Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1772: Nhả ra một vòng khói!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một chân của Diệp Bắc Minh như bị không khí ngăn cản, không thể đạp xuống nổi! Vèo! Chu Huyền bị một nguồn sức mạnh mang đi, vững vàng đứng lên. Ngay sau đó, một âm thanh văng vẳng vang lên: "Người trẻ tuổi, đệ tử của tôi mà cậu cũng muốn giết sao?" Giọng nói lo lắng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc, chạy mau!" Long Đế cũng tỉnh lại từ bên trong tượng đài định hình linh hồn: "Nhóc, nguy hiểm! Mẹ nó, lão già này đã chạm đến cảnh giới năm đó của tôi!" "Vực Vương, đây là một Vực Vương!" "Cao hơn Thánh Cảnh mấy cảnh giới lớn, đù!" Trong tích tắc này. Diệp Bắc Minh cảm giác mình lập tức bị khóa chặt, làm anh không có cả tư cách chạy trốn! Đám người Mộ Thiên Thiên, Bát Vương gia, Diệp Chính Đức sợ hãi nhìn lão già này. Lạnh lẽo! Vô tình! Tĩnh lặng! Như thể có khả năng quyết định sống chết của bọn họ trong chớp mắt! Một giây sau. Một lão già chậm rãi đi từ ngoài Thiên Quân Lâu vào: "Chu Huyền, lần này trở về cùng ta còn không nỗ lực tu luyện?" "Lần sau lại để người khác dẫm lên đầu, con đi chết luôn đi!" Lão già không hề bận tâm đến mặt mũi! Khuôn mặt Chu Huyền kìm nén đến đỏ bừng, cúi đầu: "Sư phụ, con xin lỗi!" Tạch! Ánh mắt của lão giả khóa chặt Diệp Bắc Minh: "Cậu, quỳ xuống, tự sát đi!" Một câu. Khiến người đối diện không hề dâng lên suy nghĩ phản kháng! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục điên cuồng vận chuyển: "Nhóc, sau đó tôi sẽ dốc toàn lực bùng nổ, dẫn cậu rời khỏi nơi này! Về sau tôi có thể sẽ bị hao tổn, sẽ ngủ say một khoảng thời gian..." Bỗng nhiên. Xảy ra biến cố! Một giọng nói khác truyền đến: "Lý Thanh Liên, ông khoe mẽ đến trên đầu của đồ nhi tôi?" "Ông đây cho ông mặt mũi này sao? Hả?" Lại một người nữa đến? Thân thể ai nấy run lên! Đồng thời quay đầu.Một lão già chậm rãi đi vào Thiên Quân Lâu, trong miệng ngậm một cây xì gà. Trên người mặc bộ âu phục thời Trung cổ, không hề hòa hợp với tất cả mọi người ở đây! Nhả ra một vòng khói! Toàn thân Diệp Bắc Minh run lên: "Giáo Phụ sư phụ? Tại sao người lại ở chỗ này?"
Một chân của Diệp Bắc Minh như bị không khí ngăn cản, không thể đạp xuống nổi!
Vèo!
Chu Huyền bị một nguồn sức mạnh mang đi, vững vàng đứng lên.
Ngay sau đó, một âm thanh văng vẳng vang lên: "Người trẻ tuổi, đệ tử của tôi mà cậu cũng muốn giết sao?"
Giọng nói lo lắng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc, chạy mau!"
Long Đế cũng tỉnh lại từ bên trong tượng đài định hình linh hồn: "Nhóc, nguy hiểm! Mẹ nó, lão già này đã chạm đến cảnh giới năm đó của tôi!"
"Vực Vương, đây là một Vực Vương!"
"Cao hơn Thánh Cảnh mấy cảnh giới lớn, đù!"
Trong tích tắc này.
Diệp Bắc Minh cảm giác mình lập tức bị khóa chặt, làm anh không có cả tư cách chạy trốn!
Đám người Mộ Thiên Thiên, Bát Vương gia, Diệp Chính Đức sợ hãi nhìn lão già này.
Lạnh lẽo!
Vô tình!
Tĩnh lặng!
Như thể có khả năng quyết định sống chết của bọn họ trong chớp mắt!
Một giây sau.
Một lão già chậm rãi đi từ ngoài Thiên Quân Lâu vào: "Chu Huyền, lần này trở về cùng ta còn không nỗ lực tu luyện?"
"Lần sau lại để người khác dẫm lên đầu, con đi chết luôn đi!"
