Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1773: "Ông đây nào có nhiều thời gian lảm nhảm như vậy?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Đồ nhi, con tiếp tục, sư phụ ủng hộ con!"   "Ta muốn xem xem, tên già này có dám ra tay hay không!"   Lý Thanh Liên trầm mặt: "Lão già, đừng cho rằng tôi sợ ông!"   Giáo Phụ nhếch miệng cười, nhả ra một vòng khói: "Ông có sợ tôi hay không không sao cả, tôi vẫn còn 98 anh em, nếu không để tôi gọi bọn họ qua đây cùng nhau luyện tập?"   ...   ..   Lý Thanh Liên lạnh lão nhìn Giáo Phụ: "Xem như ông lợi hại!"   "Đồ nhi, chúng ta đi!"   Nói xong, Lý Thanh Liên dẫn theo Chu Huyền, muốn rời đi.   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Ông có thể đi, nhưng Chu Huyền, để lại!"   "Anh ta... nói cái gì?"   Mộ Thiên Thiên không nhịn được mà nhìn sang, trái tim tạm dừng một giây!   ...   Anh ta điên rồi sao?   Sư phụ Chu Huyền đang ở đây đấy!   Lý Thanh Liên này thực lực kinh khủng đến dọa người!   Hoàng triều Đại Chu tuyệt đối không có cường giả đáng sợ như vậy!   Diệp Bắc Minh còn có lá gan bảo Chu Huyền ở lại?   Tạch!   Đám hoàng thất quý tộc như Bát Vương gia đồng loạt nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, sắc mặt không ngừng thay đổi.   "Cậu nói cái gì?"   Lý Thanh Liên cũng sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn Diệp Bắc Minh.   Chợt.   Khuôn mặt Lý Thanh Liên trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo như truyền ra từ trong hầm băng: "Diệp Bắc Minh, cậu coi lão phu là không tồn tại sao?"   "Nếu tôi muốn dẫn đồ nhi của tôi đi, cậu có thể làm gì?"   Hơi thở uy h**p đánh úp lại!   Giáo Phụ quát lên một tiếng lớn: "Cút mẹ ông đi, đồ nhi của tôi đang nói chuyện, Lý Thanh Liên ông là cái thá gì?"   Một giây sau.   Ầm ầm!   Tất cả mọi người ở đấy đều cảm nhận được một cỗ uy áp ngập trời nghiền ép xuống!   Như là núi Thái Sơn đè nặng.  Tại hiện trường, chỉ có Diệp Bắc Minh, Lý Thanh Liên, Chu Huyền, Mộ Thiên Thiên, đám Diệp Chính Đức còn đứng.   Những người khác đều bị dọa đến nằm sấp xuống!   Ngay cả Bát Vương gia cũng nằm rạp trên mặt đất như chó chết, không thể động đậy.   Sắc mặt Bát Vương gia vô cùng hoảng sợ!   Trên trán Lý Thanh Liên nổi gân xanh: "Giáo Phụ, ông thật sự muốn đánh nhau?"   "Ông đây nào có nhiều thời gian lảm nhảm như vậy?"  

 "Đồ nhi, con tiếp tục, sư phụ ủng hộ con!"  

 

"Ta muốn xem xem, tên già này có dám ra tay hay không!"  

 

Lý Thanh Liên trầm mặt: "Lão già, đừng cho rằng tôi sợ ông!"  

 

Giáo Phụ nhếch miệng cười, nhả ra một vòng khói: "Ông có sợ tôi hay không không sao cả, tôi vẫn còn 98 anh em, nếu không để tôi gọi bọn họ qua đây cùng nhau luyện tập?"  

 

...  

 

..  

 

Lý Thanh Liên lạnh lão nhìn Giáo Phụ: "Xem như ông lợi hại!"  

 

"Đồ nhi, chúng ta đi!"  

 

Nói xong, Lý Thanh Liên dẫn theo Chu Huyền, muốn rời đi.  

 

Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Ông có thể đi, nhưng Chu Huyền, để lại!"  

 

"Anh ta... nói cái gì?"  

 

Mộ Thiên Thiên không nhịn được mà nhìn sang, trái tim tạm dừng một giây!  

 

...  

 

Anh ta điên rồi sao?  

 

Sư phụ Chu Huyền đang ở đây đấy!  

 

Lý Thanh Liên này thực lực kinh khủng đến dọa người!  

 

Hoàng triều Đại Chu tuyệt đối không có cường giả đáng sợ như vậy!  

 

Diệp Bắc Minh còn có lá gan bảo Chu Huyền ở lại?  

 

Tạch!  

 

Đám hoàng thất quý tộc như Bát Vương gia đồng loạt nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, sắc mặt không ngừng thay đổi.  

 

"Cậu nói cái gì?"  

