Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1883: "Con trai tôi!"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Thấy Diệp Bắc Minh đột nhiên xuất hiện, ai nấy đều thấy khó tin.   "Là cậu ta!"   "Tại sao cậu ta lại quay về chứ?"   Khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh bóp cổ Chu Lễ, bọn họ càng sợ tới mức suýt chút nữa đã cắn đứt lưỡi của mình.   Ngài Vương nuốt nước miếng cái ực, cười trừ: "Có lẽ Diệp Bắc Minh không dám giết vương gia út đâu".   Cùng lúc đó.   Diệp Bắc Minh mạnh bạo bóp nát cổ Chu Lễ.   "Ôi!"   Những kẻ đứng sau Bát vương gia không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu.   Bát vương gia đau đớn gào thét: "Con trai!"   Ngoài phủ Ám Dạ Vương.   Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng.   Người nào người nấy cũng run như cầy sấy, sởn cả gai ốc.   Đó là tên phá phách chuyên gây họa cả Long Đô!   Là đứa con trai út được Bát vương gia cưng chiều nhất cơ mà, không ngờ Chu Lễ đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ chết rồi!   "Vương gia nhỏ!"   "Không!"   Bọn người cậu Trịnh, cậu Vương vô cùng bàng hoàng, trông chúng như thể sắp suy sụp đến nơi.   Diệp Bắc Minh nở nụ cười lạnh tanh: "Nếu chúng mày đã nuối tiếc cậu ta như vậy thì đi cùng cậu ta đi!"   Anh ném thi thể Chu Lễ về phía đó, xác Chu Lễ bỗng dưng nổ tung.   Trong chốc lát, mười mấy tên ăn chơi sa đọa biến thành một bãi sương máu.   "Á!"   "Đừng mà!"   "Con trai tôi!"   Cả các già Trịnh, ngài Vương lẫn ngài Lưu đều chết điếng.   Ngay giây kế tiếp.   

 Thấy Diệp Bắc Minh đột nhiên xuất hiện, ai nấy đều thấy khó tin.  

 

"Là cậu ta!"  

 

"Tại sao cậu ta lại quay về chứ?"  

 

Khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh bóp cổ Chu Lễ, bọn họ càng sợ tới mức suýt chút nữa đã cắn đứt lưỡi của mình.  

 

Ngài Vương nuốt nước miếng cái ực, cười trừ: "Có lẽ Diệp Bắc Minh không dám giết vương gia út đâu".  

 

Cùng lúc đó.  

 

Diệp Bắc Minh mạnh bạo bóp nát cổ Chu Lễ.  

 

"Ôi!"  

 

Những kẻ đứng sau Bát vương gia không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu.  

 

Bát vương gia đau đớn gào thét: "Con trai!"  

 

Ngoài phủ Ám Dạ Vương.  

 

Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng.  

 

Người nào người nấy cũng run như cầy sấy, sởn cả gai ốc.  

 

Đó là tên phá phách chuyên gây họa cả Long Đô!  

 

Là đứa con trai út được Bát vương gia cưng chiều nhất cơ mà, không ngờ Chu Lễ đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ chết rồi!  

 

"Vương gia nhỏ!"  

 

"Không!"  

 

Bọn người cậu Trịnh, cậu Vương vô cùng bàng hoàng, trông chúng như thể sắp suy sụp đến nơi.  

 

Diệp Bắc Minh nở nụ cười lạnh tanh: "Nếu chúng mày đã nuối tiếc cậu ta như vậy thì đi cùng cậu ta đi!"  

 

Anh ném thi thể Chu Lễ về phía đó, xác Chu Lễ bỗng dưng nổ tung.  

 

Trong chốc lát, mười mấy tên ăn chơi sa đọa biến thành một bãi sương máu.  

 

"Á!"  

 

"Đừng mà!"  

 

"Con trai tôi!"  

 

Cả các già Trịnh, ngài Vương lẫn ngài Lưu đều chết điếng.  

 

Ngay giây kế tiếp.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Thấy Diệp Bắc Minh đột nhiên xuất hiện, ai nấy đều thấy khó tin.   "Là cậu ta!"   "Tại sao cậu ta lại quay về chứ?"   Khi nhìn thấy Diệp Bắc Minh bóp cổ Chu Lễ, bọn họ càng sợ tới mức suýt chút nữa đã cắn đứt lưỡi của mình.   Ngài Vương nuốt nước miếng cái ực, cười trừ: "Có lẽ Diệp Bắc Minh không dám giết vương gia út đâu".   Cùng lúc đó.   Diệp Bắc Minh mạnh bạo bóp nát cổ Chu Lễ.   "Ôi!"   Những kẻ đứng sau Bát vương gia không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu.   Bát vương gia đau đớn gào thét: "Con trai!"   Ngoài phủ Ám Dạ Vương.   Tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng.   Người nào người nấy cũng run như cầy sấy, sởn cả gai ốc.   Đó là tên phá phách chuyên gây họa cả Long Đô!   Là đứa con trai út được Bát vương gia cưng chiều nhất cơ mà, không ngờ Chu Lễ đã bị Diệp Bắc Minh bóp cổ chết rồi!   "Vương gia nhỏ!"   "Không!"   Bọn người cậu Trịnh, cậu Vương vô cùng bàng hoàng, trông chúng như thể sắp suy sụp đến nơi.   Diệp Bắc Minh nở nụ cười lạnh tanh: "Nếu chúng mày đã nuối tiếc cậu ta như vậy thì đi cùng cậu ta đi!"   Anh ném thi thể Chu Lễ về phía đó, xác Chu Lễ bỗng dưng nổ tung.   Trong chốc lát, mười mấy tên ăn chơi sa đọa biến thành một bãi sương máu.   "Á!"   "Đừng mà!"   "Con trai tôi!"   Cả các già Trịnh, ngài Vương lẫn ngài Lưu đều chết điếng.   Ngay giây kế tiếp.   

Chương 1883: "Con trai tôi!"