Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2346: Vậy thì sợ cái rắm gì!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tôn Thiến không chần chừ nữa, coi Huyết Sâm mười ngàn năm như hoa quả, ăn sạch. Một giây sau, trên bụng cô chợt lóe lên ánh sáng đỏ rồi biến mất, toàn bộ bị thai nhi hấp thu. Khóe miệng Diệp Bắc Minh co quắp giật giật: "Này là xong rồi?" Một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm vô cùng quý giá. Nhưng ngay cả cái bọt nước cũng không nổi lên! Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, cái này chỉ như muối bỏ bể, cậu chủ nhỏ còn muốn ăn nhiều thứ..." Chưa nói xong một câu. Ngân La đột nhiên biến sắc! Cô ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời! "Ai?" Chợt. Ầm ầm! Bầu trời truyền đến một tiếng nổ rung trời. Một giây sau, nước biển sôi trào, hơn chục ngàn con ma thú xung quanh đảo đồng thời lao ra từ biển sau, con nào cũng vô cùng kiêng kỵ nhìn lên bầu trời. Một khe hở không gian trống rỗng xuất hiện, bên trong lộ ra một lối đi. Từ trong đó, có năm lão già đi ra. Ba người trong đó, một người lùn, một người mặt dài, còn có một người chột mắt! Đôi mắt Diệp Bắc Minh lập tức ứa máu, đỏ bừng! Dù nằm mơ anh cũng ghi nhớ mấy người kia. Đúng là bọn họ giết vào trong sơn cốc, khiến mẹ bị thương nặng rồi bắt bà ấy đi. Lão già lùn động động bả vai: "Tùy tiện thế mà cũng tìm được?" Lão già mặt dài nhìn chằm chằm: "Người phụ nữ mang thai kia ở nơi này!" "Ồ, Thanh niên này là... Diệp Bắc Minh?" Lão già chột mắt sững sờ, chợt cười to: "Ha ha ha! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, được đến lại chẳng phí công!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhanh chóng nhắc nhở: "Thần Đế! Năm người Thần Đế!" .... .... "Năm người Thần Đế, thật sự rất nể mặt tôi đó!" Diệp Bắc Minh không sợ chút nào, chiến ý trong con ngươi dâng trào. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Cậu đừng quá lo lắng, cảnh giới của bọn họ bị áp chế". "Cảnh giới bị áp chế? Chuyện gì xảy ra vậy?" Diệp Bắc Minh tò mò. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Võ giả ở thế giới cao cấp muốn đi đến thế giới cấp thấp thì cảnh giới không được vượt quá cảnh giới cao nhất của thế giới cấp thấp!" ... "Nếu như mạnh mẽ xâm nhập, bọn họ sẽ bị lực lượng của thế giới đè nát!" "Mặc dù là Thần Đế, nhưng sức mạnh bọn họ có thể phát huy ra nhiều lắm là mức cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong!" Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn chằm chằm năm người Thần Đế trên bầu trời, ánh mắt vừa điên cuồng vừa lạnh lẽo: "Cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong? Vậy thì sợ cái rắm gì!"
Tôn Thiến không chần chừ nữa, coi Huyết Sâm mười ngàn năm như hoa quả, ăn sạch.
Một giây sau, trên bụng cô chợt lóe lên ánh sáng đỏ rồi biến mất, toàn bộ bị thai nhi hấp thu.
Khóe miệng Diệp Bắc Minh co quắp giật giật: "Này là xong rồi?"
Một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm vô cùng quý giá.
Nhưng ngay cả cái bọt nước cũng không nổi lên!
Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, cái này chỉ như muối bỏ bể, cậu chủ nhỏ còn muốn ăn nhiều thứ..."
Chưa nói xong một câu.
Ngân La đột nhiên biến sắc!
Cô ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời!
"Ai?"
Chợt.
Ầm ầm!
Bầu trời truyền đến một tiếng nổ rung trời.
Một giây sau, nước biển sôi trào, hơn chục ngàn con ma thú xung quanh đảo đồng thời lao ra từ biển sau, con nào cũng vô cùng kiêng kỵ nhìn lên bầu trời.
Một khe hở không gian trống rỗng xuất hiện, bên trong lộ ra một lối đi.
Từ trong đó, có năm lão già đi ra.
Ba người trong đó, một người lùn, một người mặt dài, còn có một người chột mắt!
Đôi mắt Diệp Bắc Minh lập tức ứa máu, đỏ bừng!
Dù nằm mơ anh cũng ghi nhớ mấy người kia.
Đúng là bọn họ giết vào trong sơn cốc, khiến mẹ bị thương nặng rồi bắt bà ấy đi.
Lão già lùn động động bả vai: "Tùy tiện thế mà cũng tìm được?"
