Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2345: Anh nhớ ra rồi!

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh cũng vô cùng kích động, đôi mắt hơi đỏ lên: "Tốt quá rồi, các em không có việc gì!"   "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với các em vậy? Sao lại đến Đại Lục Thượng Cổ?"   Chu Nhược Giai và Tôn Thiến liếc nhìn nhau.   Cùng kể ra những việc đã trải qua trong mấy tháng nay.   Diệp Bắc Minh không thể tưởng tượng nổi: "Anh cũng đoán là mẹ đã ra tay cứu các em!"   "Á!"   Đột nhiên, Chu Nhược Giai hét lên: "Bắc Minh, dì Lam gặp nguy hiểm!"   "Lúc bọn em ở bên trong sơn cốc, đột nhiên có một đám lão giả xông vào, vì cứu chúng em nên dì Lam đã mở cửa truyền tống".   "Chính dì... chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!"Tôn Thiến bắt lấy cổ tay Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, làm sao bây giờ?"   Đôi mắt Diệp Bắc Minh đông lại: "Mẹ anh tạm thời sẽ không có nguy hiểm, thứ những người kia muốn hẳn là anh và con của anh!"   Tôn Thiến cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình.   Chu Nhược Giai nhướng mày: "Bắc Minh, anh định làm gì?"   Diệp Bắc Minh cảm nhận được hơi thở trong bụng Tôn Thiến, ngưng trọng đáp: "Một mình anh đi Đại Lục Thượng Cổ, Nhược Giai, em ở lại đây chăm sóc cho Tôn Thiến!"   ....   "Lúc ở Thanh Huyền Tông, anh từng cảm giác hơi thở và tính toán thời gian, cũng sắp được mười tháng rồi".   "Tôn Thiến sắp sinh sao?"   Khuôn mặt Tôn Thiến đỏ lên: "Bắc Minh, Ngân La cô nương nói, vẫn chưa tới thời điểm Tiểu Thần Thần ra đời đâu".   "Xảy ra chuyện gì vậy?"   Diệp Bắc Minh chần chờ hỏi lại: "Lần đầu tiên của chúng ta... ừm, chẳng phải đã qua gần mười tháng sao?"   Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, nhân loại và Ma tộc không giống nhau".   "Nhân loại mang thai, sinh nở trong vòng mười tháng hoàn toàn không thành vấn đề".   "Nhưng Ma tộc cần hấp thụ đầy đủ năng lượng mới có thể sinh ra, nếu không đủ năng lượng, thai nhi sẽ cảm thấy ở lại trong bụng mẹ an toàn hơn!"   "Cậu chủ nhỏ muốn ra ngoài cần phải hấp thu đủ năng lượng!"   "Trước đó Tôn cô nương bị đau bụng là bởi vì cậu chủ nhỏ đói bụng, tạo thành thai động mà thôi".   Nghe xong Ngân La giải thích, Diệp Bắc Minh ngây người.   Còn có cách nói này?   Chẳng lẽ lúc trước anh sinh ra cũng cần năng lượng?   Đột nhiên.   Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn!   Anh nhớ ra rồi!  Sau khi mẹ trở về Long Quốc, mẹ từng sưu tầm dược liệu khắp nơi!   Tất cả cũng là để chuẩn bị cho anh sinh ra!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh hơi cay cay, anh khoát tay, một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm xuất hiện trong tay: "Thiến Nhi, đây là Huyết Sâm mười ngàn năm sư phụ để lại cho anh!"   "Huyết Sâm mười ngàn năm? Cái này quá quý giá", Tôn Thiến vội vàng lắc đầu.   Diệp Bắc Minh nghiêm mặt: "Không có gì quan trọng bằng em và con".   "Bắc Minh..."  

 Diệp Bắc Minh cũng vô cùng kích động, đôi mắt hơi đỏ lên: "Tốt quá rồi, các em không có việc gì!"  

