Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1881: Sau mệnh lệnh của Chu Lễ.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Những đứa con trai ăn mặc xa hoa cười chế nhạo. Vương gia nhỏ Chu Lễ cầm một tách trà lên, nhẹ nhàng uống một ngụm. Diệp Chính Đức và những người khác cầm binh khí lao ra khỏi vương phủ. Chu Lễ vừa đặt tách trà xuống đã lạnh lùng đưa ra chỉ thị: "Đại Chu có luật, bất kỳ kẻ nào cũng không được cầm vũ khí ra đường". "Ai vi phạm, giết không tha!" "Giết!" Sau mệnh lệnh của Chu Lễ. Một đội quân hùng hậu gồm vô số cung tiễn thủ xuất hiện tràn lan trên mặt đường. Soạt soạt soạt! Cơn mưa tên rậm rạp bắn tới. Đúng lúc này. Một người khẽ quát: "Tiểu đội Sát Thần, hành động đi!" "Rõ, thưa ngài!" Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Mấy chục người trong đám đông giật miếng vải đen che mặt xuống, xông vào đám cung tiễn thủ kia với con dao găm sắc bén trên tay. "Á!" Một loạt tiếng la hét thảm thiết truyền đến. Những người xung quanh đều trông vô cùng bàng hoàng, không một ai ngờ rằng biến cố này sẽ xảy ra. Chỉ có vương gia nhỏ Chu Lễ là nhếch mép: "Ồ, hóa ra có kẻ nấp trong bóng tối à?" "Ông Từ, giết chúng cho chúng tôi!" "Rõ, thưa vương giả nhỏ!" Một ông lão đứng sau Chu Lễ khẽ chắp tay.Trong tiểu đội Sát Thần, Vạn Lăng Phong vừa nhìn thấy lão già kia thì quát lớn: "Lui về phòng thủ!" Vù! Vù! Vù! Tiểu đội Sát Thần nhận được lệnh cấm trong phút chót. Đồng loạt trở về trước cổng phủ đệ của Ám Dạ Vương. Ông Từ chắp hai tay sau lưng, liếc mắt nhìn những người xung quanh một cách khinh thường: "Đúng là lũ tép riu, dám..." Ầm!
Những đứa con trai ăn mặc xa hoa cười chế nhạo.
Vương gia nhỏ Chu Lễ cầm một tách trà lên, nhẹ nhàng uống một ngụm.
Diệp Chính Đức và những người khác cầm binh khí lao ra khỏi vương phủ.
Chu Lễ vừa đặt tách trà xuống đã lạnh lùng đưa ra chỉ thị: "Đại Chu có luật, bất kỳ kẻ nào cũng không được cầm vũ khí ra đường".
"Ai vi phạm, giết không tha!"
"Giết!"
Sau mệnh lệnh của Chu Lễ.
Một đội quân hùng hậu gồm vô số cung tiễn thủ xuất hiện tràn lan trên mặt đường.
Soạt soạt soạt!
Cơn mưa tên rậm rạp bắn tới.
Đúng lúc này.
Một người khẽ quát: "Tiểu đội Sát Thần, hành động đi!"
"Rõ, thưa ngài!"
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Mấy chục người trong đám đông giật miếng vải đen che mặt xuống, xông vào đám cung tiễn thủ kia với con dao găm sắc bén trên tay.
"Á!"
Một loạt tiếng la hét thảm thiết truyền đến.
Những người xung quanh đều trông vô cùng bàng hoàng, không một ai ngờ rằng biến cố này sẽ xảy ra.
Chỉ có vương gia nhỏ Chu Lễ là nhếch mép: "Ồ, hóa ra có kẻ nấp trong bóng tối à?"
"Ông Từ, giết chúng cho chúng tôi!"
"Rõ, thưa vương giả nhỏ!"
Một ông lão đứng sau Chu Lễ khẽ chắp tay.
Trong tiểu đội Sát Thần, Vạn Lăng Phong vừa nhìn thấy lão già kia thì quát lớn: "Lui về phòng thủ!"
Vù! Vù! Vù!
Tiểu đội Sát Thần nhận được lệnh cấm trong phút chót.
Đồng loạt trở về trước cổng phủ đệ của Ám Dạ Vương.
Ông Từ chắp hai tay sau lưng, liếc mắt nhìn những người xung quanh một cách khinh thường: "Đúng là lũ tép riu, dám..."
Ầm!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Những đứa con trai ăn mặc xa hoa cười chế nhạo. Vương gia nhỏ Chu Lễ cầm một tách trà lên, nhẹ nhàng uống một ngụm. Diệp Chính Đức và những người khác cầm binh khí lao ra khỏi vương phủ. Chu Lễ vừa đặt tách trà xuống đã lạnh lùng đưa ra chỉ thị: "Đại Chu có luật, bất kỳ kẻ nào cũng không được cầm vũ khí ra đường". "Ai vi phạm, giết không tha!" "Giết!" Sau mệnh lệnh của Chu Lễ. Một đội quân hùng hậu gồm vô số cung tiễn thủ xuất hiện tràn lan trên mặt đường. Soạt soạt soạt! Cơn mưa tên rậm rạp bắn tới. Đúng lúc này. Một người khẽ quát: "Tiểu đội Sát Thần, hành động đi!" "Rõ, thưa ngài!" Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Mấy chục người trong đám đông giật miếng vải đen che mặt xuống, xông vào đám cung tiễn thủ kia với con dao găm sắc bén trên tay. "Á!" Một loạt tiếng la hét thảm thiết truyền đến. Những người xung quanh đều trông vô cùng bàng hoàng, không một ai ngờ rằng biến cố này sẽ xảy ra. Chỉ có vương gia nhỏ Chu Lễ là nhếch mép: "Ồ, hóa ra có kẻ nấp trong bóng tối à?" "Ông Từ, giết chúng cho chúng tôi!" "Rõ, thưa vương giả nhỏ!" Một ông lão đứng sau Chu Lễ khẽ chắp tay.Trong tiểu đội Sát Thần, Vạn Lăng Phong vừa nhìn thấy lão già kia thì quát lớn: "Lui về phòng thủ!" Vù! Vù! Vù! Tiểu đội Sát Thần nhận được lệnh cấm trong phút chót. Đồng loạt trở về trước cổng phủ đệ của Ám Dạ Vương. Ông Từ chắp hai tay sau lưng, liếc mắt nhìn những người xung quanh một cách khinh thường: "Đúng là lũ tép riu, dám..." Ầm!