thiên Thiên ra: "Thái sư?"   "Ông là ai?"   Lão già nở nụ cười: "Ám Dạ Vương, tôi là người bên cạnh bệ hạ!"   "Ngài gọi tôi là Viên công công là được rồi!"  

Chương 1740: "Bọn họ là người cung phụng thái sư!"