 

Lý Thanh Liên cũng sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Chợt.  

 

Khuôn mặt Lý Thanh Liên trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo như truyền ra từ trong hầm băng: "Diệp Bắc Minh, cậu coi lão phu là không tồn tại sao?"  

 

"Nếu tôi muốn dẫn đồ nhi của tôi đi, cậu có thể làm gì?"  

 

Hơi thở uy h**p đánh úp lại!  

 

Giáo Phụ quát lên một tiếng lớn: "Cút mẹ ông đi, đồ nhi của tôi đang nói chuyện, Lý Thanh Liên ông là cái thá gì?"  

 

Một giây sau.  

 

Ầm ầm!  

 

Tất cả mọi người ở đấy đều cảm nhận được một cỗ uy áp ngập trời nghiền ép xuống!  

 

Như là núi Thái Sơn đè nặng.  

Tại hiện trường, chỉ có Diệp Bắc Minh, Lý Thanh Liên, Chu Huyền, Mộ Thiên Thiên, đám Diệp Chính Đức còn đứng.  

 

Những người khác đều bị dọa đến nằm sấp xuống!  

 

Ngay cả Bát Vương gia cũng nằm rạp trên mặt đất như chó chết, không thể động đậy.  

 

Sắc mặt Bát Vương gia vô cùng hoảng sợ!  

 

Trên trán Lý Thanh Liên nổi gân xanh: "Giáo Phụ, ông thật sự muốn đánh nhau?"  

 

"Ông đây nào có nhiều thời gian lảm nhảm như vậy?"  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  "Đồ nhi, con tiếp tục, sư phụ ủng hộ con!"   "Ta muốn xem xem, tên già này có dám ra tay hay không!"   Lý Thanh Liên trầm mặt: "Lão già, đừng cho rằng tôi sợ ông!"   Giáo Phụ nhếch miệng cười, nhả ra một vòng khói: "Ông có sợ tôi hay không không sao cả, tôi vẫn còn 98 anh em, nếu không để tôi gọi bọn họ qua đây cùng nhau luyện tập?"   ...   ..   Lý Thanh Liên lạnh lão nhìn Giáo Phụ: "Xem như ông lợi hại!"   "Đồ nhi, chúng ta đi!"   Nói xong, Lý Thanh Liên dẫn theo Chu Huyền, muốn rời đi.   Diệp Bắc Minh lạnh nhạt lên tiếng: "Ông có thể đi, nhưng Chu Huyền, để lại!"   "Anh ta... nói cái gì?"   Mộ Thiên Thiên không nhịn được mà nhìn sang, trái tim tạm dừng một giây!   ...   Anh ta điên rồi sao?   Sư phụ Chu Huyền đang ở đây đấy!   Lý Thanh Liên này thực lực kinh khủng đến dọa người!   Hoàng triều Đại Chu tuyệt đối không có cường giả đáng sợ như vậy!   Diệp Bắc Minh còn có lá gan bảo Chu Huyền ở lại?   Tạch!   Đám hoàng thất quý tộc như Bát Vương gia đồng loạt nhìn chằm chằm Diệp Bắc Minh, sắc mặt không ngừng thay đổi.   "Cậu nói cái gì?"   Lý Thanh Liên cũng sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn Diệp Bắc Minh.   Chợt.   Khuôn mặt Lý Thanh Liên trầm xuống, giọng nói lạnh lẽo như truyền ra từ trong hầm băng: "Diệp Bắc Minh, cậu coi lão phu là không tồn tại sao?"   "Nếu tôi muốn dẫn đồ nhi của tôi đi, cậu có thể làm gì?"   Hơi thở uy h**p đánh úp lại!   Giáo Phụ quát lên một tiếng lớn: "Cút mẹ ông đi, đồ nhi của tôi đang nói chuyện, Lý Thanh Liên ông là cái thá gì?"   Một giây sau.   Ầm ầm!   Tất cả mọi người ở đấy đều cảm nhận được một cỗ uy áp ngập trời nghiền ép xuống!   Như là núi Thái Sơn đè nặng.  Tại hiện trường, chỉ có Diệp Bắc Minh, Lý Thanh Liên, Chu Huyền, Mộ Thiên Thiên, đám Diệp Chính Đức còn đứng.   Những người khác đều bị dọa đến nằm sấp xuống!   Ngay cả Bát Vương gia cũng nằm rạp trên mặt đất như chó chết, không thể động đậy.   Sắc mặt Bát Vương gia vô cùng hoảng sợ!   Trên trán Lý Thanh Liên nổi gân xanh: "Giáo Phụ, ông thật sự muốn đánh nhau?"   "Ông đây nào có nhiều thời gian lảm nhảm như vậy?"  

Chương 1773: "Ông đây nào có nhiều thời gian lảm nhảm như vậy?"