Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 1947: “Hắn chính là Diệp cuồng nhân sao?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệt Tuyệt Thượng Nhân cất giọng lạnh như băng: “Đưa đi!” “Vâng, sư phụ!” Mấy cô gái tiến lên. Hạ Nhược Tuyết muốn phản kháng, nhưng trực tiếp bị khống chế. Hạ Nhược Tuyết tuyệt vọng: “Không… đừng!” “Tiền bối, cầu xin bà đừng đưa tôi đi, tôi phải về Côn Luân Hư!” “Tôi phải về Côn Luân Hư!” “Nếu tôi không về Côn Luân Hư thông báo cho Bắc Minh, Tôn Thiến sẽ gặp nguy hiểm!” “Tiền bối, cầu xin bà đấy!” Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ! Côn Luân Hư cái gì, Bắc Minh Tôn Thiến cái gì!” “Bắt đầu từ bây giờ, cô ngoan ngoãn theo tôi học võ đi!” “Cô có được thể Kiếm Tâm hoàn hảo trời sinh, tu luyện kiếm đạo sẽ tiến bộ cực nhanh!” “Bắt đầu từ bây giờ, quỹ đạo cuộc đời cô sẽ thay đổi, sau này người thân bạn bè của cô đều không thể với cao tới cô!” “Quên hết đám chó đám mèo đó đi!” “Không… đừng!” Hạ Nhược Tuyết cắn răng, phản kháng kịch liệt. Cô ấy điên cuồng giãy dụa, cắn một cái lên cổ tay của cô gái bắt cô ấy. “Đau chết mất!” Cô gái bị cắn tức giận quát một tiếng: “Đê tiện, cô dám cắn tôi? Muốn chết hả!” Đang định ra tay. Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng quát lên: “Cô dám làm cô ta bị thương, tôi cho cô chết!” Cô gái bị cắn kinh hãi, vội vàng hạ bàn tay đang giơ lên. “Ô!” Hạ Nhược Tuyết kêu một tiếng, trực tiếp ngất xỉu, bị đám người đưa đi. … Khi Diệp Bắc Minh về đến Thanh Huyền Tông, trời đã sáng. Một vài đệ tử rèn luyện buổi sáng nhìn thấy Diệp Bắc Minh đi, liền nhường ra một lối đi theo bản năng. Đợi sau khi anh đi qua, mới dám cẩn thận nhỏ tiếng bàn tán. “Hắn chính là Diệp cuồng nhân sao?” “Diệp cuồng nhân? Ai vậy?” Có người hỏi. Các đệ tử khác không nhịn được nhìn qua: “Ngay cả Diệp cuồng nhân mà anh cũng không biết?” “Diệp cuồng nhân chính là Diệp Bắc Minh, ngày đầu tiên hắn đến Thanh Huyền Tông đã giết Ô Tử Tuấn!” “Ngay cả sát hạch nhập môn cũng không tham gia, đã được Thái thượng trưởng lão Lãnh Nguyệt trực tiếp thu nhận làm đệ tử!” “Hôm qua lại vì tâm trạng không tốt, trực tiếp phế Ô Lục và mười mấy đệ tử nội môn, phế bỏ hết võ công của bọn họ!”
Diệt Tuyệt Thượng Nhân cất giọng lạnh như băng: “Đưa đi!”
“Vâng, sư phụ!”
Mấy cô gái tiến lên.
Hạ Nhược Tuyết muốn phản kháng, nhưng trực tiếp bị khống chế.
Hạ Nhược Tuyết tuyệt vọng: “Không… đừng!”
“Tiền bối, cầu xin bà đừng đưa tôi đi, tôi phải về Côn Luân Hư!”
“Tôi phải về Côn Luân Hư!”
“Nếu tôi không về Côn Luân Hư thông báo cho Bắc Minh, Tôn Thiến sẽ gặp nguy hiểm!”
“Tiền bối, cầu xin bà đấy!”
Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ! Côn Luân Hư cái gì, Bắc Minh Tôn Thiến cái gì!”
“Bắt đầu từ bây giờ, cô ngoan ngoãn theo tôi học võ đi!”
“Cô có được thể Kiếm Tâm hoàn hảo trời sinh, tu luyện kiếm đạo sẽ tiến bộ cực nhanh!”
“Bắt đầu từ bây giờ, quỹ đạo cuộc đời cô sẽ thay đổi, sau này người thân bạn bè của cô đều không thể với cao tới cô!”
“Quên hết đám chó đám mèo đó đi!”
“Không… đừng!”
Hạ Nhược Tuyết cắn răng, phản kháng kịch liệt.
Cô ấy điên cuồng giãy dụa, cắn một cái lên cổ tay của cô gái bắt cô ấy.
“Đau chết mất!”
