Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1741: Sẽ có thể kế thừa tước vị!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh buông cổ của Mộ Thiên Thiên ra, nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Trả lời hai câu hỏi của tôi!" "Thứ nhất, thái sư trong miệng mấy người đang ở đâu?" "Thứ hai, vì sao ông lại gọi tôi là Ám Dạ Vương?" Một sát khí kinh khủng khóa chặt Viên công công! Cơ thể già nua của Viên công công run lên, trong lòng thầm nghĩ: "Kẻ này cứ như là Ám Dạ quân vương sống lại, loại uy thế này thật sự là quá kinh khủng!" Ông ta không dám chậm trễ chút nào, mở miệng nói: "Trả lời vấn đề thứ nhất của ngài: Thái sư ở Long Đô Đại Chu!" "Lại trả lời vấn đề thứ hai của ngài: Ngài là hậu nhân của quân vương Ám Dạ!" "Bệ hạ đã hạ chỉ để ngài kế thừa tước vị của quân vương Ám Dạ, bây giờ ngài chính là Ám Dạ Vương của hoàng triều Đại Chu!" Diệp Bắc Minh chớp mắt. Anh đã đồng ý với mẹ sẽ sửa lại án xử sai cho nhà họ Diệp! Thay thế mẹ đi hoàng triều Đại Chu một chuyến, lấy lại tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp! Nhưng anh còn chưa xử lý xong chuyện ở Côn Luân Hư. Thế mà người của hoàng triều Đại Chu đã chủ động tới! Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Nhà họ Diệp bị hoàng triều Đại Chu truy nã, chạy trốn tới Côn Luân Hư!" "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhà họ Diệp phạm tội gì?" Viên công công bất đắc dĩ lắc đầu: "Năm đó hoàng triều Đại Chu vừa mới thành lập, quân vương Ám Dạ lập công lao cực lớn!" "Đáng tiếc có tiểu nhân nói bậy là nhà họ Diệp muốn làm phản, để bệ hạ trách lầm nhà họ Diệp!" "Bây giờ đã tra ra manh mối, bệ hạ muốn trầm oan giải tội cho nhà họ Diệp!" "Ngài là người tốt nhất để thừa kế chức vị của quân vương Ám Dạ thế hệ này của nhà họ Diệp!" "Chỉ cần ngài theo tôi về Long Đô Đại Chu, sẽ có thể kế thừa tước vị!" Diệp Bắc Minh nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Tôi không có chút hứng thú nào với vị trí quân vương Ám Dạ!" "Thứ nhất, thái sư của mấy người đã bắt người phụ nữ của tôi đi, ở trong lòng tôi ông ta chắc chắn sẽ phải chết!" "Thứ hai, năm đó người vu hãm nhà họ Diệp tôi phải bỏ ra cái giá y như vậy!" "Thứ ba, tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp, tôi muốn lấy lại cả gốc lẫn lãi!" Một luồng sát khí đập vào mặt!
Anh buông cổ của Mộ Thiên Thiên ra, nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Trả lời hai câu hỏi của tôi!"
"Thứ nhất, thái sư trong miệng mấy người đang ở đâu?"
"Thứ hai, vì sao ông lại gọi tôi là Ám Dạ Vương?"
Một sát khí kinh khủng khóa chặt Viên công công!
Cơ thể già nua của Viên công công run lên, trong lòng thầm nghĩ: "Kẻ này cứ như là Ám Dạ quân vương sống lại, loại uy thế này thật sự là quá kinh khủng!"
Ông ta không dám chậm trễ chút nào, mở miệng nói: "Trả lời vấn đề thứ nhất của ngài: Thái sư ở Long Đô Đại Chu!"
"Lại trả lời vấn đề thứ hai của ngài: Ngài là hậu nhân của quân vương Ám Dạ!"
"Bệ hạ đã hạ chỉ để ngài kế thừa tước vị của quân vương Ám Dạ, bây giờ ngài chính là Ám Dạ Vương của hoàng triều Đại Chu!"
Diệp Bắc Minh chớp mắt.
Anh đã đồng ý với mẹ sẽ sửa lại án xử sai cho nhà họ Diệp!
Thay thế mẹ đi hoàng triều Đại Chu một chuyến, lấy lại tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp!
Nhưng anh còn chưa xử lý xong chuyện ở Côn Luân Hư.
Thế mà người của hoàng triều Đại Chu đã chủ động tới!
Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Nhà họ Diệp bị hoàng triều Đại Chu truy nã, chạy trốn tới Côn Luân Hư!"
"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhà họ Diệp phạm tội gì?"
Viên công công bất đắc dĩ lắc đầu: "Năm đó hoàng triều Đại Chu vừa mới thành lập, quân vương Ám Dạ lập công lao cực lớn!"
"Đáng tiếc có tiểu nhân nói bậy là nhà họ Diệp muốn làm phản, để bệ hạ trách lầm nhà họ Diệp!"
"Bây giờ đã tra ra manh mối, bệ hạ muốn trầm oan giải tội cho nhà họ Diệp!"
"Ngài là người tốt nhất để thừa kế chức vị của quân vương Ám Dạ thế hệ này của nhà họ Diệp!"
"Chỉ cần ngài theo tôi về Long Đô Đại Chu, sẽ có thể kế thừa tước vị!"
Diệp Bắc Minh nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Tôi không có chút hứng thú nào với vị trí quân vương Ám Dạ!"
"Thứ nhất, thái sư của mấy người đã bắt người phụ nữ của tôi đi, ở trong lòng tôi ông ta chắc chắn sẽ phải chết!"
"Thứ hai, năm đó người vu hãm nhà họ Diệp tôi phải bỏ ra cái giá y như vậy!"
"Thứ ba, tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp, tôi muốn lấy lại cả gốc lẫn lãi!"
Một luồng sát khí đập vào mặt!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh buông cổ của Mộ Thiên Thiên ra, nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Trả lời hai câu hỏi của tôi!" "Thứ nhất, thái sư trong miệng mấy người đang ở đâu?" "Thứ hai, vì sao ông lại gọi tôi là Ám Dạ Vương?" Một sát khí kinh khủng khóa chặt Viên công công! Cơ thể già nua của Viên công công run lên, trong lòng thầm nghĩ: "Kẻ này cứ như là Ám Dạ quân vương sống lại, loại uy thế này thật sự là quá kinh khủng!" Ông ta không dám chậm trễ chút nào, mở miệng nói: "Trả lời vấn đề thứ nhất của ngài: Thái sư ở Long Đô Đại Chu!" "Lại trả lời vấn đề thứ hai của ngài: Ngài là hậu nhân của quân vương Ám Dạ!" "Bệ hạ đã hạ chỉ để ngài kế thừa tước vị của quân vương Ám Dạ, bây giờ ngài chính là Ám Dạ Vương của hoàng triều Đại Chu!" Diệp Bắc Minh chớp mắt. Anh đã đồng ý với mẹ sẽ sửa lại án xử sai cho nhà họ Diệp! Thay thế mẹ đi hoàng triều Đại Chu một chuyến, lấy lại tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp! Nhưng anh còn chưa xử lý xong chuyện ở Côn Luân Hư. Thế mà người của hoàng triều Đại Chu đã chủ động tới! Giọng nói của Diệp Bắc Minh trầm xuống: "Nhà họ Diệp bị hoàng triều Đại Chu truy nã, chạy trốn tới Côn Luân Hư!" "Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, nhà họ Diệp phạm tội gì?" Viên công công bất đắc dĩ lắc đầu: "Năm đó hoàng triều Đại Chu vừa mới thành lập, quân vương Ám Dạ lập công lao cực lớn!" "Đáng tiếc có tiểu nhân nói bậy là nhà họ Diệp muốn làm phản, để bệ hạ trách lầm nhà họ Diệp!" "Bây giờ đã tra ra manh mối, bệ hạ muốn trầm oan giải tội cho nhà họ Diệp!" "Ngài là người tốt nhất để thừa kế chức vị của quân vương Ám Dạ thế hệ này của nhà họ Diệp!" "Chỉ cần ngài theo tôi về Long Đô Đại Chu, sẽ có thể kế thừa tước vị!" Diệp Bắc Minh nhìn Viên công công bằng ánh mắt lạnh như băng: "Tôi không có chút hứng thú nào với vị trí quân vương Ám Dạ!" "Thứ nhất, thái sư của mấy người đã bắt người phụ nữ của tôi đi, ở trong lòng tôi ông ta chắc chắn sẽ phải chết!" "Thứ hai, năm đó người vu hãm nhà họ Diệp tôi phải bỏ ra cái giá y như vậy!" "Thứ ba, tất cả những gì thuộc về nhà họ Diệp, tôi muốn lấy lại cả gốc lẫn lãi!" Một luồng sát khí đập vào mặt!