Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2444: “Ai đó có thể giải đáp cho tôi biết tại sao không?”

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Giết Vô Tướng thần cung sao?   Thật là mạnh miệng.   Hà Vấn Thiên tức đến độ phải bật cười: “Bắt!”   “Từ đã!”   Một giọng nói già nua bỗng nhiên vang lên: “Hỏa Linh môn nguyện chiến một trận vì cậu Diệp!”   “Cái gì?”   Mọi người sững sờ, khiếp sợ nhìn một ông lão tóc đỏ đang bước ra khỏi đám đông.“Lão quái họ Thạch kia, ông bị điên rồi hả?”   “Chỉ vì một tên Diệp Bắc Minh mà ông đối địch với Vô Tướng thần cung hay sao?”   Hỏa Linh môn, Thạch Phá Thiên, cảnh giới Chí Tôn.   Ngay khi ông ta nói thế đến Hà Vấn Thiên cũng sững sờ chốc lát.   Ông ta nhíu mày nói: “Thạch Phá Thiên, ông có ý gì đó?”   Thạch Phá Thiên cười nói: “Không có ý gì hết, lúc cậu Diệp đại náo ngục giam Trấn Hồn có vô tình cứu lão phu một mạng!”   “Thế nên, nếu Vô Tướng thần cung muốn đối đầu với cậu Diệp, vậy thật ngại quá”.   Ông ta từ từ bước ra, đứng ngay sau lưng Diệp Bắc Minh.   Sau lưng ông ta bùng lên ngọn lửa hừng hực, quát to: “Tôi đây xin sóng vai chiến với cậu Diệp một trận... tử chiến!”   “Này...”   Khí tức kh*ng b* tỏa ra khiến mọi người chết lặng.   Ánh mắt Hà Vấn Thiên lạnh như hầm băng: “Thạch Vấn Thiên, chỉ dựa vào một mình ông với Hỏa Linh môn thì sợ rằng không bảo vệ nổi Diệp Bắc Minh đâu!”   “Còn lão phu thì sao?”   “Còn tôi nữa!”   “Thêm tôi vào với!”   “Hì hì, cậu Diệp đã cứu mạng lão già này, sao lão có thể vong ân phụ nghĩa chứ?”   Lại có hơn mười người bước ra khỏi đám đông.   Bọn họ chậm rãi bước đến phía sau Diệp Bắc Minh.   Ánh mắt bọn họ rất kiên định.   Mí mắt khách khứa ở đây chớp lên chớp xuống, miệng há hốc, cằm suýt rớt xuống đất.   Bọn họ nuốt nước miếng ừng ực điểm danh: “Nhân Vương... Sở Thiên Hùng!”   “Bắc Lương Kiếm Đế... Đông Hoàng Trường Thiên!”   “Thái thượng trưởng lão của Đạo Tông... đạo trưởng Xích Dương!”   “Còn có một trong thập đại ác quỷ của Quỷ Vân Quật... Quỷ Bà!”   Khí tức khiếp người ngưng tụ lại.   Mọi người đứng đây mặt đỏ tai hồng, nhịp thở dồn dập.  “Mẹ ơi... chuyện gì xảy ra thế này?”   “Những lão quái vật đó sao lại bỗng nhiên chạy qua nói chuyện giúp Diệp Bắc Minh thế?”   “Ai đó có thể giải đáp cho tôi biết tại sao không?”   Mọi người run rẩy, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.   Bọn họ sợ suýt ngất xỉu.   Mỗi một người bước ra đều khiến ánh mắt Hà Vấn Thiên chết trân.  

 Giết Vô Tướng thần cung sao?  

 

Thật là mạnh miệng.  

 

Hà Vấn Thiên tức đến độ phải bật cười: “Bắt!”  

 

“Từ đã!”  

 

Một giọng nói già nua bỗng nhiên vang lên: “Hỏa Linh môn nguyện chiến một trận vì cậu Diệp!”  

 

“Cái gì?”  

 

Mọi người sững sờ, khiếp sợ nhìn một ông lão tóc đỏ đang bước ra khỏi đám đông.

“Lão quái họ Thạch kia, ông bị điên rồi hả?”  

 

“Chỉ vì một tên Diệp Bắc Minh mà ông đối địch với Vô Tướng thần cung hay sao?”  

 

Hỏa Linh môn, Thạch Phá Thiên, cảnh giới Chí Tôn.  

 

Ngay khi ông ta nói thế đến Hà Vấn Thiên cũng sững sờ chốc lát.  

 

Ông ta nhíu mày nói: “Thạch Phá Thiên, ông có ý gì đó?”  

 

Thạch Phá Thiên cười nói: “Không có ý gì hết, lúc cậu Diệp đại náo ngục giam Trấn Hồn có vô tình cứu lão phu một mạng!”  

 

“Thế nên, nếu Vô Tướng thần cung muốn đối đầu với cậu Diệp, vậy thật ngại quá”.  

 

Ông ta từ từ bước ra, đứng ngay sau lưng Diệp Bắc Minh.  

 

Sau lưng ông ta bùng lên ngọn lửa hừng hực, quát to: “Tôi đây xin sóng vai chiến với cậu Diệp một trận... tử chiến!”  

 

“Này...”  

 

Khí tức kh*ng b* tỏa ra khiến mọi người chết lặng.  

