Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2404: “Nơi này là chỗ nào?”
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhan Như Ngọc hít sâu một hơi: “Đi thôi”. Mục Hàn lạnh lùng nhìn mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá một cái: “Còn ngây ra đó làm gì? Quay về cùng tôi!” Mấy người đi đến phía sau Mục Hàn. Nam Cung Uyển chỉ đứng ở đó, giống như một đóa hoa mẫu đơn sắp nở rộ. Khiến người ta muốn ép đổ! Mục Hàn nhìn cô ấy mấy giây: “Em muốn ở lại đây à? Em nên biết lựa chọn của mình sẽ gây ra hậu quả gì!” Nam Cung Uyển cắn môi đỏ: “Tôi về cùng anh”. “Coi như em thức thời”. Mục Hàn hừ lạnh một tiếng, mở một cánh cửa truyền tống, mấy người biến mất. La Vãn Vãn long lanh nước mắt: “Nhan tỷ tỷ cứ thế mà đi rồi? Thậm chí tôi còn không kịp nói tiếng tạm biệt với cô ấy”. Bà già thở dài một tiếng: “Ầy, có những người định sẵn là bất phàm, không thuộc về nơi này”. Cổ Tuyền ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Ông nội, ông nói anh Diệp có thể sống quay về không?” “Không đâu”. Cổ Thông Thiên lắc đầu: “Diệp Bắc Minh cho dù nghịch thiên đi nữa, cũng không thể đối địch với thế lực của Đại Lục Thượng Cổ”. “Cháu đừng thấy anh ta rất kích động, trực tiếp xông đến Đại Lục Thượng Cổ”. “Hành động của cậu ta ném hòn đá vào trong biển lớn, sẽ không gây nên sóng gió gì”. “Sau này thế giới này sẽ không còn Diệp Bắc Minh nữa…” … Cửa truyền tống cổ xưa ở một chỗ của Đại Lục Thượng Cổ sáng lên. Hai bóng người từ trong đi ra. Tô Lê mỉm cười: “Cậu Diệp, đến Đại Lục Thượng Cổ rồi”. Lúc đi ra khỏi cửa truyền tống, Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Đây chính là Đại Lục Thượng Cổ?” “Tôi lại có cảm giác xiềng xích cả người được buông bỏ, dường như cả ngọn núi lớn đè lên người đột nhiên biến mất”. “Cái gì?” Đôi mắt Tô Lê co lại: “Cậu Diệp, cậu…” “Cậu thực sự có cảm giác này ư?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng thế, sao thế?” “Suýt!” Tô Lê hít khí lạnh: “Lần này tôi chọn đúng rồi!” Vẻ mặt cô ta nghiêm trọng: “Cậu Diệp, đây gọi là áp chế thế giới!” “Thông thường chỉ có người học võ có thiên phú cực kỳ nghịch thiên mới có cảm giác này”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Vậy sao?” Anh nhìn xung quanh: “Nơi này là chỗ nào?” Tô Lê giải thích: “Tôi xem đã”. Giơ tay lấy ra một chiếc la bàn bằng ngọc, bên trên có rất nhiều tọa độ. Truyền chân nguyên, la bàn bằng ngọc sáng lên. Tô Lê ngẩn người: “Cậu Diệp, cậu đúng là may mắn thật đấy”. “Vị trí của chúng ta vừa hay là Trung Châu!” Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Trung Châu?” Tô Lê giải thích nói: “Thế giới chúng tôi vốn gọi là thế giới Chân Võ, vì Hoa tộc có một cường giả đắc tội với một thế lực của thế giới cao hơn”. “Có cường giả ra tay, đánh vỡ thế giới Chân Võ, đóng lại con đường của giới chúng tôi đến thế giới Cao Võ”. “Thế giới Chân Võ sập đổ, chia thành Đại Lục Thượng Cổ và Đại Lục Chân Võ”.
Nhan Như Ngọc hít sâu một hơi: “Đi thôi”.
