Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2403: Đại Lục Thượng Cổ?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vẻ mặt Mục Hàn hung dữ, tự cười lớn chế nhạo: “Ha ha ha, hay, hay! Hay cho tự nguyện!” “Nam Cung Uyển, em nói thật thật đấy, từ nhỏ đến lớn trong lòng Mục Hàn anh chỉ một mình em!” “Em lại đối xử với anh như vậy? Hôm nay anh sẽ đích thân giết tên súc sinh đó!” Soạt! Quay người dẫm ra một bước, đến trước chủ nhân Tinh Cung. Tóm cổ họng của chủ nhân Tinh Cung: “Tên súc sinh đó đâu?” “Cung chủ!” Vẻ mặt đám người Tinh Cung biến sắc. Mấy trưởng lão tiến lên: “Cậu Mục, xin hạ thủ lưu tình!” “Cút!” Mục Hàn lập tức ra tay, quét ngang trường kiếm màu máu! Mấy cái đầu bay cao: “Ai dám nhiều lời một câu, giết không cần hỏi!” Bỗng dồn lực. Cổ họng của chủ nhân Tinh Cung phát ra tiếng “rắc rắc”. Gần như khó thở! Mùi cái chết xộc lên não: “Cậu Mục, cậu Diệp đến Đại Lục Thượng Cổ rồi!” Vẻ mặt Mục Hàn dữ tợn:“Cậu Diệp? Tôi cho phép ông gọi hắn là cậu Diệp sao?” “Gọi hắn là súc sinh!” “Vâng!” Chủ nhân Tinh Cung vội vàng nói: “Tên súc… súc sinh đó đã đến Đại Lục Thượng Cổ!” Đôi mắt Mục Hàn sầm xuống: “Nói đi, có chuyện gì?” Chủ nhân Tinh Cung không dám chậm trễ, kể lại đầu đuôi ngọn nguồn sự việc một lượt. Mục Hàn nghe xong sắc mặt vô cùng lạnh lùng: “Diệp Bắc Minh? Đại Lục Thượng Cổ?” “Mày còn có thù với nhà họ Từ? Tô Lê của nhà họ Tô?” “Cô ta đưa Diệp Bắc Minh đến Đại Lục Thượng Cổ? Ha ha, nhà họ Tô!” Một lát sau, Mục Hàn hít sâu một hơi, nhìn sang Nhan Như Ngọc! Đôi mắt co lại. Trong ánh mắt của rất nhiều người, Mục Hàn bước lên trước quỳ dưới chân của Nhan Như Ngọc: “Mục Hàn cung nghênh lão tổ trở về nhà họ Mục!” “Lão tổ?” Đám người Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Long trưởng lão, chủ nhân Tinh Cung, bà già. Mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá! Kể cả Nam Cung Uyển, tất cả mọi người đều sửng sốt! Mấy trăm ngàn võ giả có mặt đều trố mắt. Mục Hàn vừa nãy còn ngang ngược bá đạo, bây giờ lại quỳ dưới chân Nhan Như Ngọc? Nhan Như Ngọc sợ giật mình: “Lão tổ? Việc này… việc này là sao?” Mục Hàn ngẩng đầu: “Thưa lão tổ…” Miệng khẽ động, trực tiếp truyền âm. Vẻ mặt Nhan Như Ngọc biến ảo bất định, trong đôi mắt đẹp lóe lên ánh kinh ngạc, bất ngờ, không thể tin nổi. “Bố của tôi… mẹ… lại…” Mục Hàn tỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Lão tổ, về đến nhà họ Mục, người sẽ biết tất cả”. Ánh mắt của Nhan Như Ngọc hơi phức tạp, nhìn đám người Tinh Cung: “Được, tôi đi theo anh”.
Vẻ mặt Mục Hàn hung dữ, tự cười lớn chế nhạo: “Ha ha ha, hay, hay! Hay cho tự nguyện!”
“Nam Cung Uyển, em nói thật thật đấy, từ nhỏ đến lớn trong lòng Mục Hàn anh chỉ một mình em!”
“Em lại đối xử với anh như vậy? Hôm nay anh sẽ đích thân giết tên súc sinh đó!”
Soạt!
Quay người dẫm ra một bước, đến trước chủ nhân Tinh Cung.
Tóm cổ họng của chủ nhân Tinh Cung: “Tên súc sinh đó đâu?”
“Cung chủ!”
Vẻ mặt đám người Tinh Cung biến sắc.
Mấy trưởng lão tiến lên: “Cậu Mục, xin hạ thủ lưu tình!”
“Cút!”
Mục Hàn lập tức ra tay, quét ngang trường kiếm màu máu!
Mấy cái đầu bay cao: “Ai dám nhiều lời một câu, giết không cần hỏi!”
Bỗng dồn lực.
Cổ họng của chủ nhân Tinh Cung phát ra tiếng “rắc rắc”.
Gần như khó thở!
Mùi cái chết xộc lên não: “Cậu Mục, cậu Diệp đến Đại Lục Thượng Cổ rồi!”
Vẻ mặt Mục Hàn dữ tợn:
“Cậu Diệp? Tôi cho phép ông gọi hắn là cậu Diệp sao?”
“Gọi hắn là súc sinh!”
“Vâng!”
Chủ nhân Tinh Cung vội vàng nói: “Tên súc… súc sinh đó đã đến Đại Lục Thượng Cổ!”
Đôi mắt Mục Hàn sầm xuống: “Nói đi, có chuyện gì?”
Chủ nhân Tinh Cung không dám chậm trễ, kể lại đầu đuôi ngọn nguồn sự việc một lượt.