 

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với các em vậy? Sao lại đến Đại Lục Thượng Cổ?"  

 

Chu Nhược Giai và Tôn Thiến liếc nhìn nhau.  

 

Cùng kể ra những việc đã trải qua trong mấy tháng nay.  

 

Diệp Bắc Minh không thể tưởng tượng nổi: "Anh cũng đoán là mẹ đã ra tay cứu các em!"  

 

"Á!"  

 

Đột nhiên, Chu Nhược Giai hét lên: "Bắc Minh, dì Lam gặp nguy hiểm!"  

 

"Lúc bọn em ở bên trong sơn cốc, đột nhiên có một đám lão giả xông vào, vì cứu chúng em nên dì Lam đã mở cửa truyền tống".  

 

"Chính dì... chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!"

Tôn Thiến bắt lấy cổ tay Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, làm sao bây giờ?"  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh đông lại: "Mẹ anh tạm thời sẽ không có nguy hiểm, thứ những người kia muốn hẳn là anh và con của anh!"  

 

Tôn Thiến cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình.  

 

Chu Nhược Giai nhướng mày: "Bắc Minh, anh định làm gì?"  

 

Diệp Bắc Minh cảm nhận được hơi thở trong bụng Tôn Thiến, ngưng trọng đáp: "Một mình anh đi Đại Lục Thượng Cổ, Nhược Giai, em ở lại đây chăm sóc cho Tôn Thiến!"  

 

....  

 

"Lúc ở Thanh Huyền Tông, anh từng cảm giác hơi thở và tính toán thời gian, cũng sắp được mười tháng rồi".  

 

"Tôn Thiến sắp sinh sao?"  

 

Khuôn mặt Tôn Thiến đỏ lên: "Bắc Minh, Ngân La cô nương nói, vẫn chưa tới thời điểm Tiểu Thần Thần ra đời đâu".  

 

"Xảy ra chuyện gì vậy?"  

 

Diệp Bắc Minh chần chờ hỏi lại: "Lần đầu tiên của chúng ta... ừm, chẳng phải đã qua gần mười tháng sao?"  

 

Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, nhân loại và Ma tộc không giống nhau".  

 

"Nhân loại mang thai, sinh nở trong vòng mười tháng hoàn toàn không thành vấn đề".  

 

"Nhưng Ma tộc cần hấp thụ đầy đủ năng lượng mới có thể sinh ra, nếu không đủ năng lượng, thai nhi sẽ cảm thấy ở lại trong bụng mẹ an toàn hơn!"  

 

"Cậu chủ nhỏ muốn ra ngoài cần phải hấp thu đủ năng lượng!"  

 

"Trước đó Tôn cô nương bị đau bụng là bởi vì cậu chủ nhỏ đói bụng, tạo thành thai động mà thôi".  

 

Nghe xong Ngân La giải thích, Diệp Bắc Minh ngây người.  

 

Còn có cách nói này?  

 

Chẳng lẽ lúc trước anh sinh ra cũng cần năng lượng?  

 

Đột nhiên.  

 

Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn!  

 

Anh nhớ ra rồi!  

Sau khi mẹ trở về Long Quốc, mẹ từng sưu tầm dược liệu khắp nơi!  

 

Tất cả cũng là để chuẩn bị cho anh sinh ra!  

 

Đôi mắt Diệp Bắc Minh hơi cay cay, anh khoát tay, một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm xuất hiện trong tay: "Thiến Nhi, đây là Huyết Sâm mười ngàn năm sư phụ để lại cho anh!"  

 

"Huyết Sâm mười ngàn năm? Cái này quá quý giá", Tôn Thiến vội vàng lắc đầu.  

 

Diệp Bắc Minh nghiêm mặt: "Không có gì quan trọng bằng em và con".  

