Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con…
Chương 2541: "Hắn ta điên rồi sao?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, Lâm Dật đang bị trọng thương mở miệng nói: "Anh Thôi, đã lâu không gặp..." Mọi người sửng sốt quay đầu lại. Chẳng lẽ Lâm Dật lại biết thanh niên đáng sợ này sao? "Ồ, ra là anh Lâm!" Thôi Triệu tỏ vẻ mới phát hiện ra Lâm Dật: "Sao anh Lâm lại bị thương thế?" Lâm Dật lắc đầu: "Xui thôi". AdvertisementThôi Triệu cố tỏ ra ngạc nhiên: "Không thể nào, chẳng lẽ loại đại lục võ đạo cấp thấp này cũng có thể tổn thương đến anh Lâm sao?" "Anh Lâm, thế là không được rồi, ba tháng sau học viện Giám Sát sẽ tuyển sinh đó!" "Tôi thấy gân mạch của anh đã đứt hết, ba tháng sau có thể khôi phục được không?" Lâm Dật lấy mấy viên thuốc ra rồi nuốt vào: "Cảm ơn anh Thôi đã quan tâm, ba tháng sau, tôi nhất định trở thành học trò của học viện Giám Sát!" "Vậy thì tốt". AdvertisementThôi Triệu cười đầy thâm ý: "Nhưng mà anh Lâm này, người tu võ của nhà họ Lâm các anh đã phá hỏng quy tắc rồi". "Cảnh giới Chí Tôn lại ra tay ở thế giới Võ cấp thấp, anh nói xem nên làm gì bây giờ?" Sắc mặt Lâm Dật cực kì khó coi. Hắn tiện tay ném một cái nhẫn trữ vật ra. Thôi Triệu đón lấy, nhìn vào trong. Hắn ta liếc qua ông già mặt đen: "Được rồi, nể tình anh còn chưa ra tay". "Bổn Giám Sát Sứ không truy cứu trách nhiệm của anh, lần sau không được phá lệ". "Cảm ơn!" Lâm Dật gật đầu. Giám Sát Sứ đã tới, hắn cũng bị thương. Đương nhiên không thể nào làm gì được Diệp Bắc Minh nữa! Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, tao nhớ mặt mày!" "Chúng ta đi thôi!" "Dạ!" Hai lão già gật đầu, chuẩn bị mang Lâm Dật rời đi. Diệp Bắc Minh bước ra, ngăn ba người lại: "Lâm Dật, tôi cho anh đi chưa?" "Cái gì?" "Hắn ta điên rồi sao?" Ánh mắt tất cả người tu võ ở đó lập tức tập trung vào Diệp Bắc Minh. Kể cả ba người Từ Nguyên, Từ Lâm, Từ Thành cũng ngây người. Bên ngoài ngục giam Trấn Hồn hoàn toàn yên tĩnh! Như thể thời gian đã ngừng lại! Giọng Diệp Tiêu Tiêu run rẩy: "Diệp Bắc Minh, anh đừng làm loạn..." Lâm Dật cũng sửng sốt, không dám tin vào tai mình: "Mày nói gì cơ?" "Hahaha!" Lâm Dật cười ra nước mắt. Giây tiếp theo. Giọng hắn trầm xuống, chợt quát lên: "Diệp Bắc Minh, mày mẹ nó thật sự cho rằng mày là Diệp Phá Thiên à?" "Tao muốn đi còn cần mày đồng ý?" Keng... Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp chém về phía Lâm Dật! Hai ông già vây lấy Lâm Dật, chật vật đánh anh. "Ầm", một tiếng vang kinh thiên động địa, mặt đất nổ thành một vệt kiếm dài mấy trăm mét! "Thằng ranh con, mày dám ra tay với bọn tao?"
Lúc này, Lâm Dật đang bị trọng thương mở miệng nói: "Anh Thôi, đã lâu không gặp..."
Mọi người sửng sốt quay đầu lại.
Chẳng lẽ Lâm Dật lại biết thanh niên đáng sợ này sao?
"Ồ, ra là anh Lâm!"
Thôi Triệu tỏ vẻ mới phát hiện ra Lâm Dật: "Sao anh Lâm lại bị thương thế?"
Lâm Dật lắc đầu: "Xui thôi".
