Tại Đại Lôi Âm Tự, ta càng chau mày, tâm thần càng bất an, tim trong n.g.ự.c cũng đập thình thịch như trống trận. Khi ấy, những hàng chữ sáng rực chợt hiện ra trước mắt, nhẹ nhàng lay động như sóng nước, từng chữ một không ngừng sinh trưởng: _ Nếu chẳng thể nhận ra kẻ giả đội lốt đồ đệ, ắt sẽ bị chúng tấn công. _ Khi lâm nguy, ngươi có thể cầu xin chư thần trợ giúp, nhưng chớ quên xét kỹ: người trước mặt thực là thần tiên hay là giả mạo. _ Hãy hồi tưởng nơi hai Ngộ Không đã từng giao đấu, suy xét kỹ lưỡng những chỗ bất thường. _ Hoa Quả Sơn có tử thi vùi lấp, Thủy Liêm Động ẩn náu yêu tà. _ Khi giả giả thành chân, chân lại hóa giả; khi có có thành không, không lại thành có. _ Xin hãy tiếp tục. Chữ nghĩa nhòa dần trong mắt ta, như khói sương tiêu tán vào cõi hư không. Ta rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Trước mặt ta, Phật Tổ ngự trên tòa sen, bảo tướng trang nghiêm, một bàn tay còn vương vết m.á.u đỏ thẫm, lặng lẽ nhìn xuống bãi thịt vụn đang nằm la liệt dưới đất. Ngộ Không đứng bên, cười…
Chương 7: Chương 7
Quy Tắc Quái Đàm Xích Nhật - Chân Giả Mỹ Hầu VươngTác giả: Hắc Dữ HồngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịTại Đại Lôi Âm Tự, ta càng chau mày, tâm thần càng bất an, tim trong n.g.ự.c cũng đập thình thịch như trống trận. Khi ấy, những hàng chữ sáng rực chợt hiện ra trước mắt, nhẹ nhàng lay động như sóng nước, từng chữ một không ngừng sinh trưởng: _ Nếu chẳng thể nhận ra kẻ giả đội lốt đồ đệ, ắt sẽ bị chúng tấn công. _ Khi lâm nguy, ngươi có thể cầu xin chư thần trợ giúp, nhưng chớ quên xét kỹ: người trước mặt thực là thần tiên hay là giả mạo. _ Hãy hồi tưởng nơi hai Ngộ Không đã từng giao đấu, suy xét kỹ lưỡng những chỗ bất thường. _ Hoa Quả Sơn có tử thi vùi lấp, Thủy Liêm Động ẩn náu yêu tà. _ Khi giả giả thành chân, chân lại hóa giả; khi có có thành không, không lại thành có. _ Xin hãy tiếp tục. Chữ nghĩa nhòa dần trong mắt ta, như khói sương tiêu tán vào cõi hư không. Ta rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Trước mặt ta, Phật Tổ ngự trên tòa sen, bảo tướng trang nghiêm, một bàn tay còn vương vết m.á.u đỏ thẫm, lặng lẽ nhìn xuống bãi thịt vụn đang nằm la liệt dưới đất. Ngộ Không đứng bên, cười… Phiêu dật nơi cửu thiên chi thượng, lòng ta sớm đã rối như tơ vò.Ta cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nơi Ngộ Tịnh cùng Bồ Tát giao tranh đã hóa thành một mảnh huyết sắc, tiếng kêu thảm thiết của Ngộ Tịnh không ngừng vang lên từ đó.Ta bất giác siết chặt hai tay.Nay chẳng những Tôn Ngộ Không là giả, ngay cả Trư Bát Giới cũng là giả rồi!Nếu Trư Bát Giới là do Bồ Tát giả mạo, vậy thì Tôn Ngộ Không kia lại là kẻ phương nào?Là Ngọc Đế? Hay Như Lai?Chân chính Tôn Ngộ Không rốt cuộc đã đi đâu? Phật Tổ diệt trừ là ai?Vô số nghi vấn ùn ùn kéo đến trong lòng ta, song giờ phút này lại chẳng sao tìm ra đáp án.