Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2539: "Đây là sức mạnh gì?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong lòng hắn nhấc lên sóng to gió lớn: "Làm sao có thể, chẳng lẽ tên này là một kẻ b**n th**?" "Cậu ta mới chỉ Thánh Cảnh thôi! Thân thể x*c th*t mà còn mạnh mẽ hơn cả mình? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào!" "Chẳng lẽ đời sau của Diệp Phá Thiên lại kh*ng b* đến thế?" "Không được!" Trong lòng Lâm Dật gầm lên đầy giận dữ: "Mình không thể thua!" Ánh vàng kim tuôn ra từ nhẫn chứa vật của hắn. Một giây sau. Trong tay Lâm Dật có thêm một bảo kiếm màu vàng kim. Một con kim long sinh động như thật quấn quanh thân kiếm! Rống!... Diệp Bắc Minh không hề do dự, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay. Chém ra một kiếm! Một tiếng "Coong" giòn giã vang lên, cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện! ... Kiếm Đoạn Long bỗng gãy thành hai đoạn! Con ngươi Diệp Bắc Minh co rút, nhanh chóng lùi về sau, nhìn chằm chằm thanh kiếm gãy trong tay: "Chuyện gì xảy ra vậy?" Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Thanh kiếm này là vũ khí của Diệp Phá Thiên, kiếm trong tay người kia có đẳng cấp cao hơn kiếm Đoạn Long của cậu!" .. Kiếm Đoạn Long gãy đoạn, bên ngoài ngục giam Trấn Hồn xôn xao! "Diệp Bắc Minh thua?" "Thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu ta đã giết biết bao nhiêu người? Giờ lại gãy mất..." "Từ khi tên này đột nhiên xuất hiện đến nay, chưa từng nghe nói cậu ta thua trận!" "Thần thoại vô địch của Diệp Bắc Minh sắp kết thúc..." Hầu hết những người tu võ ở đây đều trừng to mắt, vô cùng kiêng kỵ nhìn Lâm Dật! Trái tim nhỏ của Diệp Tiêu Tiêu đập bình bịch! "Hahahaha!" Lâm Dật nhe răng cười: "Mày đúng là con sâu hèn mọn mang huyết mạch đê tiện!" "Một triệu năm trước, tổ tiên nhà họ Lâm cầm thánh kiếm chém đứt kiếm Long Đồ của Diệp Phá Thiên!" "Hôm nay, Lâm Dật tao lại chém đứt kiếm Long Đồ!" Một giây sau. Thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật bộc phát ra ánh kiếm đáng sợ, áp lực cực lớn ép xuống! Bịch! Bịch! Bịch... Người tu võ ở đó hoàn toàn chịu không nổi áp lực này. Ngoài cảnh giới Chí Tôn ra, gần như ai cũng quỳ trên mặt đất! "Đây là sức mạnh gì?" "Một vũ khí thôi mà có thể đè chúng ta quỳ xuống?" "Này, sao có thể!" Vô số người tu võ ngẩng đầu, đôi mắt mang theo nỗi sợ hãi nồng nặc! Những người cảnh giới Chí Tôn thì nhìn chằm chằm thánh kiếm của nhà họ Lâm, con ngươi già nua hiện lên vẻ vô cùng khiếp sợ!
Trong lòng hắn nhấc lên sóng to gió lớn: "Làm sao có thể, chẳng lẽ tên này là một kẻ b**n th**?"
"Cậu ta mới chỉ Thánh Cảnh thôi! Thân thể x*c th*t mà còn mạnh mẽ hơn cả mình? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào!"
"Chẳng lẽ đời sau của Diệp Phá Thiên lại kh*ng b* đến thế?"
"Không được!"
Trong lòng Lâm Dật gầm lên đầy giận dữ: "Mình không thể thua!"
Ánh vàng kim tuôn ra từ nhẫn chứa vật của hắn.
Một giây sau.
Trong tay Lâm Dật có thêm một bảo kiếm màu vàng kim.
Một con kim long sinh động như thật quấn quanh thân kiếm!
Rống!
...
Diệp Bắc Minh không hề do dự, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay.
Chém ra một kiếm!
Một tiếng "Coong" giòn giã vang lên, cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện!
...
Kiếm Đoạn Long bỗng gãy thành hai đoạn!
Con ngươi Diệp Bắc Minh co rút, nhanh chóng lùi về sau, nhìn chằm chằm thanh kiếm gãy trong tay: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Thanh kiếm này là vũ khí của Diệp Phá Thiên, kiếm trong tay người kia có đẳng cấp cao hơn kiếm Đoạn Long của cậu!"
..
Kiếm Đoạn Long gãy đoạn, bên ngoài ngục giam Trấn Hồn xôn xao!
"Diệp Bắc Minh thua?"
"Thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu ta đã giết biết bao nhiêu người? Giờ lại gãy mất..."
"Từ khi tên này đột nhiên xuất hiện đến nay, chưa từng nghe nói cậu ta thua trận!"
