Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1763: “Thật sự là Ám Dạ Vương!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Sau khi nhà họ Diệp bị diệt, nơi này đã hoàn toàn hoang vắng”. “Chỉ còn lại mười mấy lão bộc, trước kia chị vẫn luôn ở Côn Lôn Hư tập võ!” “Một năm gần đây mới trở về, đã cho người âm thầm chăm sóc bọn họ”. Diệp Bắc Minh nhìn cánh cửa lớn loang lổ: “Cám ơn chị, tứ sư tỷ”. Chu Lạc Ly lắc đầu: “Giữa chúng ta còn cần phải cảm ơn sao?” Rầm rầm rầm! Diệp Bắc Minh tiến lên gõ vào cánh cửa đổ nát. Một lát sau, bên trong truyền đến những tiếng bước chân. “Ai vậy?” Một ông lão tóc hoa râm mở ra một cái khe, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Bắc Minh! Có thể nhìn thấy được cả người ông lão lập tức run rẩy! Ngay sau đó. Khuôn mặt ông ấy đỏ bừng, mở cánh cửa lớn ra! Quỳ trên mặt đất rầm một tiếng! “Diệp Chính Đức, tham kiến Ám Dạ Vương!” “Hu hu hu!” Ông lão gào khóc, ánh mắt đỏ bừng. Không ngừng dập đầu rầm rầm trên mặt đất: “Ám Dạ Vương, cuối cùng ngài đã trở lại, thuộc hạ đã sắp chết rồi, không ngờ lại có thể nằm mơ được như vậy?” “Không ngờ còn có thể nhìn thấy ngài ở trong mơ!” Rầm rầm rầm! Ông ấy điên cuồng dập đầu! Trên trán bắt đầu sứt sát, đầm đìa máu tươi! Ông ấy còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Động tĩnh lớn này đã thu hút một đám người già thiếu tay thiếu chân! Bọn họ đều xanh xao vàng vọt! Có người què chân! Có người chống gậy! Mái tóc thưa thớt, hàm răng cũng chẳng còn lại mấy. Đều không ngoại lệ, vào giây phút mọi người nhìn thấy Diệp Bắc Minh! Bụp! Bọn họ đều đồng loạt quỳ trên mặt đất, điên cuồng dập đầu: “Ám Dạ Vương!” “Thật sự là Ám Dạ Vương!” “Hu hu hu, đại nạn của anh em chúng ta đã tới rồi sao?”
“Sau khi nhà họ Diệp bị diệt, nơi này đã hoàn toàn hoang vắng”.
“Chỉ còn lại mười mấy lão bộc, trước kia chị vẫn luôn ở Côn Lôn Hư tập võ!”
“Một năm gần đây mới trở về, đã cho người âm thầm chăm sóc bọn họ”.
Diệp Bắc Minh nhìn cánh cửa lớn loang lổ: “Cám ơn chị, tứ sư tỷ”.
Chu Lạc Ly lắc đầu: “Giữa chúng ta còn cần phải cảm ơn sao?”
Rầm rầm rầm!
Diệp Bắc Minh tiến lên gõ vào cánh cửa đổ nát.
Một lát sau, bên trong truyền đến những tiếng bước chân.
“Ai vậy?”
Một ông lão tóc hoa râm mở ra một cái khe, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Bắc Minh!
Có thể nhìn thấy được cả người ông lão lập tức run rẩy!
Ngay sau đó.
Khuôn mặt ông ấy đỏ bừng, mở cánh cửa lớn ra!
Quỳ trên mặt đất rầm một tiếng!
“Diệp Chính Đức, tham kiến Ám Dạ Vương!”
“Hu hu hu!”
Ông lão gào khóc, ánh mắt đỏ bừng.
Không ngừng dập đầu rầm rầm trên mặt đất: “Ám Dạ Vương, cuối cùng ngài đã trở lại, thuộc hạ đã sắp chết rồi, không ngờ lại có thể nằm mơ được như vậy?”
“Không ngờ còn có thể nhìn thấy ngài ở trong mơ!”
Rầm rầm rầm!
Ông ấy điên cuồng dập đầu!
Trên trán bắt đầu sứt sát, đầm đìa máu tươi!
Ông ấy còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Động tĩnh lớn này đã thu hút một đám người già thiếu tay thiếu chân!
Bọn họ đều xanh xao vàng vọt!
Có người què chân!
Có người chống gậy!
Mái tóc thưa thớt, hàm răng cũng chẳng còn lại mấy.
Đều không ngoại lệ, vào giây phút mọi người nhìn thấy Diệp Bắc Minh!
Bụp!
Bọn họ đều đồng loạt quỳ trên mặt đất, điên cuồng dập đầu: “Ám Dạ Vương!”
“Thật sự là Ám Dạ Vương!”
“Hu hu hu, đại nạn của anh em chúng ta đã tới rồi sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Sau khi nhà họ Diệp bị diệt, nơi này đã hoàn toàn hoang vắng”. “Chỉ còn lại mười mấy lão bộc, trước kia chị vẫn luôn ở Côn Lôn Hư tập võ!” “Một năm gần đây mới trở về, đã cho người âm thầm chăm sóc bọn họ”. Diệp Bắc Minh nhìn cánh cửa lớn loang lổ: “Cám ơn chị, tứ sư tỷ”. Chu Lạc Ly lắc đầu: “Giữa chúng ta còn cần phải cảm ơn sao?” Rầm rầm rầm! Diệp Bắc Minh tiến lên gõ vào cánh cửa đổ nát. Một lát sau, bên trong truyền đến những tiếng bước chân. “Ai vậy?” Một ông lão tóc hoa râm mở ra một cái khe, vừa lúc nhìn thấy khuôn mặt của Diệp Bắc Minh! Có thể nhìn thấy được cả người ông lão lập tức run rẩy! Ngay sau đó. Khuôn mặt ông ấy đỏ bừng, mở cánh cửa lớn ra! Quỳ trên mặt đất rầm một tiếng! “Diệp Chính Đức, tham kiến Ám Dạ Vương!” “Hu hu hu!” Ông lão gào khóc, ánh mắt đỏ bừng. Không ngừng dập đầu rầm rầm trên mặt đất: “Ám Dạ Vương, cuối cùng ngài đã trở lại, thuộc hạ đã sắp chết rồi, không ngờ lại có thể nằm mơ được như vậy?” “Không ngờ còn có thể nhìn thấy ngài ở trong mơ!” Rầm rầm rầm! Ông ấy điên cuồng dập đầu! Trên trán bắt đầu sứt sát, đầm đìa máu tươi! Ông ấy còn tưởng rằng mình đang nằm mơ. Động tĩnh lớn này đã thu hút một đám người già thiếu tay thiếu chân! Bọn họ đều xanh xao vàng vọt! Có người què chân! Có người chống gậy! Mái tóc thưa thớt, hàm răng cũng chẳng còn lại mấy. Đều không ngoại lệ, vào giây phút mọi người nhìn thấy Diệp Bắc Minh! Bụp! Bọn họ đều đồng loạt quỳ trên mặt đất, điên cuồng dập đầu: “Ám Dạ Vương!” “Thật sự là Ám Dạ Vương!” “Hu hu hu, đại nạn của anh em chúng ta đã tới rồi sao?”