Ước chừng qua một canh giờ, ta chỉ tay về phía một mảnh đất bằng, nói với Bạch Long Mã:“Tiểu Bạch Long, ngươi hãy hạ xuống nơi này trước.”Hắn khẽ gật đầu, cự long to lớn liền đáp xuống chốn ta chỉ.Vừa chạm đất, hắn lập tức hóa thành hình người, thở hổn hển ngồi phịch xuống đất.Vịt Bay Lạc Bầy“Thưa sư phụ, giờ nên làm thế nào?Chúng ta chẳng phải đã vượt qua kiếp nạn thật giả Mỹ Hầu Vương rồi ư? Vì cớ gì Đại sư huynh vẫn dị thường, Nhị sư huynh cũng là giả?Lại còn Bồ Tát, vì sao Bồ Tát lại phải giả dạng Nhị sư huynh mà ẩn náu bên cạnh chúng ta?”Hắn vừa lấy hơi, liền sốt ruột hỏi ta liền một hơi mấy câu.Ta bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời nói:“Ngươi làm sao có thể xác định rằng vị Bồ Tát ta gặp vừa rồi là chân thân của Bồ Tát?Còn Phật Tổ nơi Đại Lôi Âm tự kia, liệu thật sự là Như Lai ư?Ta cảm thấy, thế gian này tựa hồ có điều gì đó bất thường.”Ta đứng dậy, chậm rãi bước đi quanh quẩn tại chỗ.“Như có vật quỷ dị nào đó đã xâm nhập thế giới này, làm thay đổi quy luật thỉnh kinh.Tiểu Bạch Long, ngay tại Đại Lôi Âm tự, trước mắt ta từng hiện ra…”Ta đang định buột miệng thốt ra ba chữ “thập điều quy tắc”, chợt cảnh giác, vội ngậm miệng lại.Đồng thời, ta len lén liếc nhìn Bạch Long Mã.Giờ đây, không ai dám chắc kẻ trước mặt còn là Tam thái tử của Tây Hải Long Vương nữa.Nếu như hắn cũng là giả thì sao?Ta cảm thấy lưng mình lạnh toát, nỗi tuyệt vọng dần dần bao phủ toàn thân.Bạch Long Mã tựa hồ không phát hiện dị trạng của ta, vẫn còn hoảng hốt ngó về hướng chúng ta vừa đào thoát, cất tiếng hỏi:“Thưa sư phụ, bước tiếp theo nên làm thế nào?Hiện giờ Nam Hải và Linh Sơn chưa chắc đã an toàn, chúng ta nên tìm vị thần tiên nào để cầu cứu đây?”Ta lặng lẽ chống cằm, cẩn thận suy ngẫm những điều quy tắc từng nhắc tới:【Khi cần thiết, có thể tìm thần tiên cầu cứu.】【Hãy tỉ mỉ hồi tưởng nơi hai vị Tôn Ngộ Không giao tranh.】Thần tiên… nơi giao tranh…Đem hai điều ấy phối hợp lại, trong lòng ta lập tức hiện lên một thân ảnh.Ta đứng dậy, nhìn Bạch Long Mã, trầm giọng nói:“Tiểu Bạch Long, chúng ta đi U Minh địa phủ!”
Phiêu dật nơi cửu thiên chi thượng, lòng ta sớm đã rối như tơ vò.
Ta cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nơi Ngộ Tịnh cùng Bồ Tát giao tranh đã hóa thành một mảnh huyết sắc, tiếng kêu thảm thiết của Ngộ Tịnh không ngừng vang lên từ đó.
Ta bất giác siết chặt hai tay.
Nay chẳng những Tôn Ngộ Không là giả, ngay cả Trư Bát Giới cũng là giả rồi!
Nếu Trư Bát Giới là do Bồ Tát giả mạo, vậy thì Tôn Ngộ Không kia lại là kẻ phương nào?
Là Ngọc Đế? Hay Như Lai?
Chân chính Tôn Ngộ Không rốt cuộc đã đi đâu? Phật Tổ diệt trừ là ai?
Vô số nghi vấn ùn ùn kéo đến trong lòng ta, song giờ phút này lại chẳng sao tìm ra đáp án.
Ước chừng qua một canh giờ, ta chỉ tay về phía một mảnh đất bằng, nói với Bạch Long Mã:
“Tiểu Bạch Long, ngươi hãy hạ xuống nơi này trước.”
Hắn khẽ gật đầu, cự long to lớn liền đáp xuống chốn ta chỉ.
Vừa chạm đất, hắn lập tức hóa thành hình người, thở hổn hển ngồi phịch xuống đất.