"Thần thoại vô địch của Diệp Bắc Minh sắp kết thúc..."
Hầu hết những người tu võ ở đây đều trừng to mắt, vô cùng kiêng kỵ nhìn Lâm Dật!
Trái tim nhỏ của Diệp Tiêu Tiêu đập bình bịch!
"Hahahaha!"
Lâm Dật nhe răng cười: "Mày đúng là con sâu hèn mọn mang huyết mạch đê tiện!"
"Một triệu năm trước, tổ tiên nhà họ Lâm cầm thánh kiếm chém đứt kiếm Long Đồ của Diệp Phá Thiên!"
"Hôm nay, Lâm Dật tao lại chém đứt kiếm Long Đồ!"
Một giây sau.
Thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật bộc phát ra ánh kiếm đáng sợ, áp lực cực lớn ép xuống!
Bịch! Bịch! Bịch...
Người tu võ ở đó hoàn toàn chịu không nổi áp lực này.
Ngoài cảnh giới Chí Tôn ra, gần như ai cũng quỳ trên mặt đất!
"Đây là sức mạnh gì?"
"Một vũ khí thôi mà có thể đè chúng ta quỳ xuống?"
"Này, sao có thể!"
Vô số người tu võ ngẩng đầu, đôi mắt mang theo nỗi sợ hãi nồng nặc!
Những người cảnh giới Chí Tôn thì nhìn chằm chằm thánh kiếm của nhà họ Lâm, con ngươi già nua hiện lên vẻ vô cùng khiếp sợ!
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Trong lòng hắn nhấc lên sóng to gió lớn: "Làm sao có thể, chẳng lẽ tên này là một kẻ b**n th**?" "Cậu ta mới chỉ Thánh Cảnh thôi! Thân thể x*c th*t mà còn mạnh mẽ hơn cả mình? Rốt cuộc chuyện này là như thế nào!" "Chẳng lẽ đời sau của Diệp Phá Thiên lại kh*ng b* đến thế?" "Không được!" Trong lòng Lâm Dật gầm lên đầy giận dữ: "Mình không thể thua!" Ánh vàng kim tuôn ra từ nhẫn chứa vật của hắn. Một giây sau. Trong tay Lâm Dật có thêm một bảo kiếm màu vàng kim. Một con kim long sinh động như thật quấn quanh thân kiếm! Rống!... Diệp Bắc Minh không hề do dự, kiếm Đoạn Long xuất hiện trong tay. Chém ra một kiếm! Một tiếng "Coong" giòn giã vang lên, cảnh tượng khiến mọi người chấn động xuất hiện! ... Kiếm Đoạn Long bỗng gãy thành hai đoạn! Con ngươi Diệp Bắc Minh co rút, nhanh chóng lùi về sau, nhìn chằm chằm thanh kiếm gãy trong tay: "Chuyện gì xảy ra vậy?" Giọng nói của tháp Càn Khôn Trấn Ngục vang lên: "Thanh kiếm này là vũ khí của Diệp Phá Thiên, kiếm trong tay người kia có đẳng cấp cao hơn kiếm Đoạn Long của cậu!" .. Kiếm Đoạn Long gãy đoạn, bên ngoài ngục giam Trấn Hồn xôn xao! "Diệp Bắc Minh thua?" "Thanh kiếm Long Đồ trong tay cậu ta đã giết biết bao nhiêu người? Giờ lại gãy mất..." "Từ khi tên này đột nhiên xuất hiện đến nay, chưa từng nghe nói cậu ta thua trận!" "Thần thoại vô địch của Diệp Bắc Minh sắp kết thúc..." Hầu hết những người tu võ ở đây đều trừng to mắt, vô cùng kiêng kỵ nhìn Lâm Dật! Trái tim nhỏ của Diệp Tiêu Tiêu đập bình bịch! "Hahahaha!" Lâm Dật nhe răng cười: "Mày đúng là con sâu hèn mọn mang huyết mạch đê tiện!" "Một triệu năm trước, tổ tiên nhà họ Lâm cầm thánh kiếm chém đứt kiếm Long Đồ của Diệp Phá Thiên!" "Hôm nay, Lâm Dật tao lại chém đứt kiếm Long Đồ!" Một giây sau. Thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật bộc phát ra ánh kiếm đáng sợ, áp lực cực lớn ép xuống! Bịch! Bịch! Bịch... Người tu võ ở đó hoàn toàn chịu không nổi áp lực này. Ngoài cảnh giới Chí Tôn ra, gần như ai cũng quỳ trên mặt đất! "Đây là sức mạnh gì?" "Một vũ khí thôi mà có thể đè chúng ta quỳ xuống?" "Này, sao có thể!" Vô số người tu võ ngẩng đầu, đôi mắt mang theo nỗi sợ hãi nồng nặc! Những người cảnh giới Chí Tôn thì nhìn chằm chằm thánh kiếm của nhà họ Lâm, con ngươi già nua hiện lên vẻ vô cùng khiếp sợ!