 

Ánh mắt Hà Vấn Thiên lạnh như hầm băng: “Thạch Vấn Thiên, chỉ dựa vào một mình ông với Hỏa Linh môn thì sợ rằng không bảo vệ nổi Diệp Bắc Minh đâu!”  

 

“Còn lão phu thì sao?”  

 

“Còn tôi nữa!”  

 

“Thêm tôi vào với!”  

 

“Hì hì, cậu Diệp đã cứu mạng lão già này, sao lão có thể vong ân phụ nghĩa chứ?”  

 

Lại có hơn mười người bước ra khỏi đám đông.  

 

Bọn họ chậm rãi bước đến phía sau Diệp Bắc Minh.  

 

Ánh mắt bọn họ rất kiên định.  

 

Mí mắt khách khứa ở đây chớp lên chớp xuống, miệng há hốc, cằm suýt rớt xuống đất.  

 

Bọn họ nuốt nước miếng ừng ực điểm danh: “Nhân Vương... Sở Thiên Hùng!”  

 

“Bắc Lương Kiếm Đế... Đông Hoàng Trường Thiên!”  

 

“Thái thượng trưởng lão của Đạo Tông... đạo trưởng Xích Dương!”  

 

“Còn có một trong thập đại ác quỷ của Quỷ Vân Quật... Quỷ Bà!”  

 

Khí tức khiếp người ngưng tụ lại.  

 

Mọi người đứng đây mặt đỏ tai hồng, nhịp thở dồn dập.  

“Mẹ ơi... chuyện gì xảy ra thế này?”  

 

“Những lão quái vật đó sao lại bỗng nhiên chạy qua nói chuyện giúp Diệp Bắc Minh thế?”  

 

“Ai đó có thể giải đáp cho tôi biết tại sao không?”  

 

Mọi người run rẩy, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.  

 

Bọn họ sợ suýt ngất xỉu.  

 

Mỗi một người bước ra đều khiến ánh mắt Hà Vấn Thiên chết trân.  

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Giết Vô Tướng thần cung sao?   Thật là mạnh miệng.   Hà Vấn Thiên tức đến độ phải bật cười: “Bắt!”   “Từ đã!”   Một giọng nói già nua bỗng nhiên vang lên: “Hỏa Linh môn nguyện chiến một trận vì cậu Diệp!”   “Cái gì?”   Mọi người sững sờ, khiếp sợ nhìn một ông lão tóc đỏ đang bước ra khỏi đám đông.“Lão quái họ Thạch kia, ông bị điên rồi hả?”   “Chỉ vì một tên Diệp Bắc Minh mà ông đối địch với Vô Tướng thần cung hay sao?”   Hỏa Linh môn, Thạch Phá Thiên, cảnh giới Chí Tôn.   Ngay khi ông ta nói thế đến Hà Vấn Thiên cũng sững sờ chốc lát.   Ông ta nhíu mày nói: “Thạch Phá Thiên, ông có ý gì đó?”   Thạch Phá Thiên cười nói: “Không có ý gì hết, lúc cậu Diệp đại náo ngục giam Trấn Hồn có vô tình cứu lão phu một mạng!”   “Thế nên, nếu Vô Tướng thần cung muốn đối đầu với cậu Diệp, vậy thật ngại quá”.   Ông ta từ từ bước ra, đứng ngay sau lưng Diệp Bắc Minh.   Sau lưng ông ta bùng lên ngọn lửa hừng hực, quát to: “Tôi đây xin sóng vai chiến với cậu Diệp một trận... tử chiến!”   “Này...”   Khí tức kh*ng b* tỏa ra khiến mọi người chết lặng.   Ánh mắt Hà Vấn Thiên lạnh như hầm băng: “Thạch Vấn Thiên, chỉ dựa vào một mình ông với Hỏa Linh môn thì sợ rằng không bảo vệ nổi Diệp Bắc Minh đâu!”   “Còn lão phu thì sao?”   “Còn tôi nữa!”   “Thêm tôi vào với!”   “Hì hì, cậu Diệp đã cứu mạng lão già này, sao lão có thể vong ân phụ nghĩa chứ?”   Lại có hơn mười người bước ra khỏi đám đông.   Bọn họ chậm rãi bước đến phía sau Diệp Bắc Minh.   Ánh mắt bọn họ rất kiên định.   Mí mắt khách khứa ở đây chớp lên chớp xuống, miệng há hốc, cằm suýt rớt xuống đất.   Bọn họ nuốt nước miếng ừng ực điểm danh: “Nhân Vương... Sở Thiên Hùng!”   “Bắc Lương Kiếm Đế... Đông Hoàng Trường Thiên!”   “Thái thượng trưởng lão của Đạo Tông... đạo trưởng Xích Dương!”   “Còn có một trong thập đại ác quỷ của Quỷ Vân Quật... Quỷ Bà!”   Khí tức khiếp người ngưng tụ lại.   Mọi người đứng đây mặt đỏ tai hồng, nhịp thở dồn dập.  “Mẹ ơi... chuyện gì xảy ra thế này?”   “Những lão quái vật đó sao lại bỗng nhiên chạy qua nói chuyện giúp Diệp Bắc Minh thế?”   “Ai đó có thể giải đáp cho tôi biết tại sao không?”   Mọi người run rẩy, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.   Bọn họ sợ suýt ngất xỉu.   Mỗi một người bước ra đều khiến ánh mắt Hà Vấn Thiên chết trân.  

Chương 2444: “Ai đó có thể giải đáp cho tôi biết tại sao không?”