Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2341: Một đám mây máu nổ tung!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không còn gì nữa thì cút đi cho tôi!”   Đám võ giả ở đây đều nhìn sang người bên cạnh mình, tim cũng sắp nổ tung!   “Thanh niên đó là ai thế?”   “Lại dám ngông cuồng như vậy?”   “Đó là cung Thương Khung đấy! Sao nó dám?”   Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.   Cung Thương Khung xám mặt rời đi!   Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh trở lại trước mặt đám Cự Kình Bang: “Chưa nói xong, tiếp tục nói đi!”   Một đám trưởng lão Cự Kình Bang sợ tới mức quỳ xuống: “Đại nhân, chúng tôi đến hơi trễ”.   “Tình hình cụ thể tôi cũng đã nói cho cậu biết rồi”.   “Chuyện trước đó nữa thì chỉ có Ngũ Phi biết!”   “Đúng đúng đúng, Ngũ Phi đến sớm hơn chúng tôi!”   Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Ngũ Phi?”   “Nó!”   Người Cự Kình Bang chỉ về phía Ngũ Phi đang nằm dưới đất với gương mặt xám như tro tàn.   Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Bắc Minh đảo qua.   Ngũ Phi sợ tới mức cả người run run: “Đại nhân, tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa”.   “Tôi với hai cô gái đó không có ân oán gì, thậm chí tôi còn muốn mời họ đến Cự Kình Bang làm khách nữa mà!”   “Anh ta nói dối!”   Đột nhiên, giọng một cô gái vang lên.   Ngũ Phi sợ tới mức sắc mặt trở nên dữ tợn: “Trần Huân Nhi, nếu mày dám đặt điều nói bậy, bố mày giết hết cả nhà mày!”   “Má nó! Má nó! Câm miệng, má nó mày câm miệng cho tao…”   Ngũ Phi sợ phát điên lên được!   Trần Huân Nhi cắn răng, cơ thể mềm mại run run.   Diệp Bắc Minh lạnh lùng liếc sang Ngũ Phi, gã ta nuốt nửa câu sau xuống.   Diệp Bắc Minh nhìn về phía Trần Huân Nhi: “Xảy ra chuyện gì, nói!”   Trần Huân Nhi lên tiếng: “Khi đó hai chị ấy đang trôi trên biển, là thuyền của chúng tôi cứu họ lên bờ”.   “Thuyền của chúng tôi vừa cập cảng, thì Ngũ Phi đã dẫn người tới ức h**p bố tôi”.   “Chị Nhược Giai và chị Tôn Thiến không thể nhìn nổi nên ra tay giúp chúng tôi một phen”.   “Còn lấy ra đan dược chữa thương, nhưng Ngũ Phi lại khăng khăng nói hai chị ấy trộm đan dược của Cự Kình Bang, còn muốn bắt họ về…”   Diệp Bắc Minh nhìn sang Ngũ Phi với ánh mắt lạnh như băng!   Thuật sưu hồn!   Tất cả đều hiện lên ngay trước mắt.  “Mày dám gạt tao?”   Kiếm Đoạn Long trong tay không hề do dự chém tới!   Ngũ Phi há miệng: “Không… Được…”   Phụt!   Một đám mây máu nổ tung!   Diệp Bắc Minh không hề dừng tay, bỗng nhiên xuất hiện giữa đám Cự Kình Bang!   

Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không còn gì nữa thì cút đi cho tôi!”  

 

Đám võ giả ở đây đều nhìn sang người bên cạnh mình, tim cũng sắp nổ tung!  

 

“Thanh niên đó là ai thế?”  

 

“Lại dám ngông cuồng như vậy?”  

 

“Đó là cung Thương Khung đấy! Sao nó dám?”  

 

Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.  

 

Cung Thương Khung xám mặt rời đi!  

 

Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh trở lại trước mặt đám Cự Kình Bang: “Chưa nói xong, tiếp tục nói đi!”  

 

Một đám trưởng lão Cự Kình Bang sợ tới mức quỳ xuống: “Đại nhân, chúng tôi đến hơi trễ”.  

 

“Tình hình cụ thể tôi cũng đã nói cho cậu biết rồi”.  

 

“Chuyện trước đó nữa thì chỉ có Ngũ Phi biết!”  

 

“Đúng đúng đúng, Ngũ Phi đến sớm hơn chúng tôi!”  

 

Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Ngũ Phi?”  

 

“Nó!”  

 

Người Cự Kình Bang chỉ về phía Ngũ Phi đang nằm dưới đất với gương mặt xám như tro tàn.  

 

Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Bắc Minh đảo qua.  

 

Ngũ Phi sợ tới mức cả người run run: “Đại nhân, tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa”.  

 

“Tôi với hai cô gái đó không có ân oán gì, thậm chí tôi còn muốn mời họ đến Cự Kình Bang làm khách nữa mà!”  

 

“Anh ta nói dối!”  

 

Đột nhiên, giọng một cô gái vang lên.  

 

Ngũ Phi sợ tới mức sắc mặt trở nên dữ tợn: “Trần Huân Nhi, nếu mày dám đặt điều nói bậy, bố mày giết hết cả nhà mày!”  

