Tác giả:

               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…

Chương 2540: "Ông biết sẽ có kết quả gì không?"

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trong phút chốc, Lâm Dật đã đứng trước mặt Diệp Bắc Minh!    Thánh kiếm của nhà họ Lâm chém xuống đầu anh!   Diệp Tiêu Tiêu kêu to: "Diệp Bắc Minh, anh cẩn thận!"   Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này.   Diệp Bắc Minh đột nhiên ngẩng đầu cười: "Quên nói cho anh, tôi còn có một thanh kiếm!"   Trong khoảnh khắc.   Diệp Bắc Minh duỗi tay ra, một thanh kiếm cổ xưa khổng lồ màu đen xuất hiện trong tay anh.   Thanh kiếm này có tạo hình xưa cũ, mang đến cảm giác già nua nặng nề!   Lúc trông thấy nó, thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật thế mà run lên một cái!   Như là đang sợ hãi!    Advertisement"Thánh kiếm đang sợ hãi sao? Không thể nào!"   Lâm Dật hoàn toàn không tin, đôi mắt lạnh lẽo: "Giết!"   Chém thánh kiếm xuống!   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chặn ngang đón lấy!   Tiếng "răng rắc" vang lên.   Thánh kiếm không thể ngăn cản của nhà họ Lâm ầm ầm sụp đổ như dán bằng giấy!   Lâm Dật hoàn toàn ngây dại.   Hắn ta dường như chịu k*ch th*ch cực lớn, con ngươi điên cuồng co rút lại: "Xảy ra chuyện gì vậy? Không thể nào!"   Dư uy của vụ nổ ập tới, Lâm Dật lăn lông lốc như chó chết.   Một hơi phun ra mười mấy ngụm máu tươi!   "Dật thiếu gia!"   Hai tiếng kêu hoảng sợ đồng thời vang lên.   Từ chỗ tối, hai lão già xông ra, đón lấy Lâm Dật.   Kiểm tra một hồi, sắc mặt bọn họ lập tức biến đổi: "Đáng chết! Gân mạch của Dật thiếu gia bị sức mạnh lúc thánh kiếm nổ tung đánh gãy!"   Tạch! Tạch!   Hai lão già nhìn chòng chọc vào Diệp Bắc Minh: "Mày, đáng chết!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Nhóc, bọn họ là cảnh giới Tôn Giả!"   Vừa dứt lời, lão già mặt đen trực tiếp ra tay.   Hơi thở kinh khủng của cảnh giới Tôn Giả bao phủ Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh nắm chặt kiếm Trấn Ngục, trong khoảnh khắc anh muốn ra tay.   Ầm ầm!   Không gian trên bầu trời ngục giam Trấn Hồn đột nhiên chấn động, một cánh cửa không gian xuất hiện.   "Cảnh giới Tôn Giả lại dám ra tay ở thế giới Võ cấp thấp?"   Âm thanh lạnh như băng vang lên: "Các người coi Giám Sát Sử của thế giới là cái gì?"  "Giám Sát Sử thế giới?"    Người tu võ của Đại Lục Thượng Cổ mê mang.    Chỉ có số ít mấy lão già cảnh giới Chí Tôn biết, khuôn mặt già nua lập tức tái nhợt như tuyết!    Lão già mặt đen dừng lại, kiêng kỵ nhìn ba thanh niên đi ra từ trong vết nứt không gian.    Thanh niên vừa nói chuyện không cao, chỉ chừng một mét bảy.    Nhưng mang lại cho người ta áp lực cực kỳ kh*ng b*: "Lá gan của ông cũng to thật, ai cho phép ông ra tay tại thế giới Võ cấp thấp?"   

 Trong phút chốc, Lâm Dật đã đứng trước mặt Diệp Bắc Minh!  

 

 

Thánh kiếm của nhà họ Lâm chém xuống đầu anh!  

 

Diệp Tiêu Tiêu kêu to: "Diệp Bắc Minh, anh cẩn thận!"  

 

Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này.  

 

Diệp Bắc Minh đột nhiên ngẩng đầu cười: "Quên nói cho anh, tôi còn có một thanh kiếm!"  

 

Trong khoảnh khắc.  

 

Diệp Bắc Minh duỗi tay ra, một thanh kiếm cổ xưa khổng lồ màu đen xuất hiện trong tay anh.  

 

Thanh kiếm này có tạo hình xưa cũ, mang đến cảm giác già nua nặng nề!  

 

Lúc trông thấy nó, thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật thế mà run lên một cái!  

 

Như là đang sợ hãi!  

  Advertisement

"Thánh kiếm đang sợ hãi sao? Không thể nào!"  

 

Lâm Dật hoàn toàn không tin, đôi mắt lạnh lẽo: "Giết!"  

 

Chém thánh kiếm xuống!  

 

Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chặn ngang đón lấy!  

 

Tiếng "răng rắc" vang lên.  

 

Thánh kiếm không thể ngăn cản của nhà họ Lâm ầm ầm sụp đổ như dán bằng giấy!  

 

Lâm Dật hoàn toàn ngây dại.  

 

Hắn ta dường như chịu k*ch th*ch cực lớn, con ngươi điên cuồng co rút lại: "Xảy ra chuyện gì vậy? Không thể nào!"  

 

Dư uy của vụ nổ ập tới, Lâm Dật lăn lông lốc như chó chết.  

 

Một hơi phun ra mười mấy ngụm máu tươi!  

 

"Dật thiếu gia!"  

 

Hai tiếng kêu hoảng sợ đồng thời vang lên.  

 

Từ chỗ tối, hai lão già xông ra, đón lấy Lâm Dật.  

 

Kiểm tra một hồi, sắc mặt bọn họ lập tức biến đổi: "Đáng chết! Gân mạch của Dật thiếu gia bị sức mạnh lúc thánh kiếm nổ tung đánh gãy!"  

