Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2340: Không ngờ họ lại cúi đầu!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vội vàng giải thích: “Thế chắc trong này có hiểu lầm gì rồi, Ngụy trưởng lão, tôi nhất định sẽ cho ông một lời giải thích rõ ràng!” Diệp Bắc Minh trực tiếp lắc đầu: “Không, chẳng có hiểu lầm gì cả!” “Người là tôi giết, nếu bất kì ai trong số các người kéo dài thời gian của tôi nữa, thì giết không tha!” Anh gầm lên đầy giận dữ: “Tất cả cút hết cho tôi!” Hổ gầm long ngâm! Giọng nói vang vọng hữu lực, khiến màng nhĩ con người ta phát đau! Yên tĩnh! Trong nháy mắt, cả bến cảng đều im lặng đến lạ thường! Cổ Thông Thiên há miệng, giật mình đứng đó! La Vãn Vãn trực tiếp ngây người, há miệng: “Chị Nhan, anh ta điên rồi ư?” “Lại dám nói mình sẽ giết không tha người của cung Thương Khung?” Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Bắc Minh thật lâu: “Nếu cậu ta là người mà Tinh Cung tiên đoán, thì hành động đó cũng không có gì kì lạ!” Một giây sau, khắp nơi sôi trào. “Ha ha ha ha!” Ngụy Trường Không giận quá hóa cười, ngọn lửa giận suýt chút nữa khiến ông ta hôn mê: “Giết không tha! Hay cho câu giết không tha!” “Một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, lão phu muốn nhìn xem cậu giết chúng tôi không tha như thế nào!” Ngụy Trường Không đang muốn ra tay, Diệp Bắc Minh đã hành động trước. Ảnh thuấn! Nhanh chóng xuất hiện ngay trước mặt Ngụy Trường Không, kiếm Đoạn Long trong tay giơ lên, một kiếm chém xuống! Tốc độ rất nhanh! Đồng tử Ngụy Thương Khung co rụt lại! Muốn ra tay ngăn cản. Một giây sau đó, ông ta kinh ngạc phát hiện bản thân đã bị vây bởi một hơi thở kh*ng b*, như thể một loài sinh vật cực kỳ đáng sợ nào đó! Cơ thể run rẩy, căn bản không thể điều khiển được, không thể ra tay được! “Tiêu rồi…” Con ngươi Ngụy Trường Không co rụt lại thật mạnh, trong mắt là hình ảnh phản chiếu của kiếm Đoạn Long đang chém tới! Phụt! Một màu máu xuất hiện, đại trưởng lão cung Thương Khung, Ngụy Trường Không đã hóa thành mây máu! “Bây giờ, đã thấy được chưa?” “Còn ai muốn xem nữa không?” Bịch! Bịch! Bịch! Người cung Thương Khung sợ tới mức lùi về phía sau, vẻ mặt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh! “Cậu… Ranh con, cậu dám giết đại trưởng lão của cung Thương Khung ư?” Một ông lão giật mình nói. Diệp Bắc Minh trở tay chém một kiếm! Khoảnh khắc tiếng rồng ngâm vang vọng, ông lão vừa lên tiếng đã mất mạng! Soạt! Kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh chỉ vào người cung Thương Khung: “Cung Thương Khung còn muốn nói lời vô nghĩa gì nữa không?” “Không… Không còn nữa…” Người cung Thiên Khung đều cúi đầu xuống! Không ngờ họ lại cúi đầu! Nhan Như Ngọc trợn trừng hai mắt! La Vãn Vãn cũng há miệng, mặt đầy vẻ khó tin!
Vội vàng giải thích: “Thế chắc trong này có hiểu lầm gì rồi, Ngụy trưởng lão, tôi nhất định sẽ cho ông một lời giải thích rõ ràng!”
Diệp Bắc Minh trực tiếp lắc đầu: “Không, chẳng có hiểu lầm gì cả!”
“Người là tôi giết, nếu bất kì ai trong số các người kéo dài thời gian của tôi nữa, thì giết không tha!”
Anh gầm lên đầy giận dữ: “Tất cả cút hết cho tôi!”
Hổ gầm long ngâm!
Giọng nói vang vọng hữu lực, khiến màng nhĩ con người ta phát đau!
Yên tĩnh!
Trong nháy mắt, cả bến cảng đều im lặng đến lạ thường!
Cổ Thông Thiên há miệng, giật mình đứng đó!
La Vãn Vãn trực tiếp ngây người, há miệng: “Chị Nhan, anh ta điên rồi ư?”
“Lại dám nói mình sẽ giết không tha người của cung Thương Khung?”
Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Bắc Minh thật lâu: “Nếu cậu ta là người mà Tinh Cung tiên đoán, thì hành động đó cũng không có gì kì lạ!”
Một giây sau, khắp nơi sôi trào.
“Ha ha ha ha!”
Ngụy Trường Không giận quá hóa cười, ngọn lửa giận suýt chút nữa khiến ông ta hôn mê: “Giết không tha! Hay cho câu giết không tha!”
“Một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, lão phu muốn nhìn xem cậu giết chúng tôi không tha như thế nào!”
Ngụy Trường Không đang muốn ra tay, Diệp Bắc Minh đã hành động trước.
Ảnh thuấn!
Nhanh chóng xuất hiện ngay trước mặt Ngụy Trường Không, kiếm Đoạn Long trong tay giơ lên, một kiếm chém xuống!