 

“Má nó! Má nó! Câm miệng, má nó mày câm miệng cho tao…”  

 

Ngũ Phi sợ phát điên lên được!  

 

Trần Huân Nhi cắn răng, cơ thể mềm mại run run.  

 

Diệp Bắc Minh lạnh lùng liếc sang Ngũ Phi, gã ta nuốt nửa câu sau xuống.  

 

Diệp Bắc Minh nhìn về phía Trần Huân Nhi: “Xảy ra chuyện gì, nói!”  

 

Trần Huân Nhi lên tiếng: “Khi đó hai chị ấy đang trôi trên biển, là thuyền của chúng tôi cứu họ lên bờ”.  

 

“Thuyền của chúng tôi vừa cập cảng, thì Ngũ Phi đã dẫn người tới ức h**p bố tôi”.  

 

“Chị Nhược Giai và chị Tôn Thiến không thể nhìn nổi nên ra tay giúp chúng tôi một phen”.  

 

“Còn lấy ra đan dược chữa thương, nhưng Ngũ Phi lại khăng khăng nói hai chị ấy trộm đan dược của Cự Kình Bang, còn muốn bắt họ về…”  

 

Diệp Bắc Minh nhìn sang Ngũ Phi với ánh mắt lạnh như băng!  

 

Thuật sưu hồn!  

 

Tất cả đều hiện lên ngay trước mắt.  

“Mày dám gạt tao?”  

 

Kiếm Đoạn Long trong tay không hề do dự chém tới!  

 

Ngũ Phi há miệng: “Không… Được…”  

 

Phụt!  

 

Một đám mây máu nổ tung!  

 

Diệp Bắc Minh không hề dừng tay, bỗng nhiên xuất hiện giữa đám Cự Kình Bang!  

 

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Giọng Diệp Bắc Minh lạnh như băng: “Không còn gì nữa thì cút đi cho tôi!”   Đám võ giả ở đây đều nhìn sang người bên cạnh mình, tim cũng sắp nổ tung!   “Thanh niên đó là ai thế?”   “Lại dám ngông cuồng như vậy?”   “Đó là cung Thương Khung đấy! Sao nó dám?”   Trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người.   Cung Thương Khung xám mặt rời đi!   Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh trở lại trước mặt đám Cự Kình Bang: “Chưa nói xong, tiếp tục nói đi!”   Một đám trưởng lão Cự Kình Bang sợ tới mức quỳ xuống: “Đại nhân, chúng tôi đến hơi trễ”.   “Tình hình cụ thể tôi cũng đã nói cho cậu biết rồi”.   “Chuyện trước đó nữa thì chỉ có Ngũ Phi biết!”   “Đúng đúng đúng, Ngũ Phi đến sớm hơn chúng tôi!”   Diệp Bắc Minh nhíu mày: “Ngũ Phi?”   “Nó!”   Người Cự Kình Bang chỉ về phía Ngũ Phi đang nằm dưới đất với gương mặt xám như tro tàn.   Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Bắc Minh đảo qua.   Ngũ Phi sợ tới mức cả người run run: “Đại nhân, tôi cũng không biết là chuyện gì xảy ra nữa”.   “Tôi với hai cô gái đó không có ân oán gì, thậm chí tôi còn muốn mời họ đến Cự Kình Bang làm khách nữa mà!”   “Anh ta nói dối!”   Đột nhiên, giọng một cô gái vang lên.   Ngũ Phi sợ tới mức sắc mặt trở nên dữ tợn: “Trần Huân Nhi, nếu mày dám đặt điều nói bậy, bố mày giết hết cả nhà mày!”   “Má nó! Má nó! Câm miệng, má nó mày câm miệng cho tao…”   Ngũ Phi sợ phát điên lên được!   Trần Huân Nhi cắn răng, cơ thể mềm mại run run.   Diệp Bắc Minh lạnh lùng liếc sang Ngũ Phi, gã ta nuốt nửa câu sau xuống.   Diệp Bắc Minh nhìn về phía Trần Huân Nhi: “Xảy ra chuyện gì, nói!”   Trần Huân Nhi lên tiếng: “Khi đó hai chị ấy đang trôi trên biển, là thuyền của chúng tôi cứu họ lên bờ”.   “Thuyền của chúng tôi vừa cập cảng, thì Ngũ Phi đã dẫn người tới ức h**p bố tôi”.   “Chị Nhược Giai và chị Tôn Thiến không thể nhìn nổi nên ra tay giúp chúng tôi một phen”.   “Còn lấy ra đan dược chữa thương, nhưng Ngũ Phi lại khăng khăng nói hai chị ấy trộm đan dược của Cự Kình Bang, còn muốn bắt họ về…”   Diệp Bắc Minh nhìn sang Ngũ Phi với ánh mắt lạnh như băng!   Thuật sưu hồn!   Tất cả đều hiện lên ngay trước mắt.  “Mày dám gạt tao?”   Kiếm Đoạn Long trong tay không hề do dự chém tới!   Ngũ Phi há miệng: “Không… Được…”   Phụt!   Một đám mây máu nổ tung!   Diệp Bắc Minh không hề dừng tay, bỗng nhiên xuất hiện giữa đám Cự Kình Bang!   

Chương 2341: Một đám mây máu nổ tung!