Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1882: "Vương gia nhỏ!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Máu bắn tung tóe khắp nơi!   Thi thể của ông Từ bị đạp thẳng thừng xuống đất.   Cả khu vực bên ngoài phủ Ám Dạ Vương chìm vào khoảng lặng chết chóc, dường như đến cả thời gian cũng bị đóng băng.   "Cái gì thế?"   "Mày!"   Ánh mắt của đám người trẻ tuổi ăn mặc toàn những bộ đồ đắt tiền kia đầy hoảng hốt.   Tách trà mà Chu Lễ đang cầm cũng hơi lung lay làm nước trà nóng hổi rơi ra, rơi xuống đùi.   Chu Lễ bàng hoàng đứng lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng kia: "Anh là ai?"   Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người nọ, Vạn Lăng Phong không dám chậm trễ một giây phút nào, quỳ xuống ngay: "Vạn Lăng Phong xin bái kiến chủ nhân".   "Tiểu đội Sát Thần xin bái kiến chủ nhân".   Mấy chục thiếu niên mang mặt nạ đồng loạt quỳ xuống.   Diệp Chính Đức mừng rỡ nhìn về phía đó: "Vương thượng, ngài về rồi!"   Diệp Thanh Dương là người đầu tiên chạy ùa tới: "Cháu ngoại ơi, bà mẹ nó, cuối cùng cháu cũng về rồi!"   "Làm thịt bọn ngu ngốc này cho cậu! Trời đất ơi, mẹ kiếp, tức chết đi được!"   Diệp Nam Thiên quở trách: "Thanh Dương, bớt nói tục lại cho bố!"   Diệp Bắc Minh thì khẽ mỉm cười: "Cậu nói đúng mà ông ngoại".   "Lũ ngu ngốc này đều đáng chết cả!"   Con ngươi Chu Lễ co rút: "Anh là Diệp Bắc Minh đúng không?"   Vù!   Một bóng đen xẹt qua.   Ngay sau đó.   Chu Lễ hoảng hốt nhận ra mình đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ.  "Vương gia nhỏ!"   "Diệp Bắc Minh, mày có biết mày đang làm gì không đấy?"   "Đây là con của Bát vương gia, vương gia nhỏ đấy, mày dám động vào cậu ấy ư?"   Cả cậu Trịnh, cậu Vương đều hoảng sợ thét lên.   Chu Lễ bị giơ lên giữa không trung, bị bóp cổ nên khó thở cực kỳ.   Chu Lễ sắp hóa điên tới nơi: "Anh... Thả tôi ra!"   

 Máu bắn tung tóe khắp nơi!  

 

Thi thể của ông Từ bị đạp thẳng thừng xuống đất.  

 

Cả khu vực bên ngoài phủ Ám Dạ Vương chìm vào khoảng lặng chết chóc, dường như đến cả thời gian cũng bị đóng băng.  

 

"Cái gì thế?"  

 

"Mày!"  

 

Ánh mắt của đám người trẻ tuổi ăn mặc toàn những bộ đồ đắt tiền kia đầy hoảng hốt.  

 

Tách trà mà Chu Lễ đang cầm cũng hơi lung lay làm nước trà nóng hổi rơi ra, rơi xuống đùi.  

 

Chu Lễ bàng hoàng đứng lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng kia: "Anh là ai?"  

 

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người nọ, Vạn Lăng Phong không dám chậm trễ một giây phút nào, quỳ xuống ngay: "Vạn Lăng Phong xin bái kiến chủ nhân".  

 

"Tiểu đội Sát Thần xin bái kiến chủ nhân".  

 

Mấy chục thiếu niên mang mặt nạ đồng loạt quỳ xuống.  

 

Diệp Chính Đức mừng rỡ nhìn về phía đó: "Vương thượng, ngài về rồi!"  

 

Diệp Thanh Dương là người đầu tiên chạy ùa tới: "Cháu ngoại ơi, bà mẹ nó, cuối cùng cháu cũng về rồi!"  

