Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1764: “Mọi người chịu khổ rồi!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh bị những tiếng khóc đó thu hút, sững sờ tại chỗ! Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhận ra đây là những lão binh có rất nhiều kinh nghiệm sa trường! Bọn họ đã nhận sai mình là Ám Dạ Vương ! Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Mọi người thật sự nhận sai rồi, tôi không phải Ám Dạ Vương”. Anh trầm mặc một lát. Giống như đã đưa ra quyết định nào đó, phun ra một câu: “Tôi tên là Diệp Bắc Minh, là hậu nhân của Ám Dạ Vương!” “Cái gì?” Mọi người ngẩng đầu. Trong ánh mắt đều là vẻ kinh ngạc, bất ngờ, nghi hoặc! Không thể tưởng tượng được! “Nằm mơ sao?” “Giả đấy, nhất định là giả, nhà họ Diệp bị giết, Ám Dạ Vương đã không còn đời sau”. “Đây nhất định là nằm mơ!” Mấy ông lão lắc đầu, đều nhận định đây là đang nằm mơ. Giọng nói của Chu Lạc Ly truyền đến: “Chú Đức, mọi người không nằm mơ đâu, tất cả những điều này đều là sự thật!” Đám người Diệp Chính Đức kinh ngạc nhìn qua: “Là trưởng công chúa!” “Chẳng lẽ đây là sự thật?” Chu Lạc Ly mỉm cười: “Chú Đức, đương nhiên là thật rồi”. “Tiểu sư đệ, mọi người cứ ôn chuyện trước đi”. “Chị về cung xử lý một vài chuyện đã, buổi tối lại đến tìm em sau!” Ông lão tên là Diệp Chính Đức đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới: “Giống! Giống! Thật sự là quá giống!” “Ngài...” Ông ấy kích động đến mức cả người run rẩy: “Ngài thật sự là hậu nhân của Ám Dạ Vương sao?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Không sai, tôi tên là Diệp Bắc Minh, đến từ Côn Lôn Hư!” Đám người Diệp Chính Đức không còn nghi ngờ nữa. Bọn họ cung kính mời Diệp Bắc Minh vào nhà. Mặc dù căn nhà đã đổ nát, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Bọn họ còn lấy một cái ghế ra mời Diệp Bắc Minh ngồi xuống. Hạng Vô Nhai đi theo phía sau. Nhìn thấy mười mấy lão binh trước mắt cho dù thiếu tay thiếu chân, nhưng vẫn đứng xếp hàng nghiêm chỉnh ở trước mắt.
Anh bị những tiếng khóc đó thu hút, sững sờ tại chỗ!
Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhận ra đây là những lão binh có rất nhiều kinh nghiệm sa trường!
Bọn họ đã nhận sai mình là Ám Dạ Vương !
Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Mọi người thật sự nhận sai rồi, tôi không phải Ám Dạ Vương”.
Anh trầm mặc một lát.
Giống như đã đưa ra quyết định nào đó, phun ra một câu: “Tôi tên là Diệp Bắc Minh, là hậu nhân của Ám Dạ Vương!”
“Cái gì?”
Mọi người ngẩng đầu.
Trong ánh mắt đều là vẻ kinh ngạc, bất ngờ, nghi hoặc!
Không thể tưởng tượng được!
“Nằm mơ sao?”
“Giả đấy, nhất định là giả, nhà họ Diệp bị giết, Ám Dạ Vương đã không còn đời sau”.
“Đây nhất định là nằm mơ!”
Mấy ông lão lắc đầu, đều nhận định đây là đang nằm mơ.
Giọng nói của Chu Lạc Ly truyền đến: “Chú Đức, mọi người không nằm mơ đâu, tất cả những điều này đều là sự thật!”
Đám người Diệp Chính Đức kinh ngạc nhìn qua: “Là trưởng công chúa!”
“Chẳng lẽ đây là sự thật?”
Chu Lạc Ly mỉm cười: “Chú Đức, đương nhiên là thật rồi”.
“Tiểu sư đệ, mọi người cứ ôn chuyện trước đi”.
“Chị về cung xử lý một vài chuyện đã, buổi tối lại đến tìm em sau!”
Ông lão tên là Diệp Chính Đức đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới: “Giống! Giống! Thật sự là quá giống!”
“Ngài...”
Ông ấy kích động đến mức cả người run rẩy: “Ngài thật sự là hậu nhân của Ám Dạ Vương sao?”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Không sai, tôi tên là Diệp Bắc Minh, đến từ Côn Lôn Hư!”
Đám người Diệp Chính Đức không còn nghi ngờ nữa.
Bọn họ cung kính mời Diệp Bắc Minh vào nhà.
Mặc dù căn nhà đã đổ nát, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Bọn họ còn lấy một cái ghế ra mời Diệp Bắc Minh ngồi xuống.
Hạng Vô Nhai đi theo phía sau.
Nhìn thấy mười mấy lão binh trước mắt cho dù thiếu tay thiếu chân, nhưng vẫn đứng xếp hàng nghiêm chỉnh ở trước mắt.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Anh bị những tiếng khóc đó thu hút, sững sờ tại chỗ! Diệp Bắc Minh liếc mắt một cái liền nhận ra đây là những lão binh có rất nhiều kinh nghiệm sa trường! Bọn họ đã nhận sai mình là Ám Dạ Vương ! Diệp Bắc Minh lắc đầu: “Mọi người thật sự nhận sai rồi, tôi không phải Ám Dạ Vương”. Anh trầm mặc một lát. Giống như đã đưa ra quyết định nào đó, phun ra một câu: “Tôi tên là Diệp Bắc Minh, là hậu nhân của Ám Dạ Vương!” “Cái gì?” Mọi người ngẩng đầu. Trong ánh mắt đều là vẻ kinh ngạc, bất ngờ, nghi hoặc! Không thể tưởng tượng được! “Nằm mơ sao?” “Giả đấy, nhất định là giả, nhà họ Diệp bị giết, Ám Dạ Vương đã không còn đời sau”. “Đây nhất định là nằm mơ!” Mấy ông lão lắc đầu, đều nhận định đây là đang nằm mơ. Giọng nói của Chu Lạc Ly truyền đến: “Chú Đức, mọi người không nằm mơ đâu, tất cả những điều này đều là sự thật!” Đám người Diệp Chính Đức kinh ngạc nhìn qua: “Là trưởng công chúa!” “Chẳng lẽ đây là sự thật?” Chu Lạc Ly mỉm cười: “Chú Đức, đương nhiên là thật rồi”. “Tiểu sư đệ, mọi người cứ ôn chuyện trước đi”. “Chị về cung xử lý một vài chuyện đã, buổi tối lại đến tìm em sau!” Ông lão tên là Diệp Chính Đức đánh giá Diệp Bắc Minh từ trên xuống dưới: “Giống! Giống! Thật sự là quá giống!” “Ngài...” Ông ấy kích động đến mức cả người run rẩy: “Ngài thật sự là hậu nhân của Ám Dạ Vương sao?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Không sai, tôi tên là Diệp Bắc Minh, đến từ Côn Lôn Hư!” Đám người Diệp Chính Đức không còn nghi ngờ nữa. Bọn họ cung kính mời Diệp Bắc Minh vào nhà. Mặc dù căn nhà đã đổ nát, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ. Bọn họ còn lấy một cái ghế ra mời Diệp Bắc Minh ngồi xuống. Hạng Vô Nhai đi theo phía sau. Nhìn thấy mười mấy lão binh trước mắt cho dù thiếu tay thiếu chân, nhưng vẫn đứng xếp hàng nghiêm chỉnh ở trước mắt.