Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2443: “Tôi không sợ!”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đôi mắt anh dày đặc tơ máu, mặt tối sầm, nhìn một lão già nhà họ Trịnh rồi nói: “Đem tới đây!”   Anh đưa tay chộp lấy, huyết long gào thét, hốt hết mười gốc Huyết Sâm lại đây.   Ông già nhà họ Trịnh vô cùng lo lắng: “Cậu... nhóc con, Huyết Sâm này là quà nhà họ Trịnh tặng cho Vô Tướng thần cung, cậu không thể dùng nó được!”   Diệp Bắc Minh mặc kệ mọi thứ.   Anh bóp chặt mười gốc Huyết Sâm kia, chất lỏng bên trong rớt xuống miệng Nam Cung Uyển.   “Lãng phí, quá lãng phí!”, lão già nhà họ Trịnh tức giậm chân.   Nam Cung Uyển mở mắt: “Anh... Bắc Minh? Tôi đã chết rồi sao?”   “Thật may ra, chúng ta đã gặp nhau ở địa ngục rồi”.   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Uyển Nhi, tôi không chết mà cô cũng không chết!”   “Chỉ cần có tôi ở đây thì cô không có việc gì hết!”   Dứt lời, trước ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh đưa tay lên lấy ra mười ba cây ngân châm.   Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!   Chúng đâm vào cơ thể Nam Cung Uyển.   Một cảnh tưởng khiến người người khó tin đã xuất hiện, vết thương trên người Nam Cung Uyển khôi phục với tốc độ chóng mặt.   Mạc Ninh Nhi kinh hãi: “Đây là...”   Cô gái đeo khăn che mặt nhìn chăm chú đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó là Quỷ Môn Thập Tam Châm của Hoa tộc đã thất truyền từ lâu!”   “Cái gì?”   “Đây là Quỷ Môn Thập Tam Châm ư?”   “Người Hoa tộc chẳng phải đã...”   Cả đại điện huyên náo xôn xao.   Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.   Phần lớn người trong số đó chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh.   Anh không quan tâm tới ánh mắt của bọn họ mà ôm chầm lấy Nam Cung Uyển: “Uyển Nhi, chúng ta đi thôi!”   “Đi đâu?”   Một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Người trẻ tuổi à, cậu tưởng Vô Tướng thần cung là nơi cậu muốn tới thì tới muốn đi thì đi hả?”   Mọi người quay đầu lại.   Ở nơi cao nhất của đại điện là người đứng đầu Vô Tướng thần cung, Hà Vấn Thiên.   Khi ông ta vừa dứt lời, mười người từ bốn phương tám hướng lao ra bao vây Diệp Bắc Minh.   Xoạt xoạt xoạt.   Đám khách khứa kia đều lùi ra sau, sự sợ hãi khiến bọn họ nghẹt thở, tim như muốn nổ tung.   Đó là mười vị Chí Tôn.   Họ đều là thái thượng trưởng lão của Vô Tướng thần cung.   Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển đứng vững giữa đám đông.   Vẻ mặt anh đầy ngạo mạn, trên người toát ra một luồng khí thế vô địch: “Uyển Nhi, có sợ không?”   Nam Cung Uyển lắc đầu nói: “Tôi không sợ!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Đi thôi, hôm nay ai dám ngăn cản tôi thì tôi sẽ giết kẻ đó!”   “Nếu Vô Tướng thần cung dám ra tay thì tôi giết Vô Tướng thần cung!”  

 Đôi mắt anh dày đặc tơ máu, mặt tối sầm, nhìn một lão già nhà họ Trịnh rồi nói: “Đem tới đây!”  

 

Anh đưa tay chộp lấy, huyết long gào thét, hốt hết mười gốc Huyết Sâm lại đây.  

 

Ông già nhà họ Trịnh vô cùng lo lắng: “Cậu... nhóc con, Huyết Sâm này là quà nhà họ Trịnh tặng cho Vô Tướng thần cung, cậu không thể dùng nó được!”  

 

Diệp Bắc Minh mặc kệ mọi thứ.  

 

Anh bóp chặt mười gốc Huyết Sâm kia, chất lỏng bên trong rớt xuống miệng Nam Cung Uyển.  

 

“Lãng phí, quá lãng phí!”, lão già nhà họ Trịnh tức giậm chân.  

 

Nam Cung Uyển mở mắt: “Anh... Bắc Minh? Tôi đã chết rồi sao?”  

 

“Thật may ra, chúng ta đã gặp nhau ở địa ngục rồi”.  

 

Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Uyển Nhi, tôi không chết mà cô cũng không chết!”  

 

“Chỉ cần có tôi ở đây thì cô không có việc gì hết!”  

 

Dứt lời, trước ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh đưa tay lên lấy ra mười ba cây ngân châm.  

 

Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!  

 

Chúng đâm vào cơ thể Nam Cung Uyển.  

 

Một cảnh tưởng khiến người người khó tin đã xuất hiện, vết thương trên người Nam Cung Uyển khôi phục với tốc độ chóng mặt.  

 

Mạc Ninh Nhi kinh hãi: “Đây là...”  

 

Cô gái đeo khăn che mặt nhìn chăm chú đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó là Quỷ Môn Thập Tam Châm của Hoa tộc đã thất truyền từ lâu!”  

 

“Cái gì?”  

 

“Đây là Quỷ Môn Thập Tam Châm ư?”  

 

“Người Hoa tộc chẳng phải đã...”  