Lão già không hề bận tâm đến mặt mũi!
Khuôn mặt Chu Huyền kìm nén đến đỏ bừng, cúi đầu: "Sư phụ, con xin lỗi!"
Tạch!
Ánh mắt của lão giả khóa chặt Diệp Bắc Minh: "Cậu, quỳ xuống, tự sát đi!"
Một câu.
Khiến người đối diện không hề dâng lên suy nghĩ phản kháng!
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục điên cuồng vận chuyển: "Nhóc, sau đó tôi sẽ dốc toàn lực bùng nổ, dẫn cậu rời khỏi nơi này! Về sau tôi có thể sẽ bị hao tổn, sẽ ngủ say một khoảng thời gian..."
Bỗng nhiên.
Xảy ra biến cố!
Một giọng nói khác truyền đến: "Lý Thanh Liên, ông khoe mẽ đến trên đầu của đồ nhi tôi?"
"Ông đây cho ông mặt mũi này sao? Hả?"
Lại một người nữa đến?
Thân thể ai nấy run lên!
Đồng thời quay đầu.
Một lão già chậm rãi đi vào Thiên Quân Lâu, trong miệng ngậm một cây xì gà.
Trên người mặc bộ âu phục thời Trung cổ, không hề hòa hợp với tất cả mọi người ở đây!
Nhả ra một vòng khói!
Toàn thân Diệp Bắc Minh run lên: "Giáo Phụ sư phụ? Tại sao người lại ở chỗ này?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Một chân của Diệp Bắc Minh như bị không khí ngăn cản, không thể đạp xuống nổi! Vèo! Chu Huyền bị một nguồn sức mạnh mang đi, vững vàng đứng lên. Ngay sau đó, một âm thanh văng vẳng vang lên: "Người trẻ tuổi, đệ tử của tôi mà cậu cũng muốn giết sao?" Giọng nói lo lắng của tháp Càn Khôn Trấn Ngục truyền đến: "Nhóc, chạy mau!" Long Đế cũng tỉnh lại từ bên trong tượng đài định hình linh hồn: "Nhóc, nguy hiểm! Mẹ nó, lão già này đã chạm đến cảnh giới năm đó của tôi!" "Vực Vương, đây là một Vực Vương!" "Cao hơn Thánh Cảnh mấy cảnh giới lớn, đù!" Trong tích tắc này. Diệp Bắc Minh cảm giác mình lập tức bị khóa chặt, làm anh không có cả tư cách chạy trốn! Đám người Mộ Thiên Thiên, Bát Vương gia, Diệp Chính Đức sợ hãi nhìn lão già này. Lạnh lẽo! Vô tình! Tĩnh lặng! Như thể có khả năng quyết định sống chết của bọn họ trong chớp mắt! Một giây sau. Một lão già chậm rãi đi từ ngoài Thiên Quân Lâu vào: "Chu Huyền, lần này trở về cùng ta còn không nỗ lực tu luyện?" "Lần sau lại để người khác dẫm lên đầu, con đi chết luôn đi!" Lão già không hề bận tâm đến mặt mũi! Khuôn mặt Chu Huyền kìm nén đến đỏ bừng, cúi đầu: "Sư phụ, con xin lỗi!" Tạch! Ánh mắt của lão giả khóa chặt Diệp Bắc Minh: "Cậu, quỳ xuống, tự sát đi!" Một câu. Khiến người đối diện không hề dâng lên suy nghĩ phản kháng! Tháp Càn Khôn Trấn Ngục điên cuồng vận chuyển: "Nhóc, sau đó tôi sẽ dốc toàn lực bùng nổ, dẫn cậu rời khỏi nơi này! Về sau tôi có thể sẽ bị hao tổn, sẽ ngủ say một khoảng thời gian..." Bỗng nhiên. Xảy ra biến cố! Một giọng nói khác truyền đến: "Lý Thanh Liên, ông khoe mẽ đến trên đầu của đồ nhi tôi?" "Ông đây cho ông mặt mũi này sao? Hả?" Lại một người nữa đến? Thân thể ai nấy run lên! Đồng thời quay đầu.Một lão già chậm rãi đi vào Thiên Quân Lâu, trong miệng ngậm một cây xì gà. Trên người mặc bộ âu phục thời Trung cổ, không hề hòa hợp với tất cả mọi người ở đây! Nhả ra một vòng khói! Toàn thân Diệp Bắc Minh run lên: "Giáo Phụ sư phụ? Tại sao người lại ở chỗ này?"