Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1884: “Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhếch khóe miệng cười lạnh lùng: “Để các người chạy trước một lúc!”   Năm phút sau.   Xác chết ngổn ngang khắp nơi, máu chảy thành sông!   Chỉ cần là người của Chu Lễ đưa đến, tất cả bị chém chết!   Tổng cộng hơn ba ngàn đầu người, đồng loạt bày trước cổng lớn phủ Ám Dạ Vương.   Chất đống thành núi!   Diệp Bắc Minh chẳng thèm nói một câu, chỉ đứng bên cạnh đầu người.   Chỉ khí thế kh*ng b* đó khiến tất cả mọi người khiếp sợ!   “Suýt!”   Đám người vây xem hít khí lạnh, tê dại da đầu.   “Bát vương gia và con trai của các lão Trịnh mà hắn cũng dám giết?”   “Đây là Ám Dạ Vương cứng rắn đầy ý chí thế hệ mới đó!”   “Ở Long Đô cũng dám giết người như vậy, dưới bầu trời này không còn ai nữa rồi!”   Rất nhiều người kinh sợ cúi đầu, không dám nhìn thẳng Diệp Bắc Minh!   Sợ đến tim đập mạnh thình thịch không ngừng!   Gần như nổ tung!   Đám lão binh như Diệp Chính Đức kích động quỳ xuống đất: “Thuộc hạ chúc mừng Ám Dạ Vương trở về!”   Diệp Bắc Minh giơ tay bảo họ đứng lên.   Rồi nhìn sang Vạn Lăng Phong: “Lăng Phong, trong thời gian tôi không ở đây, ông đã điều tra được gì?”   Vạn Lăng Phong tiến lên một bước, quỳ một chân xuống: “Cậu chủ, danh sách những người truy giết nhà họ Diệp năm đó đều ở đây!”   “Sau khi tộc người của Ám Dạ Vương chạy khỏi hoàng triều Đại Chu, bọn họ phân chia sản nghiệp của Ám Dạ Vương!”     Diệp Bắc Minh nhận lấy danh sách xem một lượt.   “Tam vương gia, Chu Long Hổ!”   “Bát vương gia, Chu Long Đằng!”   “Nhà họ Đào ở Tích Xuyên!”   “Nhà họ Hoàng ở Long Hà!”   “Nhà họ Bao ở Thanh Điền Châu!”   “…”   Diệp Bắc Minh xem hết cả danh sách: “Đều là gia tộc hàng đầu của hoàng triều Đại Chu!”    Hai mươi mấy gia tộc.   Gần như chiếm một nửa quý tộc hoàng triều Đại Chu!   Diệp Bắc Minh gấp danh sách lại: “Mẹ, chuyện mà con hứa với mẹ, nhất định sẽ làm được”.   “Đám người này muốn tiêu diệt nhà họ Diệp, thì con sẽ tiêu diệt bọn họ!”   Soạt!   Lúc này.   Một bóng đen trong đám đông xông đến, quỳ một chân xuống đất: “Chủ nhân, đám người Bát vương gia Chu Long Đằng đã đến phủ đệ của Tam vương gia Chu Long Hổ, hôm nay hình như là đại thọ của Tam vương gia!”  Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng: “Trùng hợp vậy sao? Đỡ mất công tôi đi tìm từng người một”.   …   Đám người Chu Long Đằng xông thẳng một mạch đến đại điện của Tam vương phủ.   “Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi!”   Một đám quý tộc hàng đầu của Đại Chu đang chúc thọ Tam vương gia Chu Long Hổ.   Khách quý ngồi chật kín, vô cùng náo nhiệt!   

Diệp Bắc Minh nhếch khóe miệng cười lạnh lùng: “Để các người chạy trước một lúc!”  

 

Năm phút sau.  

 

Xác chết ngổn ngang khắp nơi, máu chảy thành sông!  

 

Chỉ cần là người của Chu Lễ đưa đến, tất cả bị chém chết!  

 

Tổng cộng hơn ba ngàn đầu người, đồng loạt bày trước cổng lớn phủ Ám Dạ Vương.  

 

Chất đống thành núi!  

 

Diệp Bắc Minh chẳng thèm nói một câu, chỉ đứng bên cạnh đầu người.  

 

Chỉ khí thế kh*ng b* đó khiến tất cả mọi người khiếp sợ!  

 

“Suýt!”  

 

Đám người vây xem hít khí lạnh, tê dại da đầu.  

 

“Bát vương gia và con trai của các lão Trịnh mà hắn cũng dám giết?”  

 

“Đây là Ám Dạ Vương cứng rắn đầy ý chí thế hệ mới đó!”  

 

“Ở Long Đô cũng dám giết người như vậy, dưới bầu trời này không còn ai nữa rồi!”  

 

Rất nhiều người kinh sợ cúi đầu, không dám nhìn thẳng Diệp Bắc Minh!  

 

Sợ đến tim đập mạnh thình thịch không ngừng!  

 

Gần như nổ tung!  

 

Đám lão binh như Diệp Chính Đức kích động quỳ xuống đất: “Thuộc hạ chúc mừng Ám Dạ Vương trở về!”  

 

Diệp Bắc Minh giơ tay bảo họ đứng lên.  

 

Rồi nhìn sang Vạn Lăng Phong: “Lăng Phong, trong thời gian tôi không ở đây, ông đã điều tra được gì?”  

 

Vạn Lăng Phong tiến lên một bước, quỳ một chân xuống: “Cậu chủ, danh sách những người truy giết nhà họ Diệp năm đó đều ở đây!”  

