Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 1946: “Cô đừng không biết tốt xấu!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chặn cô ta lại!”   Bà lão quyết đoán hạ lệnh.   Mấy cô gái nhanh chóng tiến lên, ngăn Hạ Nhược Tuyết lại.   Hạ Nhược Tuyết cảnh giác nhìn mấy người: “Các người là ai? Tôi không quen biết các người!”   Một cô gái trong đó khẽ cười: “Cô gái, sư phụ của chúng tôi rất có hứng với cô!”   “Sư phụ?”   Hạ Nhược Tuyết cau mày.   Bà lão chậm rãi đi đến, ngắm nhìn Hạ Nhược Tuyết từ trên xuống dưới.   Đột nhiên ra tay, tóm chặt cổ tay của Hạ Nhược Tuyết!   “Bà!”   Hạ Nhược Tuyết phát hiện không thể phán kháng, sức mạnh của bà lão trực tiếp áp chế chặt cô ấy: “Tiền bối, tôi không quen biết các người, chỉ là tình cờ gặp các người, không thù không oán!”   “Nếu có chỗ nào đắc tội, tôi tạ lỗi với bà!”   Bà lão mỉm cười: “Cô bé, đừng sợ”.   “Tôi là Diệt Tuyệt Thượng Nhân, Thái thượng trưởng lão Thần Kiếm Môn!”   Đám người vây quanh xem nghe thấy ba chữ ‘Thần Kiếm Môn’, tất cả đều kinh hãi.   “Thần Kiếm Môn?”   “Bà lão này còn là Thái thượng trưởng lão của Thần Kiếm Môn, trời ơi, lai lịch lớn như vậy ư?”   Rất nhiều võ giả lùi lại mấy bước theo bản năng.   Thần Kiếm Môn là một trong tông môn hàng đầu nhất của Đại Lục Chân Võ!   Chỉ thấp hơn nửa cái đầu so với gia tộc thượng cổ!   Hạ Nhược Tuyết lắc đầu: “Tiền bối, tôi không biết Thần Kiếm Môn gì hết, xin bà cho tôi đi!”   Diệt Tuyệt Thượng Nhân không quan tâm đến lời của Hạ Nhược Tuyết: “Không biết Thần Kiếm Môn cũng không sao, theo tôi về   Thần Kiếm Môn bái sư đi!”   Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết biến sắc: “Không được!”   Nói xong, cô ấy giằng khỏi tay của bà lão!  Diệt Tuyệt Thượng Nhân sầm mặt: “Cô từ chối tôi?”   Mấy cô gái lạnh lùng nhìn qua: “Cô đừng không biết tốt xấu!”   “Sư phụ nhìn trúng cô là cái phúc mấy đời của cô, cô còn dám từ chối?”   “Biết điều thì mau chóng quỳ xuống bái sư, theo chúng tôi về Thần Kiếm Môn!”   “Sau này cô sẽ biết, hôm nay mình may mắn đến thế nào!”   Mấy cô gái cất giọng cao cao tại thượng.   

“Chặn cô ta lại!”  

 

Bà lão quyết đoán hạ lệnh.  

 

Mấy cô gái nhanh chóng tiến lên, ngăn Hạ Nhược Tuyết lại.  

 

Hạ Nhược Tuyết cảnh giác nhìn mấy người: “Các người là ai? Tôi không quen biết các người!”  

 

Một cô gái trong đó khẽ cười: “Cô gái, sư phụ của chúng tôi rất có hứng với cô!”  

 

“Sư phụ?”  

 

Hạ Nhược Tuyết cau mày.  

 

Bà lão chậm rãi đi đến, ngắm nhìn Hạ Nhược Tuyết từ trên xuống dưới.  

 

Đột nhiên ra tay, tóm chặt cổ tay của Hạ Nhược Tuyết!  

 

“Bà!”  

 

Hạ Nhược Tuyết phát hiện không thể phán kháng, sức mạnh của bà lão trực tiếp áp chế chặt cô ấy: “Tiền bối, tôi không quen biết các người, chỉ là tình cờ gặp các người, không thù không oán!”  

 

“Nếu có chỗ nào đắc tội, tôi tạ lỗi với bà!”  

 

Bà lão mỉm cười: “Cô bé, đừng sợ”.  

 

“Tôi là Diệt Tuyệt Thượng Nhân, Thái thượng trưởng lão Thần Kiếm Môn!”  

 

Đám người vây quanh xem nghe thấy ba chữ ‘Thần Kiếm Môn’, tất cả đều kinh hãi.  

 

“Thần Kiếm Môn?”  