Mục Hàn lạnh lùng nhìn mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá một cái: “Còn ngây ra đó làm gì? Quay về cùng tôi!”
Mấy người đi đến phía sau Mục Hàn.
Nam Cung Uyển chỉ đứng ở đó, giống như một đóa hoa mẫu đơn sắp nở rộ.
Khiến người ta muốn ép đổ!
Mục Hàn nhìn cô ấy mấy giây: “Em muốn ở lại đây à? Em nên biết lựa chọn của mình sẽ gây ra hậu quả gì!”
Nam Cung Uyển cắn môi đỏ: “Tôi về cùng anh”.
“Coi như em thức thời”.
Mục Hàn hừ lạnh một tiếng, mở một cánh cửa truyền tống, mấy người biến mất.
La Vãn Vãn long lanh nước mắt: “Nhan tỷ tỷ cứ thế mà đi rồi? Thậm chí tôi còn không kịp nói tiếng tạm biệt với cô ấy”.
Bà già thở dài một tiếng: “Ầy, có những người định sẵn là bất phàm, không thuộc về nơi này”.
Cổ Tuyền ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Ông nội, ông nói anh Diệp có thể sống quay về không?”
“Không đâu”.
Cổ Thông Thiên lắc đầu: “Diệp Bắc Minh cho dù nghịch thiên đi nữa, cũng không thể đối địch với thế lực của Đại Lục Thượng Cổ”.
“Cháu đừng thấy anh ta rất kích động, trực tiếp xông đến Đại Lục Thượng Cổ”.
“Hành động của cậu ta ném hòn đá vào trong biển lớn, sẽ không gây nên sóng gió gì”.
“Sau này thế giới này sẽ không còn Diệp Bắc Minh nữa…”
…
Cửa truyền tống cổ xưa ở một chỗ của Đại Lục Thượng Cổ sáng lên.
Hai bóng người từ trong đi ra.
Tô Lê mỉm cười: “Cậu Diệp, đến Đại Lục Thượng Cổ rồi”.
Lúc đi ra khỏi cửa truyền tống, Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Đây chính là Đại Lục Thượng Cổ?”
“Tôi lại có cảm giác xiềng xích cả người được buông bỏ, dường như cả ngọn núi lớn đè lên người đột nhiên biến mất”.
“Cái gì?”
Đôi mắt Tô Lê co lại: “Cậu Diệp, cậu…”
“Cậu thực sự có cảm giác này ư?”
Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng thế, sao thế?”
“Suýt!”
Tô Lê hít khí lạnh: “Lần này tôi chọn đúng rồi!”
Vẻ mặt cô ta nghiêm trọng: “Cậu Diệp, đây gọi là áp chế thế giới!”
“Thông thường chỉ có người học võ có thiên phú cực kỳ nghịch thiên mới có cảm giác này”.
Ánh mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Vậy sao?”
Anh nhìn xung quanh: “Nơi này là chỗ nào?”
Tô Lê giải thích: “Tôi xem đã”.
Giơ tay lấy ra một chiếc la bàn bằng ngọc, bên trên có rất nhiều tọa độ.
Truyền chân nguyên, la bàn bằng ngọc sáng lên.
Tô Lê ngẩn người: “Cậu Diệp, cậu đúng là may mắn thật đấy”.
“Vị trí của chúng ta vừa hay là Trung Châu!”
Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Trung Châu?”
Tô Lê giải thích nói: “Thế giới chúng tôi vốn gọi là thế giới Chân Võ, vì Hoa tộc có một cường giả đắc tội với một thế lực của thế giới cao hơn”.
“Có cường giả ra tay, đánh vỡ thế giới Chân Võ, đóng lại con đường của giới chúng tôi đến thế giới Cao Võ”.
“Thế giới Chân Võ sập đổ, chia thành Đại Lục Thượng Cổ và Đại Lục Chân Võ”.