Vịt Bay Lạc Bầy
“Thưa sư phụ, giờ nên làm thế nào?
Chúng ta chẳng phải đã vượt qua kiếp nạn thật giả Mỹ Hầu Vương rồi ư? Vì cớ gì Đại sư huynh vẫn dị thường, Nhị sư huynh cũng là giả?
Lại còn Bồ Tát, vì sao Bồ Tát lại phải giả dạng Nhị sư huynh mà ẩn náu bên cạnh chúng ta?”
Hắn vừa lấy hơi, liền sốt ruột hỏi ta liền một hơi mấy câu.
Ta bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời nói:
“Ngươi làm sao có thể xác định rằng vị Bồ Tát ta gặp vừa rồi là chân thân của Bồ Tát?
Còn Phật Tổ nơi Đại Lôi Âm tự kia, liệu thật sự là Như Lai ư?
Ta cảm thấy, thế gian này tựa hồ có điều gì đó bất thường.”
Ta đứng dậy, chậm rãi bước đi quanh quẩn tại chỗ.
“Như có vật quỷ dị nào đó đã xâm nhập thế giới này, làm thay đổi quy luật thỉnh kinh.
Tiểu Bạch Long, ngay tại Đại Lôi Âm tự, trước mắt ta từng hiện ra…”
Ta đang định buột miệng thốt ra ba chữ “thập điều quy tắc”, chợt cảnh giác, vội ngậm miệng lại.
Đồng thời, ta len lén liếc nhìn Bạch Long Mã.
Giờ đây, không ai dám chắc kẻ trước mặt còn là Tam thái tử của Tây Hải Long Vương nữa.
Nếu như hắn cũng là giả thì sao?
Ta cảm thấy lưng mình lạnh toát, nỗi tuyệt vọng dần dần bao phủ toàn thân.
Bạch Long Mã tựa hồ không phát hiện dị trạng của ta, vẫn còn hoảng hốt ngó về hướng chúng ta vừa đào thoát, cất tiếng hỏi:
“Thưa sư phụ, bước tiếp theo nên làm thế nào?
Hiện giờ Nam Hải và Linh Sơn chưa chắc đã an toàn, chúng ta nên tìm vị thần tiên nào để cầu cứu đây?”
Ta lặng lẽ chống cằm, cẩn thận suy ngẫm những điều quy tắc từng nhắc tới:
【Khi cần thiết, có thể tìm thần tiên cầu cứu.】
【Hãy tỉ mỉ hồi tưởng nơi hai vị Tôn Ngộ Không giao tranh.】
Thần tiên… nơi giao tranh…
Đem hai điều ấy phối hợp lại, trong lòng ta lập tức hiện lên một thân ảnh.
Ta đứng dậy, nhìn Bạch Long Mã, trầm giọng nói:
“Tiểu Bạch Long, chúng ta đi U Minh địa phủ!”
Quy Tắc Quái Đàm Xích Nhật - Chân Giả Mỹ Hầu VươngTác giả: Hắc Dữ HồngTruyện Cổ Đại, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịTại Đại Lôi Âm Tự, ta càng chau mày, tâm thần càng bất an, tim trong n.g.ự.c cũng đập thình thịch như trống trận. Khi ấy, những hàng chữ sáng rực chợt hiện ra trước mắt, nhẹ nhàng lay động như sóng nước, từng chữ một không ngừng sinh trưởng: _ Nếu chẳng thể nhận ra kẻ giả đội lốt đồ đệ, ắt sẽ bị chúng tấn công. _ Khi lâm nguy, ngươi có thể cầu xin chư thần trợ giúp, nhưng chớ quên xét kỹ: người trước mặt thực là thần tiên hay là giả mạo. _ Hãy hồi tưởng nơi hai Ngộ Không đã từng giao đấu, suy xét kỹ lưỡng những chỗ bất thường. _ Hoa Quả Sơn có tử thi vùi lấp, Thủy Liêm Động ẩn náu yêu tà. _ Khi giả giả thành chân, chân lại hóa giả; khi có có thành không, không lại thành có. _ Xin hãy tiếp tục. Chữ nghĩa nhòa dần trong mắt ta, như khói sương tiêu tán vào cõi hư không. Ta rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên. Trước mặt ta, Phật Tổ ngự trên tòa sen, bảo tướng trang nghiêm, một bàn tay còn vương vết m.