Advertisement
Thôi Triệu cố tỏ ra ngạc nhiên: "Không thể nào, chẳng lẽ loại đại lục võ đạo cấp thấp này cũng có thể tổn thương đến anh Lâm sao?"
"Anh Lâm, thế là không được rồi, ba tháng sau học viện Giám Sát sẽ tuyển sinh đó!"
"Tôi thấy gân mạch của anh đã đứt hết, ba tháng sau có thể khôi phục được không?"
Lâm Dật lấy mấy viên thuốc ra rồi nuốt vào: "Cảm ơn anh Thôi đã quan tâm, ba tháng sau, tôi nhất định trở thành học trò của học viện Giám Sát!"
"Vậy thì tốt".
Advertisement
Thôi Triệu cười đầy thâm ý: "Nhưng mà anh Lâm này, người tu võ của nhà họ Lâm các anh đã phá hỏng quy tắc rồi".
"Cảnh giới Chí Tôn lại ra tay ở thế giới Võ cấp thấp, anh nói xem nên làm gì bây giờ?"
Sắc mặt Lâm Dật cực kì khó coi.
Hắn tiện tay ném một cái nhẫn trữ vật ra.
Thôi Triệu đón lấy, nhìn vào trong.
Hắn ta liếc qua ông già mặt đen: "Được rồi, nể tình anh còn chưa ra tay".
"Bổn Giám Sát Sứ không truy cứu trách nhiệm của anh, lần sau không được phá lệ".
"Cảm ơn!"
Lâm Dật gật đầu.
Giám Sát Sứ đã tới, hắn cũng bị thương.
Đương nhiên không thể nào làm gì được Diệp Bắc Minh nữa!
Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, tao nhớ mặt mày!"
"Chúng ta đi thôi!"
"Dạ!"
Hai lão già gật đầu, chuẩn bị mang Lâm Dật rời đi.
Diệp Bắc Minh bước ra, ngăn ba người lại: "Lâm Dật, tôi cho anh đi chưa?"
"Cái gì?"
"Hắn ta điên rồi sao?"
Ánh mắt tất cả người tu võ ở đó lập tức tập trung vào Diệp Bắc Minh.
Kể cả ba người Từ Nguyên, Từ Lâm, Từ Thành cũng ngây người.
Bên ngoài ngục giam Trấn Hồn hoàn toàn yên tĩnh!
Như thể thời gian đã ngừng lại!
Giọng Diệp Tiêu Tiêu run rẩy: "Diệp Bắc Minh, anh đừng làm loạn..."
Lâm Dật cũng sửng sốt, không dám tin vào tai mình: "Mày nói gì cơ?"
"Hahaha!"
Lâm Dật cười ra nước mắt.
Giây tiếp theo.
Giọng hắn trầm xuống, chợt quát lên: "Diệp Bắc Minh, mày mẹ nó thật sự cho rằng mày là Diệp Phá Thiên à?"
"Tao muốn đi còn cần mày đồng ý?"
Keng...
Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp chém về phía Lâm Dật!
Hai ông già vây lấy Lâm Dật, chật vật đánh anh.
"Ầm", một tiếng vang kinh thiên động địa, mặt đất nổ thành một vệt kiếm dài mấy trăm mét!
"Thằng ranh con, mày dám ra tay với bọn tao?"