Lão già mặt dài nhìn chằm chằm: "Người phụ nữ mang thai kia ở nơi này!"
"Ồ, Thanh niên này là... Diệp Bắc Minh?"
Lão già chột mắt sững sờ, chợt cười to: "Ha ha ha! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, được đến lại chẳng phí công!"
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhanh chóng nhắc nhở: "Thần Đế! Năm người Thần Đế!"
....
....
"Năm người Thần Đế, thật sự rất nể mặt tôi đó!"
Diệp Bắc Minh không sợ chút nào, chiến ý trong con ngươi dâng trào.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Cậu đừng quá lo lắng, cảnh giới của bọn họ bị áp chế".
"Cảnh giới bị áp chế? Chuyện gì xảy ra vậy?"
Diệp Bắc Minh tò mò.
Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Võ giả ở thế giới cao cấp muốn đi đến thế giới cấp thấp thì cảnh giới không được vượt quá cảnh giới cao nhất của thế giới cấp thấp!"
...
"Nếu như mạnh mẽ xâm nhập, bọn họ sẽ bị lực lượng của thế giới đè nát!"
"Mặc dù là Thần Đế, nhưng sức mạnh bọn họ có thể phát huy ra nhiều lắm là mức cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong!"
Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn chằm chằm năm người Thần Đế trên bầu trời, ánh mắt vừa điên cuồng vừa lạnh lẽo: "Cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong? Vậy thì sợ cái rắm gì!"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Tôn Thiến không chần chừ nữa, coi Huyết Sâm mười ngàn năm như hoa quả, ăn sạch. Một giây sau, trên bụng cô chợt lóe lên ánh sáng đỏ rồi biến mất, toàn bộ bị thai nhi hấp thu. Khóe miệng Diệp Bắc Minh co quắp giật giật: "Này là xong rồi?" Một gốc cây Huyết Sâm mười ngàn năm vô cùng quý giá. Nhưng ngay cả cái bọt nước cũng không nổi lên! Ngân La che miệng cười trộm: "Cậu chủ, cái này chỉ như muối bỏ bể, cậu chủ nhỏ còn muốn ăn nhiều thứ..." Chưa nói xong một câu. Ngân La đột nhiên biến sắc! Cô ta ngẩng đầu nhìn lên bầu trời! "Ai?" Chợt. Ầm ầm! Bầu trời truyền đến một tiếng nổ rung trời. Một giây sau, nước biển sôi trào, hơn chục ngàn con ma thú xung quanh đảo đồng thời lao ra từ biển sau, con nào cũng vô cùng kiêng kỵ nhìn lên bầu trời. Một khe hở không gian trống rỗng xuất hiện, bên trong lộ ra một lối đi. Từ trong đó, có năm lão già đi ra. Ba người trong đó, một người lùn, một người mặt dài, còn có một người chột mắt! Đôi mắt Diệp Bắc Minh lập tức ứa máu, đỏ bừng! Dù nằm mơ anh cũng ghi nhớ mấy người kia. Đúng là bọn họ giết vào trong sơn cốc, khiến mẹ bị thương nặng rồi bắt bà ấy đi. Lão già lùn động động bả vai: "Tùy tiện thế mà cũng tìm được?" Lão già mặt dài nhìn chằm chằm: "Người phụ nữ mang thai kia ở nơi này!" "Ồ, Thanh niên này là... Diệp Bắc Minh?" Lão già chột mắt sững sờ, chợt cười to: "Ha ha ha! Đi mòn giày sắt tìm chẳng thấy, được đến lại chẳng phí công!" Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhanh chóng nhắc nhở: "Thần Đế! Năm người Thần Đế!" .... .... "Năm người Thần Đế, thật sự rất nể mặt tôi đó!" Diệp Bắc Minh không sợ chút nào, chiến ý trong con ngươi dâng trào. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở một câu: "Cậu đừng quá lo lắng, cảnh giới của bọn họ bị áp chế". "Cảnh giới bị áp chế? Chuyện gì xảy ra vậy?" Diệp Bắc Minh tò mò. Tháp Càn Khôn Trấn Ngục giải thích: "Võ giả ở thế giới cao cấp muốn đi đến thế giới cấp thấp thì cảnh giới không được vượt quá cảnh giới cao nhất của thế giới cấp thấp!" ... "Nếu như mạnh mẽ xâm nhập, bọn họ sẽ bị lực lượng của thế giới đè nát!" "Mặc dù là Thần Đế, nhưng sức mạnh bọn họ có thể phát huy ra nhiều lắm là mức cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong!" Diệp Bắc Minh ngẩng đầu nhìn chằm chằm năm người Thần Đế trên bầu trời, ánh mắt vừa điên cuồng vừa lạnh lẽo: "Cảnh giới Thần Chủ đỉnh phong? Vậy thì sợ cái rắm gì!"