 

"Làm thịt bọn ngu ngốc này cho cậu! Trời đất ơi, mẹ kiếp, tức chết đi được!"  

 

Diệp Nam Thiên quở trách: "Thanh Dương, bớt nói tục lại cho bố!"  

 

Diệp Bắc Minh thì khẽ mỉm cười: "Cậu nói đúng mà ông ngoại".  

 

"Lũ ngu ngốc này đều đáng chết cả!"  

 

Con ngươi Chu Lễ co rút: "Anh là Diệp Bắc Minh đúng không?"  

 

Vù!  

 

Một bóng đen xẹt qua.  

 

Ngay sau đó.  

 

Chu Lễ hoảng hốt nhận ra mình đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ.  

"Vương gia nhỏ!"  

 

"Diệp Bắc Minh, mày có biết mày đang làm gì không đấy?"  

 

"Đây là con của Bát vương gia, vương gia nhỏ đấy, mày dám động vào cậu ấy ư?"  

 

Cả cậu Trịnh, cậu Vương đều hoảng sợ thét lên.  

 

Chu Lễ bị giơ lên giữa không trung, bị bóp cổ nên khó thở cực kỳ.  

 

Chu Lễ sắp hóa điên tới nơi: "Anh... Thả tôi ra!"  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Máu bắn tung tóe khắp nơi!   Thi thể của ông Từ bị đạp thẳng thừng xuống đất.   Cả khu vực bên ngoài phủ Ám Dạ Vương chìm vào khoảng lặng chết chóc, dường như đến cả thời gian cũng bị đóng băng.   "Cái gì thế?"   "Mày!"   Ánh mắt của đám người trẻ tuổi ăn mặc toàn những bộ đồ đắt tiền kia đầy hoảng hốt.   Tách trà mà Chu Lễ đang cầm cũng hơi lung lay làm nước trà nóng hổi rơi ra, rơi xuống đùi.   Chu Lễ bàng hoàng đứng lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng kia: "Anh là ai?"   Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người nọ, Vạn Lăng Phong không dám chậm trễ một giây phút nào, quỳ xuống ngay: "Vạn Lăng Phong xin bái kiến chủ nhân".   "Tiểu đội Sát Thần xin bái kiến chủ nhân".   Mấy chục thiếu niên mang mặt nạ đồng loạt quỳ xuống.   Diệp Chính Đức mừng rỡ nhìn về phía đó: "Vương thượng, ngài về rồi!"   Diệp Thanh Dương là người đầu tiên chạy ùa tới: "Cháu ngoại ơi, bà mẹ nó, cuối cùng cháu cũng về rồi!"   "Làm thịt bọn ngu ngốc này cho cậu! Trời đất ơi, mẹ kiếp, tức chết đi được!"   Diệp Nam Thiên quở trách: "Thanh Dương, bớt nói tục lại cho bố!"   Diệp Bắc Minh thì khẽ mỉm cười: "Cậu nói đúng mà ông ngoại".   "Lũ ngu ngốc này đều đáng chết cả!"   Con ngươi Chu Lễ co rút: "Anh là Diệp Bắc Minh đúng không?"   Vù!   Một bóng đen xẹt qua.   Ngay sau đó.   Chu Lễ hoảng hốt nhận ra mình đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ.  "Vương gia nhỏ!"   "Diệp Bắc Minh, mày có biết mày đang làm gì không đấy?"   "Đây là con của Bát vương gia, vương gia nhỏ đấy, mày dám động vào cậu ấy ư?"   Cả cậu Trịnh, cậu Vương đều hoảng sợ thét lên.   Chu Lễ bị giơ lên giữa không trung, bị bóp cổ nên khó thở cực kỳ.   Chu Lễ sắp hóa điên tới nơi: "Anh... Thả tôi ra!"   

Chương 1882: "Vương gia nhỏ!"