Mục Hàn nghe xong sắc mặt vô cùng lạnh lùng: “Diệp Bắc Minh? Đại Lục Thượng Cổ?”
“Mày còn có thù với nhà họ Từ? Tô Lê của nhà họ Tô?”
“Cô ta đưa Diệp Bắc Minh đến Đại Lục Thượng Cổ? Ha ha, nhà họ Tô!”
Một lát sau, Mục Hàn hít sâu một hơi, nhìn sang Nhan Như Ngọc!
Đôi mắt co lại.
Trong ánh mắt của rất nhiều người, Mục Hàn bước lên trước quỳ dưới chân của Nhan Như Ngọc: “Mục Hàn cung nghênh lão tổ trở về nhà họ Mục!”
“Lão tổ?”
Đám người Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Long trưởng lão, chủ nhân Tinh Cung, bà già.
Mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá!
Kể cả Nam Cung Uyển, tất cả mọi người đều sửng sốt!
Mấy trăm ngàn võ giả có mặt đều trố mắt.
Mục Hàn vừa nãy còn ngang ngược bá đạo, bây giờ lại quỳ dưới chân Nhan Như Ngọc?
Nhan Như Ngọc sợ giật mình: “Lão tổ? Việc này… việc này là sao?”
Mục Hàn ngẩng đầu: “Thưa lão tổ…”
Miệng khẽ động, trực tiếp truyền âm.
Vẻ mặt Nhan Như Ngọc biến ảo bất định, trong đôi mắt đẹp lóe lên ánh kinh ngạc, bất ngờ, không thể tin nổi.
“Bố của tôi… mẹ… lại…”
Mục Hàn tỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Lão tổ, về đến nhà họ Mục, người sẽ biết tất cả”.
Ánh mắt của Nhan Như Ngọc hơi phức tạp, nhìn đám người Tinh Cung: “Được, tôi đi theo anh”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Vẻ mặt Mục Hàn hung dữ, tự cười lớn chế nhạo: “Ha ha ha, hay, hay! Hay cho tự nguyện!” “Nam Cung Uyển, em nói thật thật đấy, từ nhỏ đến lớn trong lòng Mục Hàn anh chỉ một mình em!” “Em lại đối xử với anh như vậy? Hôm nay anh sẽ đích thân giết tên súc sinh đó!” Soạt! Quay người dẫm ra một bước, đến trước chủ nhân Tinh Cung. Tóm cổ họng của chủ nhân Tinh Cung: “Tên súc sinh đó đâu?” “Cung chủ!” Vẻ mặt đám người Tinh Cung biến sắc. Mấy trưởng lão tiến lên: “Cậu Mục, xin hạ thủ lưu tình!” “Cút!” Mục Hàn lập tức ra tay, quét ngang trường kiếm màu máu! Mấy cái đầu bay cao: “Ai dám nhiều lời một câu, giết không cần hỏi!” Bỗng dồn lực. Cổ họng của chủ nhân Tinh Cung phát ra tiếng “rắc rắc”. Gần như khó thở! Mùi cái chết xộc lên não: “Cậu Mục, cậu Diệp đến Đại Lục Thượng Cổ rồi!” Vẻ mặt Mục Hàn dữ tợn:“Cậu Diệp? Tôi cho phép ông gọi hắn là cậu Diệp sao?” “Gọi hắn là súc sinh!” “Vâng!” Chủ nhân Tinh Cung vội vàng nói: “Tên súc… súc sinh đó đã đến Đại Lục Thượng Cổ!” Đôi mắt Mục Hàn sầm xuống: “Nói đi, có chuyện gì?” Chủ nhân Tinh Cung không dám chậm trễ, kể lại đầu đuôi ngọn nguồn sự việc một lượt. Mục Hàn nghe xong sắc mặt vô cùng lạnh lùng: “Diệp Bắc Minh? Đại Lục Thượng Cổ?” “Mày còn có thù với nhà họ Từ? Tô Lê của nhà họ Tô?” “Cô ta đưa Diệp Bắc Minh đến Đại Lục Thượng Cổ? Ha ha, nhà họ Tô!” Một lát sau, Mục Hàn hít sâu một hơi, nhìn sang Nhan Như Ngọc! Đôi mắt co lại. Trong ánh mắt của rất nhiều người, Mục Hàn bước lên trước quỳ dưới chân của Nhan Như Ngọc: “Mục Hàn cung nghênh lão tổ trở về nhà họ Mục!” “Lão tổ?” Đám người Cổ Thông Thiên, Cổ Tuyền, Long trưởng lão, chủ nhân Tinh Cung, bà già. Mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá! Kể cả Nam Cung Uyển, tất cả mọi người đều sửng sốt! Mấy trăm ngàn võ giả có mặt đều trố mắt. Mục Hàn vừa nãy còn ngang ngược bá đạo, bây giờ lại quỳ dưới chân Nhan Như Ngọc? Nhan Như Ngọc sợ giật mình: “Lão tổ? Việc này… việc này là sao?” Mục Hàn ngẩng đầu: “Thưa lão tổ…” Miệng khẽ động, trực tiếp truyền âm. Vẻ mặt Nhan Như Ngọc biến ảo bất định, trong đôi mắt đẹp lóe lên ánh kinh ngạc, bất ngờ, không thể tin nổi. “Bố của tôi… mẹ… lại…” Mục Hàn tỏ vẻ mặt nghiêm túc: “Lão tổ, về đến nhà họ Mục, người sẽ biết tất cả”. Ánh mắt của Nhan Như Ngọc hơi phức tạp, nhìn đám người Tinh Cung: “Được, tôi đi theo anh”.