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Nhan Như Ngọc hít sâu một hơi: “Đi thôi”. Mục Hàn lạnh lùng nhìn mấy người Lâm Hi, Tần Lỗi, Lôi Bá một cái: “Còn ngây ra đó làm gì? Quay về cùng tôi!” Mấy người đi đến phía sau Mục Hàn. Nam Cung Uyển chỉ đứng ở đó, giống như một đóa hoa mẫu đơn sắp nở rộ. Khiến người ta muốn ép đổ! Mục Hàn nhìn cô ấy mấy giây: “Em muốn ở lại đây à? Em nên biết lựa chọn của mình sẽ gây ra hậu quả gì!” Nam Cung Uyển cắn môi đỏ: “Tôi về cùng anh”. “Coi như em thức thời”. Mục Hàn hừ lạnh một tiếng, mở một cánh cửa truyền tống, mấy người biến mất. La Vãn Vãn long lanh nước mắt: “Nhan tỷ tỷ cứ thế mà đi rồi? Thậm chí tôi còn không kịp nói tiếng tạm biệt với cô ấy”. Bà già thở dài một tiếng: “Ầy, có những người định sẵn là bất phàm, không thuộc về nơi này”. Cổ Tuyền ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Ông nội, ông nói anh Diệp có thể sống quay về không?” “Không đâu”. Cổ Thông Thiên lắc đầu: “Diệp Bắc Minh cho dù nghịch thiên đi nữa, cũng không thể đối địch với thế lực của Đại Lục Thượng Cổ”. “Cháu đừng thấy anh ta rất kích động, trực tiếp xông đến Đại Lục Thượng Cổ”. “Hành động của cậu ta ném hòn đá vào trong biển lớn, sẽ không gây nên sóng gió gì”. “Sau này thế giới này sẽ không còn Diệp Bắc Minh nữa…” … Cửa truyền tống cổ xưa ở một chỗ của Đại Lục Thượng Cổ sáng lên. Hai bóng người từ trong đi ra. Tô Lê mỉm cười: “Cậu Diệp, đến Đại Lục Thượng Cổ rồi”. Lúc đi ra khỏi cửa truyền tống, Diệp Bắc Minh kinh ngạc: “Đây chính là Đại Lục Thượng Cổ?” “Tôi lại có cảm giác xiềng xích cả người được buông bỏ, dường như cả ngọn núi lớn đè lên người đột nhiên biến mất”. “Cái gì?” Đôi mắt Tô Lê co lại: “Cậu Diệp, cậu…” “Cậu thực sự có cảm giác này ư?” Diệp Bắc Minh gật đầu: “Đúng thế, sao thế?” “Suýt!” Tô Lê hít khí lạnh: “Lần này tôi chọn đúng rồi!” Vẻ mặt cô ta nghiêm trọng: “Cậu Diệp, đây gọi là áp chế thế giới!” “Thông thường chỉ có người học võ có thiên phú cực kỳ nghịch thiên mới có cảm giác này”. Ánh mắt Diệp Bắc Minh sáng lên: “Vậy sao?” Anh nhìn xung quanh: “Nơi này là chỗ nào?” Tô Lê giải thích: “Tôi xem đã”. Giơ tay lấy ra một chiếc la bàn bằng ngọc, bên trên có rất nhiều tọa độ. Truyền chân nguyên, la bàn bằng ngọc sáng lên. Tô Lê ngẩn người: “Cậu Diệp, cậu đúng là may mắn thật đấy”. “Vị trí của chúng ta vừa hay là Trung Châu!” Diệp Bắc Minh nghi hoặc: “Trung Châu?” Tô Lê giải thích nói: “Thế giới chúng tôi vốn gọi là thế giới Chân Võ, vì Hoa tộc có một cường giả đắc tội với một thế lực của thế giới cao hơn”. “Có cường giả ra tay, đánh vỡ thế giới Chân Võ, đóng lại con đường của giới chúng tôi đến thế giới Cao Võ”. “Thế giới Chân Võ sập đổ, chia thành Đại Lục Thượng Cổ và Đại Lục Chân Võ”.