Đồ Đệ Xuống Núi Vô Địch Thiên HạTác giả: SS TầnTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn Núi Côn Luân. Ở sâu trong một hẻm núi thần bí, chín mươi chín cao thủ có thực lực đáng sợ đang canh giữ ở đây vì một lời hứa. Nhưng họ đang rất khó chịu vì bị một người trẻ tuổi làm phiền. “Cậu đi nhanh lên, chúng tôi không còn gì để dạy cậu. Mười vị sư tỷ của cậu đều đã học xong và rời đi, cậu đi mà gây tai vạ cho họ, tôi chỉ muốn được yên tĩnh làm mỹ nam thôi!” “Đây là thẻ ngân hàng của tôi, nó có thể rút tiền ở bất kỳ ngân hàng nào trên thế giới. Gia tộc Rothschild, ngân hàng Hoa Kì, gia tộc Morgan đều là sản nghiệp của tôi, bồi thường cho cậu rồi đấy, mau cút đi!” “Đây là nhẫn của đế sư Long Quốc. Hãy nhớ quốc chủ Long Quốc là sư huynh của cậu, có rắc rối gì cứ đi tìm thằng bé”. “Đây là lệnh bài của ba trăm nghìn cấm quân toà thánh ở Tây Jerusalem. Năm đó thầy là thần linh của họ đấy! Nếu có thời gian thì con hãy đến phương Tây bảo họ đấm bóp rửa chân cho con… Lúc này, Lâm Dật đang bị trọng thương mở miệng nói: "Anh Thôi, đã lâu không gặp..." Mọi người sửng sốt quay đầu lại. Chẳng lẽ Lâm Dật lại biết thanh niên đáng sợ này sao? "Ồ, ra là anh Lâm!" Thôi Triệu tỏ vẻ mới phát hiện ra Lâm Dật: "Sao anh Lâm lại bị thương thế?" Lâm Dật lắc đầu: "Xui thôi". AdvertisementThôi Triệu cố tỏ ra ngạc nhiên: "Không thể nào, chẳng lẽ loại đại lục võ đạo cấp thấp này cũng có thể tổn thương đến anh Lâm sao?" "Anh Lâm, thế là không được rồi, ba tháng sau học viện Giám Sát sẽ tuyển sinh đó!" "Tôi thấy gân mạch của anh đã đứt hết, ba tháng sau có thể khôi phục được không?" Lâm Dật lấy mấy viên thuốc ra rồi nuốt vào: "Cảm ơn anh Thôi đã quan tâm, ba tháng sau, tôi nhất định trở thành học trò của học viện Giám Sát!" "Vậy thì tốt". AdvertisementThôi Triệu cười đầy thâm ý: "Nhưng mà anh Lâm này, người tu võ của nhà họ Lâm các anh đã phá hỏng quy tắc rồi". "Cảnh giới Chí Tôn lại ra tay ở thế giới Võ cấp thấp, anh nói xem nên làm gì bây giờ?" Sắc mặt Lâm Dật cực kì khó coi. Hắn tiện tay ném một cái nhẫn trữ vật ra. Thôi Triệu đón lấy, nhìn vào trong. Hắn ta liếc qua ông già mặt đen: "Được rồi, nể tình anh còn chưa ra tay". "Bổn Giám Sát Sứ không truy cứu trách nhiệm của anh, lần sau không được phá lệ". "Cảm ơn!" Lâm Dật gật đầu. Giám Sát Sứ đã tới, hắn cũng bị thương. Đương nhiên không thể nào làm gì được Diệp Bắc Minh nữa! Hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Bắc Minh: "Diệp Bắc Minh, tao nhớ mặt mày!" "Chúng ta đi thôi!" "Dạ!" Hai lão già gật đầu, chuẩn bị mang Lâm Dật rời đi. Diệp Bắc Minh bước ra, ngăn ba người lại: "Lâm Dật, tôi cho anh đi chưa?" "Cái gì?" "Hắn ta điên rồi sao?" Ánh mắt tất cả người tu võ ở đó lập tức tập trung vào Diệp Bắc Minh. Kể cả ba người Từ Nguyên, Từ Lâm, Từ Thành cũng ngây người. Bên ngoài ngục giam Trấn Hồn hoàn toàn yên tĩnh! Như thể thời gian đã ngừng lại! Giọng Diệp Tiêu Tiêu run rẩy: "Diệp Bắc Minh, anh đừng làm loạn..." Lâm Dật cũng sửng sốt, không dám tin vào tai mình: "Mày nói gì cơ?" "Hahaha!" Lâm Dật cười ra nước mắt. Giây tiếp theo. Giọng hắn trầm xuống, chợt quát lên: "Diệp Bắc Minh, mày mẹ nó thật sự cho rằng mày là Diệp Phá Thiên à?" "Tao muốn đi còn cần mày đồng ý?" Keng... Diệp Bắc Minh lười nói nhảm, kiếm Càn Khôn Trấn Ngục trực tiếp chém về phía Lâm Dật! Hai ông già vây lấy Lâm Dật, chật vật đánh anh. "Ầm", một tiếng vang kinh thiên động địa, mặt đất nổ thành một vệt kiếm dài mấy trăm mét! "Thằng ranh con, mày dám ra tay với bọn tao?"