á.u đỏ thẫm, lặng lẽ nhìn xuống bãi thịt vụn đang nằm la liệt dưới đất. Ngộ Không đứng bên, cười… Phiêu dật nơi cửu thiên chi thượng, lòng ta sớm đã rối như tơ vò.Ta cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy nơi Ngộ Tịnh cùng Bồ Tát giao tranh đã hóa thành một mảnh huyết sắc, tiếng kêu thảm thiết của Ngộ Tịnh không ngừng vang lên từ đó.Ta bất giác siết chặt hai tay.Nay chẳng những Tôn Ngộ Không là giả, ngay cả Trư Bát Giới cũng là giả rồi!Nếu Trư Bát Giới là do Bồ Tát giả mạo, vậy thì Tôn Ngộ Không kia lại là kẻ phương nào?Là Ngọc Đế? Hay Như Lai?Chân chính Tôn Ngộ Không rốt cuộc đã đi đâu? Phật Tổ diệt trừ là ai?Vô số nghi vấn ùn ùn kéo đến trong lòng ta, song giờ phút này lại chẳng sao tìm ra đáp án.Ước chừng qua một canh giờ, ta chỉ tay về phía một mảnh đất bằng, nói với Bạch Long Mã:“Tiểu Bạch Long, ngươi hãy hạ xuống nơi này trước.”Hắn khẽ gật đầu, cự long to lớn liền đáp xuống chốn ta chỉ.Vừa chạm đất, hắn lập tức hóa thành hình người, thở hổn hển ngồi phịch xuống đất.Vịt Bay Lạc Bầy“Thưa sư phụ, giờ nên làm thế nào?Chúng ta chẳng phải đã vượt qua kiếp nạn thật giả Mỹ Hầu Vương rồi ư? Vì cớ gì Đại sư huynh vẫn dị thường, Nhị sư huynh cũng là giả?Lại còn Bồ Tát, vì sao Bồ Tát lại phải giả dạng Nhị sư huynh mà ẩn náu bên cạnh chúng ta?”Hắn vừa lấy hơi, liền sốt ruột hỏi ta liền một hơi mấy câu.Ta bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời nói:“Ngươi làm sao có thể xác định rằng vị Bồ Tát ta gặp vừa rồi là chân thân của Bồ Tát?Còn Phật Tổ nơi Đại Lôi Âm tự kia, liệu thật sự là Như Lai ư?Ta cảm thấy, thế gian này tựa hồ có điều gì đó bất thường.”Ta đứng dậy, chậm rãi bước đi quanh quẩn tại chỗ.“Như có vật quỷ dị nào đó đã xâm nhập thế giới này, làm thay đổi quy luật thỉnh kinh.Tiểu Bạch Long, ngay tại Đại Lôi Âm tự, trước mắt ta từng hiện ra…”Ta đang định buột miệng thốt ra ba chữ “thập điều quy tắc”, chợt cảnh giác, vội ngậm miệng lại.Đồng thời, ta len lén liếc nhìn Bạch Long Mã.Giờ đây, không ai dám chắc kẻ trước mặt còn là Tam thái tử của Tây Hải Long Vương nữa.Nếu như hắn cũng là giả thì sao?Ta cảm thấy lưng mình lạnh toát, nỗi tuyệt vọng dần dần bao phủ toàn thân.Bạch Long Mã tựa hồ không phát hiện dị trạng của ta, vẫn còn hoảng hốt ngó về hướng chúng ta vừa đào thoát, cất tiếng hỏi:“Thưa sư phụ, bước tiếp theo nên làm thế nào?Hiện giờ Nam Hải và Linh Sơn chưa chắc đã an toàn, chúng ta nên tìm vị thần tiên nào để cầu cứu đây?”Ta lặng lẽ chống cằm, cẩn thận suy ngẫm những điều quy tắc từng nhắc tới:【Khi cần thiết, có thể tìm thần tiên cầu cứu.】【Hãy tỉ mỉ hồi tưởng nơi hai vị Tôn Ngộ Không giao tranh.】Thần tiên… nơi giao tranh…Đem hai điều ấy phối hợp lại, trong lòng ta lập tức hiện lên một thân ảnh.Ta đứng dậy, nhìn Bạch Long Mã, trầm giọng nói:“Tiểu Bạch Long, chúng ta đi U Minh địa phủ!”