 

Cả đại điện huyên náo xôn xao.  

 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Phần lớn người trong số đó chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh.  

 

Anh không quan tâm tới ánh mắt của bọn họ mà ôm chầm lấy Nam Cung Uyển: “Uyển Nhi, chúng ta đi thôi!”  

 

“Đi đâu?”  

 

Một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Người trẻ tuổi à, cậu tưởng Vô Tướng thần cung là nơi cậu muốn tới thì tới muốn đi thì đi hả?”  

 

Mọi người quay đầu lại.  

 

Ở nơi cao nhất của đại điện là người đứng đầu Vô Tướng thần cung, Hà Vấn Thiên.  

 

Khi ông ta vừa dứt lời, mười người từ bốn phương tám hướng lao ra bao vây Diệp Bắc Minh.  

 

Xoạt xoạt xoạt.  

 

Đám khách khứa kia đều lùi ra sau, sự sợ hãi khiến bọn họ nghẹt thở, tim như muốn nổ tung.  

 

Đó là mười vị Chí Tôn.  

 

Họ đều là thái thượng trưởng lão của Vô Tướng thần cung.  

 

Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển đứng vững giữa đám đông.  

 

Vẻ mặt anh đầy ngạo mạn, trên người toát ra một luồng khí thế vô địch: “Uyển Nhi, có sợ không?”  

 

Nam Cung Uyển lắc đầu nói: “Tôi không sợ!”  

 

Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Đi thôi, hôm nay ai dám ngăn cản tôi thì tôi sẽ giết kẻ đó!”  

 

“Nếu Vô Tướng thần cung dám ra tay thì tôi giết Vô Tướng thần cung!”  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Đôi mắt anh dày đặc tơ máu, mặt tối sầm, nhìn một lão già nhà họ Trịnh rồi nói: “Đem tới đây!”   Anh đưa tay chộp lấy, huyết long gào thét, hốt hết mười gốc Huyết Sâm lại đây.   Ông già nhà họ Trịnh vô cùng lo lắng: “Cậu... nhóc con, Huyết Sâm này là quà nhà họ Trịnh tặng cho Vô Tướng thần cung, cậu không thể dùng nó được!”   Diệp Bắc Minh mặc kệ mọi thứ.   Anh bóp chặt mười gốc Huyết Sâm kia, chất lỏng bên trong rớt xuống miệng Nam Cung Uyển.   “Lãng phí, quá lãng phí!”, lão già nhà họ Trịnh tức giậm chân.   Nam Cung Uyển mở mắt: “Anh... Bắc Minh? Tôi đã chết rồi sao?”   “Thật may ra, chúng ta đã gặp nhau ở địa ngục rồi”.   Diệp Bắc Minh lắc đầu nói: “Uyển Nhi, tôi không chết mà cô cũng không chết!”   “Chỉ cần có tôi ở đây thì cô không có việc gì hết!”   Dứt lời, trước ánh mắt của tất cả mọi người, Diệp Bắc Minh đưa tay lên lấy ra mười ba cây ngân châm.   Phụt! Phụt! Phụt! Phụt!   Chúng đâm vào cơ thể Nam Cung Uyển.   Một cảnh tưởng khiến người người khó tin đã xuất hiện, vết thương trên người Nam Cung Uyển khôi phục với tốc độ chóng mặt.   Mạc Ninh Nhi kinh hãi: “Đây là...”   Cô gái đeo khăn che mặt nhìn chăm chú đáp: “Quỷ Môn Thập Tam Châm, đó là Quỷ Môn Thập Tam Châm của Hoa tộc đã thất truyền từ lâu!”   “Cái gì?”   “Đây là Quỷ Môn Thập Tam Châm ư?”   “Người Hoa tộc chẳng phải đã...”   Cả đại điện huyên náo xôn xao.   Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Diệp Bắc Minh.   Phần lớn người trong số đó chăm chú nhìn Diệp Bắc Minh.   Anh không quan tâm tới ánh mắt của bọn họ mà ôm chầm lấy Nam Cung Uyển: “Uyển Nhi, chúng ta đi thôi!”   “Đi đâu?”   Một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Người trẻ tuổi à, cậu tưởng Vô Tướng thần cung là nơi cậu muốn tới thì tới muốn đi thì đi hả?”   Mọi người quay đầu lại.   Ở nơi cao nhất của đại điện là người đứng đầu Vô Tướng thần cung, Hà Vấn Thiên.   Khi ông ta vừa dứt lời, mười người từ bốn phương tám hướng lao ra bao vây Diệp Bắc Minh.   Xoạt xoạt xoạt.   Đám khách khứa kia đều lùi ra sau, sự sợ hãi khiến bọn họ nghẹt thở, tim như muốn nổ tung.   Đó là mười vị Chí Tôn.   Họ đều là thái thượng trưởng lão của Vô Tướng thần cung.   Diệp Bắc Minh ôm Nam Cung Uyển đứng vững giữa đám đông.   Vẻ mặt anh đầy ngạo mạn, trên người toát ra một luồng khí thế vô địch: “Uyển Nhi, có sợ không?”   Nam Cung Uyển lắc đầu nói: “Tôi không sợ!”   Diệp Bắc Minh mỉm cười: “Đi thôi, hôm nay ai dám ngăn cản tôi thì tôi sẽ giết kẻ đó!”   “Nếu Vô Tướng thần cung dám ra tay thì tôi giết Vô Tướng thần cung!”  

Chương 2443: “Tôi không sợ!”