Tốc độ rất nhanh!
Đồng tử Ngụy Thương Khung co rụt lại!
Muốn ra tay ngăn cản.
Một giây sau đó, ông ta kinh ngạc phát hiện bản thân đã bị vây bởi một hơi thở kh*ng b*, như thể một loài sinh vật cực kỳ đáng sợ nào đó!
Cơ thể run rẩy, căn bản không thể điều khiển được, không thể ra tay được!
“Tiêu rồi…”
Con ngươi Ngụy Trường Không co rụt lại thật mạnh, trong mắt là hình ảnh phản chiếu của kiếm Đoạn Long đang chém tới!
Phụt!
Một màu máu xuất hiện, đại trưởng lão cung Thương Khung, Ngụy Trường Không đã hóa thành mây máu!
“Bây giờ, đã thấy được chưa?”
“Còn ai muốn xem nữa không?”
Bịch! Bịch! Bịch!
Người cung Thương Khung sợ tới mức lùi về phía sau, vẻ mặt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh!
“Cậu… Ranh con, cậu dám giết đại trưởng lão của cung Thương Khung ư?”
Một ông lão giật mình nói.
Diệp Bắc Minh trở tay chém một kiếm!
Khoảnh khắc tiếng rồng ngâm vang vọng, ông lão vừa lên tiếng đã mất mạng!
Soạt!
Kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh chỉ vào người cung Thương Khung: “Cung Thương Khung còn muốn nói lời vô nghĩa gì nữa không?”
“Không… Không còn nữa…”
Người cung Thiên Khung đều cúi đầu xuống!
Không ngờ họ lại cúi đầu!
Nhan Như Ngọc trợn trừng hai mắt!
La Vãn Vãn cũng há miệng, mặt đầy vẻ khó tin!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vội vàng giải thích: “Thế chắc trong này có hiểu lầm gì rồi, Ngụy trưởng lão, tôi nhất định sẽ cho ông một lời giải thích rõ ràng!” Diệp Bắc Minh trực tiếp lắc đầu: “Không, chẳng có hiểu lầm gì cả!” “Người là tôi giết, nếu bất kì ai trong số các người kéo dài thời gian của tôi nữa, thì giết không tha!” Anh gầm lên đầy giận dữ: “Tất cả cút hết cho tôi!” Hổ gầm long ngâm! Giọng nói vang vọng hữu lực, khiến màng nhĩ con người ta phát đau! Yên tĩnh! Trong nháy mắt, cả bến cảng đều im lặng đến lạ thường! Cổ Thông Thiên há miệng, giật mình đứng đó! La Vãn Vãn trực tiếp ngây người, há miệng: “Chị Nhan, anh ta điên rồi ư?” “Lại dám nói mình sẽ giết không tha người của cung Thương Khung?” Nhan Như Ngọc nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Bắc Minh thật lâu: “Nếu cậu ta là người mà Tinh Cung tiên đoán, thì hành động đó cũng không có gì kì lạ!” Một giây sau, khắp nơi sôi trào. “Ha ha ha ha!” Ngụy Trường Không giận quá hóa cười, ngọn lửa giận suýt chút nữa khiến ông ta hôn mê: “Giết không tha! Hay cho câu giết không tha!” “Một thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, lão phu muốn nhìn xem cậu giết chúng tôi không tha như thế nào!” Ngụy Trường Không đang muốn ra tay, Diệp Bắc Minh đã hành động trước. Ảnh thuấn! Nhanh chóng xuất hiện ngay trước mặt Ngụy Trường Không, kiếm Đoạn Long trong tay giơ lên, một kiếm chém xuống! Tốc độ rất nhanh! Đồng tử Ngụy Thương Khung co rụt lại! Muốn ra tay ngăn cản. Một giây sau đó, ông ta kinh ngạc phát hiện bản thân đã bị vây bởi một hơi thở kh*ng b*, như thể một loài sinh vật cực kỳ đáng sợ nào đó! Cơ thể run rẩy, căn bản không thể điều khiển được, không thể ra tay được! “Tiêu rồi…” Con ngươi Ngụy Trường Không co rụt lại thật mạnh, trong mắt là hình ảnh phản chiếu của kiếm Đoạn Long đang chém tới! Phụt! Một màu máu xuất hiện, đại trưởng lão cung Thương Khung, Ngụy Trường Không đã hóa thành mây máu! “Bây giờ, đã thấy được chưa?” “Còn ai muốn xem nữa không?” Bịch! Bịch! Bịch! Người cung Thương Khung sợ tới mức lùi về phía sau, vẻ mặt kiêng dè nhìn Diệp Bắc Minh! “Cậu… Ranh con, cậu dám giết đại trưởng lão của cung Thương Khung ư?” Một ông lão giật mình nói. Diệp Bắc Minh trở tay chém một kiếm! Khoảnh khắc tiếng rồng ngâm vang vọng, ông lão vừa lên tiếng đã mất mạng! Soạt! Kiếm Đoạn Long trong tay Diệp Bắc Minh chỉ vào người cung Thương Khung: “Cung Thương Khung còn muốn nói lời vô nghĩa gì nữa không?” “Không… Không còn nữa…” Người cung Thiên Khung đều cúi đầu xuống! Không ngờ họ lại cúi đầu! Nhan Như Ngọc trợn trừng hai mắt! La Vãn Vãn cũng há miệng, mặt đầy vẻ khó tin!