Cô gái bị cắn tức giận quát một tiếng: “Đê tiện, cô dám cắn tôi? Muốn chết hả!”
Đang định ra tay.
Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng quát lên: “Cô dám làm cô ta bị thương, tôi cho cô chết!”
Cô gái bị cắn kinh hãi, vội vàng hạ bàn tay đang giơ lên.
“Ô!”
Hạ Nhược Tuyết kêu một tiếng, trực tiếp ngất xỉu, bị đám người đưa đi.
…
Khi Diệp Bắc Minh về đến Thanh Huyền Tông, trời đã sáng.
Một vài đệ tử rèn luyện buổi sáng nhìn thấy Diệp Bắc Minh đi, liền nhường ra một lối đi theo bản năng.
Đợi sau khi anh đi qua, mới dám cẩn thận nhỏ tiếng bàn tán.
“Hắn chính là Diệp cuồng nhân sao?”
“Diệp cuồng nhân? Ai vậy?”
Có người hỏi.
Các đệ tử khác không nhịn được nhìn qua: “Ngay cả Diệp cuồng nhân mà anh cũng không biết?”
“Diệp cuồng nhân chính là Diệp Bắc Minh, ngày đầu tiên hắn đến Thanh Huyền Tông đã giết Ô Tử Tuấn!”
“Ngay cả sát hạch nhập môn cũng không tham gia, đã được Thái thượng trưởng lão Lãnh Nguyệt trực tiếp thu nhận làm đệ tử!”
“Hôm qua lại vì tâm trạng không tốt, trực tiếp phế Ô Lục và mười mấy đệ tử nội môn, phế bỏ hết võ công của bọn họ!”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Diệt Tuyệt Thượng Nhân cất giọng lạnh như băng: “Đưa đi!” “Vâng, sư phụ!” Mấy cô gái tiến lên. Hạ Nhược Tuyết muốn phản kháng, nhưng trực tiếp bị khống chế. Hạ Nhược Tuyết tuyệt vọng: “Không… đừng!” “Tiền bối, cầu xin bà đừng đưa tôi đi, tôi phải về Côn Luân Hư!” “Tôi phải về Côn Luân Hư!” “Nếu tôi không về Côn Luân Hư thông báo cho Bắc Minh, Tôn Thiến sẽ gặp nguy hiểm!” “Tiền bối, cầu xin bà đấy!” Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng hừ một tiếng: “Hừ! Côn Luân Hư cái gì, Bắc Minh Tôn Thiến cái gì!” “Bắt đầu từ bây giờ, cô ngoan ngoãn theo tôi học võ đi!” “Cô có được thể Kiếm Tâm hoàn hảo trời sinh, tu luyện kiếm đạo sẽ tiến bộ cực nhanh!” “Bắt đầu từ bây giờ, quỹ đạo cuộc đời cô sẽ thay đổi, sau này người thân bạn bè của cô đều không thể với cao tới cô!” “Quên hết đám chó đám mèo đó đi!” “Không… đừng!” Hạ Nhược Tuyết cắn răng, phản kháng kịch liệt. Cô ấy điên cuồng giãy dụa, cắn một cái lên cổ tay của cô gái bắt cô ấy. “Đau chết mất!” Cô gái bị cắn tức giận quát một tiếng: “Đê tiện, cô dám cắn tôi? Muốn chết hả!” Đang định ra tay. Diệt Tuyệt Thượng Nhân lạnh lùng quát lên: “Cô dám làm cô ta bị thương, tôi cho cô chết!” Cô gái bị cắn kinh hãi, vội vàng hạ bàn tay đang giơ lên. “Ô!” Hạ Nhược Tuyết kêu một tiếng, trực tiếp ngất xỉu, bị đám người đưa đi. … Khi Diệp Bắc Minh về đến Thanh Huyền Tông, trời đã sáng. Một vài đệ tử rèn luyện buổi sáng nhìn thấy Diệp Bắc Minh đi, liền nhường ra một lối đi theo bản năng. Đợi sau khi anh đi qua, mới dám cẩn thận nhỏ tiếng bàn tán. “Hắn chính là Diệp cuồng nhân sao?” “Diệp cuồng nhân? Ai vậy?” Có người hỏi. Các đệ tử khác không nhịn được nhìn qua: “Ngay cả Diệp cuồng nhân mà anh cũng không biết?” “Diệp cuồng nhân chính là Diệp Bắc Minh, ngày đầu tiên hắn đến Thanh Huyền Tông đã giết Ô Tử Tuấn!” “Ngay cả sát hạch nhập môn cũng không tham gia, đã được Thái thượng trưởng lão Lãnh Nguyệt trực tiếp thu nhận làm đệ tử!” “Hôm qua lại vì tâm trạng không tốt, trực tiếp phế Ô Lục và mười mấy đệ tử nội môn, phế bỏ hết võ công của bọn họ!”