 

“Bà lão này còn là Thái thượng trưởng lão của Thần Kiếm Môn, trời ơi, lai lịch lớn như vậy ư?”  

 

Rất nhiều võ giả lùi lại mấy bước theo bản năng.  

 

Thần Kiếm Môn là một trong tông môn hàng đầu nhất của Đại Lục Chân Võ!  

 

Chỉ thấp hơn nửa cái đầu so với gia tộc thượng cổ!  

 

Hạ Nhược Tuyết lắc đầu: “Tiền bối, tôi không biết Thần Kiếm Môn gì hết, xin bà cho tôi đi!”  

 

Diệt Tuyệt Thượng Nhân không quan tâm đến lời của Hạ Nhược Tuyết: “Không biết Thần Kiếm Môn cũng không sao, theo tôi về   Thần Kiếm Môn bái sư đi!”  

 

Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết biến sắc: “Không được!”  

 

Nói xong, cô ấy giằng khỏi tay của bà lão!  

Diệt Tuyệt Thượng Nhân sầm mặt: “Cô từ chối tôi?”  

 

Mấy cô gái lạnh lùng nhìn qua: “Cô đừng không biết tốt xấu!”  

 

“Sư phụ nhìn trúng cô là cái phúc mấy đời của cô, cô còn dám từ chối?”  

 

“Biết điều thì mau chóng quỳ xuống bái sư, theo chúng tôi về Thần Kiếm Môn!”  

 

“Sau này cô sẽ biết, hôm nay mình may mắn đến thế nào!”  

 

Mấy cô gái cất giọng cao cao tại thượng.  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… “Chặn cô ta lại!”   Bà lão quyết đoán hạ lệnh.   Mấy cô gái nhanh chóng tiến lên, ngăn Hạ Nhược Tuyết lại.   Hạ Nhược Tuyết cảnh giác nhìn mấy người: “Các người là ai? Tôi không quen biết các người!”   Một cô gái trong đó khẽ cười: “Cô gái, sư phụ của chúng tôi rất có hứng với cô!”   “Sư phụ?”   Hạ Nhược Tuyết cau mày.   Bà lão chậm rãi đi đến, ngắm nhìn Hạ Nhược Tuyết từ trên xuống dưới.   Đột nhiên ra tay, tóm chặt cổ tay của Hạ Nhược Tuyết!   “Bà!”   Hạ Nhược Tuyết phát hiện không thể phán kháng, sức mạnh của bà lão trực tiếp áp chế chặt cô ấy: “Tiền bối, tôi không quen biết các người, chỉ là tình cờ gặp các người, không thù không oán!”   “Nếu có chỗ nào đắc tội, tôi tạ lỗi với bà!”   Bà lão mỉm cười: “Cô bé, đừng sợ”.   “Tôi là Diệt Tuyệt Thượng Nhân, Thái thượng trưởng lão Thần Kiếm Môn!”   Đám người vây quanh xem nghe thấy ba chữ ‘Thần Kiếm Môn’, tất cả đều kinh hãi.   “Thần Kiếm Môn?”   “Bà lão này còn là Thái thượng trưởng lão của Thần Kiếm Môn, trời ơi, lai lịch lớn như vậy ư?”   Rất nhiều võ giả lùi lại mấy bước theo bản năng.   Thần Kiếm Môn là một trong tông môn hàng đầu nhất của Đại Lục Chân Võ!   Chỉ thấp hơn nửa cái đầu so với gia tộc thượng cổ!   Hạ Nhược Tuyết lắc đầu: “Tiền bối, tôi không biết Thần Kiếm Môn gì hết, xin bà cho tôi đi!”   Diệt Tuyệt Thượng Nhân không quan tâm đến lời của Hạ Nhược Tuyết: “Không biết Thần Kiếm Môn cũng không sao, theo tôi về   Thần Kiếm Môn bái sư đi!”   Vẻ mặt Hạ Nhược Tuyết biến sắc: “Không được!”   Nói xong, cô ấy giằng khỏi tay của bà lão!  Diệt Tuyệt Thượng Nhân sầm mặt: “Cô từ chối tôi?”   Mấy cô gái lạnh lùng nhìn qua: “Cô đừng không biết tốt xấu!”   “Sư phụ nhìn trúng cô là cái phúc mấy đời của cô, cô còn dám từ chối?”   “Biết điều thì mau chóng quỳ xuống bái sư, theo chúng tôi về Thần Kiếm Môn!”   “Sau này cô sẽ biết, hôm nay mình may mắn đến thế nào!”   Mấy cô gái cất giọng cao cao tại thượng.   

Chương 1946: “Cô đừng không biết tốt xấu!”