 

"Bắc Minh..."  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Diệp Bắc Minh cũng vô cùng kích động, đôi mắt hơi đỏ lên: "Tốt quá rồi, các em không có việc gì!"   "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với các em vậy? Sao lại đến Đại Lục Thượng Cổ?"   Chu Nhược Giai và Tôn Thiến liếc nhìn nhau.   Cùng kể ra những việc đã trải qua trong mấy tháng nay.   Diệp Bắc Minh không thể tưởng tượng nổi: "Anh cũng đoán là mẹ đã ra tay cứu các em!"   "Á!"   Đột nhiên, Chu Nhược Giai hét lên: "Bắc Minh, dì Lam gặp nguy hiểm!"   "Lúc bọn em ở bên trong sơn cốc, đột nhiên có một đám lão giả xông vào, vì cứu chúng em nên dì Lam đã mở cửa truyền tống".   "Chính dì... chỉ sợ là lành ít dữ nhiều!"Tôn Thiến bắt lấy cổ tay Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, làm sao bây giờ?"   Đôi mắt Diệp Bắc Minh đông lại: "Mẹ anh tạm thời sẽ không có nguy hiểm, thứ những người kia muốn hẳn là anh và con của anh!"   Tôn Thiến cúi đầu nhìn thoáng qua bụng mình.   Chu Nhược Giai nhướng mày: "Bắc Minh, anh định làm gì?"   Diệp Bắc Minh cảm nhận được hơi thở trong bụng Tôn Thiến, ngưng trọng đáp: "Một mình anh đi Đại Lục Thượng Cổ, Nhược Giai, em ở lại đây chăm sóc cho Tôn Thiến!"   ....   "Lúc ở Thanh Huyền Tông, anh từng cảm giác hơi thở và tính toán thời gian, cũng sắp được mười tháng rồi".   "Tôn Thiến sắp sinh sao?"   Khuôn mặt Tôn Thiến đỏ lên: "Bắc Minh, Ngân La cô nương nói, vẫn chưa tới thời điểm Tiểu Thần Thần ra đời đâu".   "Xảy ra chuyện gì vậy?"   Diệp Bắc Minh chần chờ hỏi lại: "Lần đầu tiên của chúng ta... ừm, chẳng phải đã qua gần mười tháng sao?"   Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, nhân loại và Ma tộc không giống nhau".   "Nhân loại mang thai, sinh nở trong vòng mười tháng hoàn toàn không thành vấn đề".   "Nhưng Ma tộc cần hấp thụ đầy đủ năng lượng mới có thể sinh ra, nếu không đủ năng lượng, thai nhi sẽ cảm thấy ở lại trong bụng mẹ an toàn hơn!"   "Cậu chủ nhỏ muốn ra ngoài cần phải hấp thu đủ năng lượng!"   "Trước đó Tôn cô nương bị đau bụng là bởi vì cậu chủ nhỏ đói bụng, tạo thành thai động mà thôi".   Nghe xong Ngân La giải thích, Diệp Bắc Minh ngây người.   Còn có cách nói này?   Chẳng lẽ lúc trước anh sinh ra cũng cần năng lượng?   Đột nhiên.   Diệp Bắc Minh ngơ ngẩn!   Anh nhớ ra rồi!  Sau khi mẹ trở về Long Quốc, mẹ từng sưu tầm dược liệu khắp nơi!   Tất cả cũng là để chuẩn bị cho anh sinh ra!   Đôi mắt Diệp Bắc Minh hơi cay cay, anh khoát tay, một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm xuất hiện trong tay: "Thiến Nhi, đây là Huyết Sâm mười ngàn năm sư phụ để lại cho anh!"   "Huyết Sâm mười ngàn năm? Cái này quá quý giá", Tôn Thiến vội vàng lắc đầu.   Diệp Bắc Minh nghiêm mặt: "Không có gì quan trọng bằng em và con".   "Bắc Minh..."  

Chương 2345: Anh nhớ ra rồi!