 

“Sau khi tộc người của Ám Dạ Vương chạy khỏi hoàng triều Đại Chu, bọn họ phân chia sản nghiệp của Ám Dạ Vương!”    

 

Diệp Bắc Minh nhận lấy danh sách xem một lượt.  

 

“Tam vương gia, Chu Long Hổ!”  

 

“Bát vương gia, Chu Long Đằng!”  

 

“Nhà họ Đào ở Tích Xuyên!”  

 

“Nhà họ Hoàng ở Long Hà!”  

 

“Nhà họ Bao ở Thanh Điền Châu!”  

 

“…”  

 

Diệp Bắc Minh xem hết cả danh sách: “Đều là gia tộc hàng đầu của hoàng triều Đại Chu!”   

 

Hai mươi mấy gia tộc.  

 

Gần như chiếm một nửa quý tộc hoàng triều Đại Chu!  

 

Diệp Bắc Minh gấp danh sách lại: “Mẹ, chuyện mà con hứa với mẹ, nhất định sẽ làm được”.  

 

“Đám người này muốn tiêu diệt nhà họ Diệp, thì con sẽ tiêu diệt bọn họ!”  

 

Soạt!  

 

Lúc này.  

 

Một bóng đen trong đám đông xông đến, quỳ một chân xuống đất: “Chủ nhân, đám người Bát vương gia Chu Long Đằng đã đến phủ đệ của Tam vương gia Chu Long Hổ, hôm nay hình như là đại thọ của Tam vương gia!”  

Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng: “Trùng hợp vậy sao? Đỡ mất công tôi đi tìm từng người một”.  

 

…  

 

Đám người Chu Long Đằng xông thẳng một mạch đến đại điện của Tam vương phủ.  

 

“Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi!”  

 

Một đám quý tộc hàng đầu của Đại Chu đang chúc thọ Tam vương gia Chu Long Hổ.  

 

Khách quý ngồi chật kín, vô cùng náo nhiệt!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệp Bắc Minh nhếch khóe miệng cười lạnh lùng: “Để các người chạy trước một lúc!”   Năm phút sau.   Xác chết ngổn ngang khắp nơi, máu chảy thành sông!   Chỉ cần là người của Chu Lễ đưa đến, tất cả bị chém chết!   Tổng cộng hơn ba ngàn đầu người, đồng loạt bày trước cổng lớn phủ Ám Dạ Vương.   Chất đống thành núi!   Diệp Bắc Minh chẳng thèm nói một câu, chỉ đứng bên cạnh đầu người.   Chỉ khí thế kh*ng b* đó khiến tất cả mọi người khiếp sợ!   “Suýt!”   Đám người vây xem hít khí lạnh, tê dại da đầu.   “Bát vương gia và con trai của các lão Trịnh mà hắn cũng dám giết?”   “Đây là Ám Dạ Vương cứng rắn đầy ý chí thế hệ mới đó!”   “Ở Long Đô cũng dám giết người như vậy, dưới bầu trời này không còn ai nữa rồi!”   Rất nhiều người kinh sợ cúi đầu, không dám nhìn thẳng Diệp Bắc Minh!   Sợ đến tim đập mạnh thình thịch không ngừng!   Gần như nổ tung!   Đám lão binh như Diệp Chính Đức kích động quỳ xuống đất: “Thuộc hạ chúc mừng Ám Dạ Vương trở về!”   Diệp Bắc Minh giơ tay bảo họ đứng lên.   Rồi nhìn sang Vạn Lăng Phong: “Lăng Phong, trong thời gian tôi không ở đây, ông đã điều tra được gì?”   Vạn Lăng Phong tiến lên một bước, quỳ một chân xuống: “Cậu chủ, danh sách những người truy giết nhà họ Diệp năm đó đều ở đây!”   “Sau khi tộc người của Ám Dạ Vương chạy khỏi hoàng triều Đại Chu, bọn họ phân chia sản nghiệp của Ám Dạ Vương!”     Diệp Bắc Minh nhận lấy danh sách xem một lượt.   “Tam vương gia, Chu Long Hổ!”   “Bát vương gia, Chu Long Đằng!”   “Nhà họ Đào ở Tích Xuyên!”   “Nhà họ Hoàng ở Long Hà!”   “Nhà họ Bao ở Thanh Điền Châu!”   “…”   Diệp Bắc Minh xem hết cả danh sách: “Đều là gia tộc hàng đầu của hoàng triều Đại Chu!”    Hai mươi mấy gia tộc.   Gần như chiếm một nửa quý tộc hoàng triều Đại Chu!   Diệp Bắc Minh gấp danh sách lại: “Mẹ, chuyện mà con hứa với mẹ, nhất định sẽ làm được”.   “Đám người này muốn tiêu diệt nhà họ Diệp, thì con sẽ tiêu diệt bọn họ!”   Soạt!   Lúc này.   Một bóng đen trong đám đông xông đến, quỳ một chân xuống đất: “Chủ nhân, đám người Bát vương gia Chu Long Đằng đã đến phủ đệ của Tam vương gia Chu Long Hổ, hôm nay hình như là đại thọ của Tam vương gia!”  Diệp Bắc Minh cười lạnh lùng: “Trùng hợp vậy sao? Đỡ mất công tôi đi tìm từng người một”.   …   Đám người Chu Long Đằng xông thẳng một mạch đến đại điện của Tam vương phủ.   “Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi!”   Một đám quý tộc hàng đầu của Đại Chu đang chúc thọ Tam vương gia Chu Long Hổ.   Khách quý ngồi chật kín, vô cùng náo nhiệt!   

Chương 1884: “Tam ca, xảy ra chuyện lớn rồi!”