 

Tạch! Tạch!  

 

Hai lão già nhìn chòng chọc vào Diệp Bắc Minh: "Mày, đáng chết!"  

 

Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Nhóc, bọn họ là cảnh giới Tôn Giả!"  

 

Vừa dứt lời, lão già mặt đen trực tiếp ra tay.  

 

Hơi thở kinh khủng của cảnh giới Tôn Giả bao phủ Diệp Bắc Minh!  

 

Diệp Bắc Minh nắm chặt kiếm Trấn Ngục, trong khoảnh khắc anh muốn ra tay.  

 

Ầm ầm!  

 

Không gian trên bầu trời ngục giam Trấn Hồn đột nhiên chấn động, một cánh cửa không gian xuất hiện.  

 

"Cảnh giới Tôn Giả lại dám ra tay ở thế giới Võ cấp thấp?"  

 

Âm thanh lạnh như băng vang lên: "Các người coi Giám Sát Sử của thế giới là cái gì?"  

"Giám Sát Sử thế giới?"  

 

 

Người tu võ của Đại Lục Thượng Cổ mê mang.  

 

 

Chỉ có số ít mấy lão già cảnh giới Chí Tôn biết, khuôn mặt già nua lập tức tái nhợt như tuyết!  

 

 

Lão già mặt đen dừng lại, kiêng kỵ nhìn ba thanh niên đi ra từ trong vết nứt không gian.  

 

 

Thanh niên vừa nói chuyện không cao, chỉ chừng một mét bảy.  

 

 

Nhưng mang lại cho người ta áp lực cực kỳ kh*ng b*: "Lá gan của ông cũng to thật, ai cho phép ông ra tay tại thế giới Võ cấp thấp?"   

Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn               Núi Côn Luân.                Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa.                 Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền.                “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!”                “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!”                “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”.                “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…  Trong phút chốc, Lâm Dật đã đứng trước mặt Diệp Bắc Minh!    Thánh kiếm của nhà họ Lâm chém xuống đầu anh!   Diệp Tiêu Tiêu kêu to: "Diệp Bắc Minh, anh cẩn thận!"   Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc này.   Diệp Bắc Minh đột nhiên ngẩng đầu cười: "Quên nói cho anh, tôi còn có một thanh kiếm!"   Trong khoảnh khắc.   Diệp Bắc Minh duỗi tay ra, một thanh kiếm cổ xưa khổng lồ màu đen xuất hiện trong tay anh.   Thanh kiếm này có tạo hình xưa cũ, mang đến cảm giác già nua nặng nề!   Lúc trông thấy nó, thánh kiếm nhà họ Lâm trong tay Lâm Dật thế mà run lên một cái!   Như là đang sợ hãi!    Advertisement"Thánh kiếm đang sợ hãi sao? Không thể nào!"   Lâm Dật hoàn toàn không tin, đôi mắt lạnh lẽo: "Giết!"   Chém thánh kiếm xuống!   Kiếm Càn Khôn Trấn Ngục chặn ngang đón lấy!   Tiếng "răng rắc" vang lên.   Thánh kiếm không thể ngăn cản của nhà họ Lâm ầm ầm sụp đổ như dán bằng giấy!   Lâm Dật hoàn toàn ngây dại.   Hắn ta dường như chịu k*ch th*ch cực lớn, con ngươi điên cuồng co rút lại: "Xảy ra chuyện gì vậy? Không thể nào!"   Dư uy của vụ nổ ập tới, Lâm Dật lăn lông lốc như chó chết.   Một hơi phun ra mười mấy ngụm máu tươi!   "Dật thiếu gia!"   Hai tiếng kêu hoảng sợ đồng thời vang lên.   Từ chỗ tối, hai lão già xông ra, đón lấy Lâm Dật.   Kiểm tra một hồi, sắc mặt bọn họ lập tức biến đổi: "Đáng chết! Gân mạch của Dật thiếu gia bị sức mạnh lúc thánh kiếm nổ tung đánh gãy!"   Tạch! Tạch!   Hai lão già nhìn chòng chọc vào Diệp Bắc Minh: "Mày, đáng chết!"   Tháp Càn Khôn Trấn Ngục nhắc nhở: "Nhóc, bọn họ là cảnh giới Tôn Giả!"   Vừa dứt lời, lão già mặt đen trực tiếp ra tay.   Hơi thở kinh khủng của cảnh giới Tôn Giả bao phủ Diệp Bắc Minh!   Diệp Bắc Minh nắm chặt kiếm Trấn Ngục, trong khoảnh khắc anh muốn ra tay.   Ầm ầm!   Không gian trên bầu trời ngục giam Trấn Hồn đột nhiên chấn động, một cánh cửa không gian xuất hiện.   "Cảnh giới Tôn Giả lại dám ra tay ở thế giới Võ cấp thấp?"   Âm thanh lạnh như băng vang lên: "Các người coi Giám Sát Sử của thế giới là cái gì?"  "Giám Sát Sử thế giới?"    Người tu võ của Đại Lục Thượng Cổ mê mang.    Chỉ có số ít mấy lão già cảnh giới Chí Tôn biết, khuôn mặt già nua lập tức tái nhợt như tuyết!    Lão già mặt đen dừng lại, kiêng kỵ nhìn ba thanh niên đi ra từ trong vết nứt không gian.    Thanh niên vừa nói chuyện không cao, chỉ chừng một mét bảy.    Nhưng mang lại cho người ta áp lực cực kỳ kh*ng b*: "Lá gan của ông cũng to thật, ai cho phép ông ra tay tại thế giới Võ cấp thấp?"   

Chương 2540: "Ông biết sẽ có kết quả gì không?"